
Sự hy sinh của cô ấy, lòng căm thù mù quáng của anh ấy
Chương 3
Góc nhìn của Diệp Khánh Lam:
Tôi nhắm chặt mắt, hai tay siết lấy mép chăn đến trắng bệch. Giọng tôi khàn đi, từng chữ một thoát ra khỏi cổ họng khô khốc.
"Vũ tổng, anh là ông chủ của tôi. Bảo vệ anh là trách nhiệm của tôi."
Tôi cố gắng nhấn mạnh hai chữ "trách nhiệm", như một cách để tự nhắc nhở bản thân, cũng là để vạch rõ ranh giới với anh ta.
Sắc mặt Vũ Thông Đạt lập tức trở nên u ám. Bầu không khí trong phòng bệnh ngột ngạt đến mức tôi gần như không thở nổi.
Anh ta lại rút ví ra, ném một tấm thẻ ngân hàng lên giường tôi.
"Trong này có năm tỷ, mật khẩu là sáu số cuối của số điện thoại cô. Cầm lấy rồi cút đi, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa."
Giọng nói anh ta lạnh lùng, không một chút cảm xúc, như thể đang bố thí cho một kẻ ăn mày.
Năm tỷ. Lại là năm tỷ.
Trong mắt anh ta, tôi chỉ đáng giá bấy nhiêu thôi sao?
Anh ta quay người, không một chút do dự, rời khỏi phòng bệnh. Cánh cửa đóng sầm lại, cắt đứt mọi hy vọng của tôi.
Sau khi xuất viện, tôi vẫn phải tiếp tục công việc của mình. Nhiệm vụ đầu tiên là mang đôi nhẫn "Nước mắt người cá" mà Vũ Thông Đạt đã mua với giá trên trời đến cho Cung Linh San.
Biệt thự của Cung gia nằm ở khu vực đắt đỏ nhất thành phố. Tôi đứng trước cửa, hít một hơi thật sâu rồi mới bấm chuông.
Cung Linh San ra mở cửa, cô ta mặc một chiếc váy lụa mỏng, nụ cười trên môi rạng rỡ.
"Trợ lý Diệp, phiền cô quá. Vết thương của cô thế nào rồi?"
Cô ta tỏ ra quan tâm, nhưng ánh mắt lại không giấu được sự đắc ý.
Tôi cúi đầu, nhỏ giọng đáp: "Không sao ạ, cảm ơn tiểu thư đã quan tâm."
Ánh mắt Cung Linh San quét qua người tôi, một tia ghen ghét lóe lên rồi biến mất.
Cô ta nhận lấy hộp nhẫn, mở ra ngắm nghía, rồi đột nhiên "A" lên một tiếng.
Chiếc hộp rơi xuống đất, đôi nhẫn văng ra.
Cung Linh San cố tình giẫm lên một chiếc, mặt đá quý lập tức vỡ tan.
Tôi sững sờ ngẩng đầu. Nụ cười hiền dịu trên mặt cô ta đã biến mất, thay vào đó là vẻ mặt kiêu ngạo và độc ác.
Đúng lúc này, Vũ Thông Đạt từ trên lầu đi xuống. Anh ta nhìn thấy đôi nhẫn vỡ nát trên sàn, sắc mặt lập tức thay đổi.
"Diệp Khánh Lam! Cô đã làm gì?"
Anh ta lao đến, túm lấy cổ tay tôi, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ, giận dữ như một con thú bị thương.
"Cô có biết đôi nhẫn này có ý nghĩa gì với tôi không?"
Tôi cố gắng giải thích: "Không phải tôi... là Cung tiểu thư..."
Nhưng lời của tôi bị tiếng khóc nức nở của Cung Linh San cắt ngang.
"Anh Đạt, em xin lỗi... Em chỉ muốn xem thử một chút thôi... Ai ngờ trợ lý Diệp lại giật lấy, nói là anh mua cho cô ấy..."
Cô ta diễn quá đạt, nước mắt lưng tròng, vẻ mặt oan ức khiến ai nhìn vào cũng phải tin.
Vũ Thông Đạt ôm lấy Cung Linh San, dịu dàng dỗ dành. Rồi anh ta quay lại nhìn tôi, ánh mắt lạnh như băng.
"Quỳ xuống!"
Tôi sững sờ. "Anh nói gì?"
"Tôi bảo cô quỳ xuống, xin lỗi Linh San!"
"Nhưng không phải tôi làm! Ở đây có camera, anh có thể xem lại..."
Tôi vẫn cố gắng tranh cãi, nhưng hai tên vệ sĩ cao lớn đã bước đến, ấn vai tôi xuống.
"Bốp!"
Đầu gối tôi đập mạnh xuống sàn, quỳ thẳng lên những mảnh vỡ của chiếc nhẫn. Âm thanh giòn tan vang lên, đau đến thấu xương.
Tôi nhận ra rồi. Anh ta không tin tôi.
Trong mắt anh ta, tôi chỉ là một kẻ dối trá, hám tiền.
Cung Linh San thấy tôi nhắc đến camera, trong mắt thoáng qua một tia hoảng sợ, nhưng rồi nhanh chóng trấn tĩnh lại. Cô ta biết, Vũ Thông Đạt sẽ không bao giờ vì tôi mà đi xem camera.
Vũ Thông Đạt nhìn thấy đầu gối tôi chảy máu, nhưng ánh mắt anh ta vẫn không một chút dao động.
"Xin lỗi. Hoặc là bồi thường gấp mười lần giá trị của nó."
Năm tỷ. Gấp mười lần là năm mươi tỷ. Cả đời này tôi cũng không kiếm được số tiền đó.
Trái tim tôi đau như bị xé ra. Tôi run rẩy, từng chữ một thoát ra khỏi kẽ răng.
"Xin... lỗi..."
Tôi thấy khóe môi Cung Linh San nhếch lên một nụ cười đắc thắng.
"Anh Đạt, chỉ xin lỗi thôi thì nhẹ quá. Hay là bắt cô ta quỳ ở ngoài sân đến khi nào em hết giận thì thôi."
Giọng nói cô ta ngọt ngào nhưng lại chứa đầy nọc độc.
Vũ Thông Đạt không nói gì, chỉ dịu dàng vuốt tóc cô ta, rồi ra lệnh cho vệ sĩ.
"Làm theo lời cô ấy đi."
Trời bắt đầu đổ mưa. Tôi bị lôi ra ngoài sân, quỳ trên nền sỏi lạnh lẽo. Mưa xối xả vào người, lạnh buốt.
Tôi run rẩy, trong đầu hiện lên hình ảnh của bảy năm trước.
Cũng một đêm mưa như thế này, anh đã ôm tôi vào lòng, nói rằng sẽ bảo vệ tôi cả đời.
Nhưng bây giờ, bên cạnh tôi chỉ có hai tên vệ sĩ mặt lạnh như tiền.
Nước mắt hòa cùng nước mưa, rửa trôi vết máu trên đầu gối tôi.
Đau.
Không chỉ là vết thương thể xác, mà còn là trái tim đã vỡ nát.
---
Có thể bạn cũng thích





