
Nỗi xấu hổ thầm kín của cô, mối tình công khai của anh
Chương 3
Diệp Bình An POV:
Đêm đó, tôi không ngủ được.
Mạc Hải nằm bên cạnh, hơi thở đều đều.
Thỉnh thoảng, anh ta lại vô thức tiến lại gần, muốn ôm tôi vào lòng.
Nhưng tôi đều né tránh.
Tôi không thể chịu đựng được sự đụng chạm của anh ta.
Trong bóng tối, điện thoại lại rung lên.
Không cần nhìn, tôi cũng biết là ai.
Chu Hải Anh.
"An An, Mạc Hải có mắng cậu không? Nếu anh ấy dám bắt nạt cậu, tớ sẽ không tha cho anh ấy đâu."
"Cậu đừng giận nhé, đàn ông ai cũng có lúc như vậy. Tớ tin Mạc Hải yêu cậu thật lòng."
Tôi đọc tin nhắn, trong lòng dâng lên một cảm giác ghê tởm.
Cô ta đang cố tỏ ra là một người bạn tốt, một người hòa giải.
Nhưng thực chất, cô ta đang muốn chứng minh điều gì?
Chứng minh rằng Mạc Hải quan tâm cô ta hơn tôi?
Chứng minh rằng cô ta có thể dễ dàng xen vào giữa chúng tôi?
Một ý nghĩ điên rồ lóe lên trong đầu tôi.
Tôi nhẹ nhàng cầm điện thoại, chụp một bức ảnh Mạc Hải đang ngủ say bên cạnh tôi.
Trong ảnh, anh ta gối đầu lên tay tôi, vẻ mặt bình yên.
Tôi gửi bức ảnh cho Hải Anh, kèm theo một dòng tin nhắn.
"Cảm ơn cậu đã quan tâm. Anh ấy ngủ rồi. Ngày mai, anh ấy sẽ đi xóa hình xăm."
Tôi biết, đây là một hành động trẻ con.
Nhưng tôi không thể kìm nén được.
Tôi muốn cho cô ta thấy, tôi mới là vợ của Mạc Hải.
Tôi mới là người có quyền quyết định mọi thứ.
Hải Anh không trả lời ngay.
Có lẽ cô ta đang sốc.
Tôi cảm thấy một chút hả hê.
Nhưng ngay sau đó, cảm giác tội lỗi lại ập đến.
Tôi đang làm gì thế này?
Tôi đang biến mình thành một người đàn bà ghen tuông, nhỏ nhen.
Tôi nhớ lại lần đầu tiên gặp Hải Anh.
Năm đó, chúng tôi mới học lớp một.
Cô ấy là một cô bé gầy gò, ít nói, luôn ngồi một mình ở góc lớp.
Gia đình cô ấy rất khó khăn, bố mẹ làm lụng vất vả cũng không đủ ăn.
Một lần, tôi thấy cô ấy nhặt mẩu bánh mì thừa của bạn khác để ăn.
Tôi đã chia cho cô ấy nửa hộp cơm của mình.
Từ đó, chúng tôi trở thành bạn thân.
Tôi luôn coi cô ấy như em gái ruột, có gì ngon cũng chia cho cô ấy.
Quần áo, sách vở, đồ dùng học tập, tôi đều san sẻ với cô ấy.
Bố mẹ tôi cũng rất thương cô ấy, coi cô ấy như con gái nuôi.
Hải Anh luôn tỏ ra biết ơn, luôn nói rằng tôi là ân nhân của cô ấy.
Nhưng tôi không biết, đằng sau vẻ ngoài ngoan ngoãn, hiền lành đó là một sự đố kỵ và tham vọng mãnh liệt.
Cô ta ghen tị với tất cả những gì tôi có.
Gia đình, bạn bè, và cả… người đàn ông của tôi.
Những ký ức về hai mươi năm tình bạn cứ thay nhau ùa về, như những nhát dao cứa vào trái tim tôi.
Tôi mở mắt nhìn trần nhà, nước mắt không ngừng tuôn rơi.
Sáng hôm sau, tôi và Mạc Hải cùng nhau đến tiệm xăm.
Anh ta tỏ ra rất ân cần, mua cà phê cho tôi, chuẩn bị sẵn ipad để tôi giải trí trong lúc chờ đợi.
Anh ta hứa sẽ xóa hình xăm thật nhanh, rồi chúng tôi sẽ cùng nhau đi ăn tối.
Khi anh ta bước vào phòng xăm, tôi thở phào nhẹ nhõm.
Có lẽ mọi chuyện vẫn còn có thể cứu vãn.
Nhưng chỉ vài phút sau, anh ta hốt hoảng chạy ra, vẻ mặt đầy lo lắng.
Tim tôi hẫng một nhịp.
Tôi vội vàng chặn anh ta lại, hỏi có chuyện gì.
"Hải Anh… em ấy bị tai nạn xe máy."
Đầu óc tôi lại một lần nữa trống rỗng.
Tai nạn xe máy?
Vào đúng lúc này?
Tôi không tin đây là một sự trùng hợp.
"Em đi cùng anh." Tôi nói, giọng kiên quyết.
Mạc Hải ngập ngừng.
"Em ở lại đây đợi anh đi. Em ấy là bạn thân của em, em cũng không muốn em ấy xảy ra chuyện gì đúng không?"
Tôi không nhúc nhích, ánh mắt gắt gao nhìn thẳng vào mắt anh ta.
"Cô ấy là bạn thân của em. Em phải đi."
Thời gian như ngưng đọng.
Trong mắt Mạc Hải hiện lên vẻ chán ghét rõ rệt.
"Diệp Bình An, em đừng có quá đáng!"
"Anh đã nói là sẽ xóa hình xăm rồi, em còn muốn thế nào nữa?"
"Nếu em không tin, anh có thể cắt phăng miếng thịt này đi!"
Anh ta nói rồi chạy vào phòng xăm, cầm lấy con dao của thợ xăm, chỉ thẳng vào ngực mình.
Tôi hoảng hốt, vội vàng ngăn lại.
"Được rồi, anh đi đi."
Mạc Hải sững người, rồi vội vàng quay người rời đi.
Người thợ xăm nhìn tôi với ánh mắt ái ngại.
Tôi cố giữ vẻ mặt bình thản, bước ra khỏi tiệm xăm.
Trời bỗng đổ mưa rào.
Tôi đứng dưới mưa, cả người ướt sũng.
Nước mưa lạnh buốt, nhưng không lạnh bằng trái tim tôi lúc này.
Tôi bắt một chiếc taxi về nhà.
Trên đường đi, tôi không ngừng hắt xì.
Cổ họng có chút khó chịu.
Bụng cũng cuộn lên từng cơn buồn nôn.
Về đến nhà, tôi vội vàng chạy vào nhà vệ sinh.
Điện thoại liên tục nhận được tin nhắn.
Là của Hải Anh.
Cô ta gửi một bức ảnh Mạc Hải đang ngồi bên giường bệnh, ân cần chăm sóc cô ta.
"Cảm ơn anh đã đến bên em."
"Hình xăm… anh chưa xóa phải không?"
Tôi không biết phải diễn tả cảm xúc của mình lúc này như thế nào.
Tức giận?
Đau khổ?
Hay là tuyệt vọng?
Màn hình điện thoại phản chiếu khuôn mặt bình tĩnh đến đáng sợ của tôi.
Tôi cảm thấy mình như một con hề trong vở kịch này.
Một con hề ngu ngốc và đáng thương.
Nhưng rồi, tôi lại cảm thấy một sự giải thoát lạ thường.
Mọi chuyện đã đến nước này, tôi không còn gì để mất nữa.
Tôi mệt mỏi nằm trong bồn tắm, để dòng nước ấm áp gột rửa đi những mệt mỏi và đau khổ.
Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên dồn dập.
Tôi giật mình tỉnh giấc, vội vàng với lấy điện thoại.
Là Chu Hải Anh.
Có thể bạn cũng thích





