
Sự trả thù của cô, tình yêu bất diệt của anh
Chương 3
An Bình POV:
"Hiệp hội Nghệ thuật đã ra thông báo chính thức, tước bỏ tư cách nghệ nhân của cô."
Người đại diện của tôi gọi điện đến, giọng nói đầy tiếc nuối.
Tôi không nói gì, chỉ lẳng lặng cúp máy.
Tôi đến xưởng vẽ của mình, nơi tôi đã dành cả thanh xuân để theo đuổi đam mê.
Mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn, nhưng lòng tôi đã nguội lạnh.
Tôi thu dọn những cuốn sổ ghi chép của mình. Đó là tất cả những gì tôi có, là tâm huyết, là máu và nước mắt của tôi.
Khi tôi vừa bước ra khỏi cửa, một đám đông đã ùa đến, vây lấy tôi.
Họ ném trứng thối, cà chua vào người tôi.
"Đồ đạo nhái! Cút đi!"
"Không xứng đáng làm nghệ nhân!"
Tôi bị xô ngã xuống đất, quần áo lấm lem, mái tóc rối bời.
Hồng Gia Bảo và Quỳnh Bích Như đứng ở phía xa, trên một chiếc xe hơi sang trọng. Anh ta khoanh tay, lạnh lùng nhìn tôi bị đám đông sỉ nhục.
Tôi cố gắng giải thích, nhưng không ai nghe tôi nói.
Một tờ giấy được đưa ra trước mặt tôi. Đó là thông báo của Hiệp hội Nghệ thuật, tuyên bố tôi đạo nhái tác phẩm của Quỳnh Bích Như, và vĩnh viễn bị cấm tham gia vào giới nghệ thuật.
Không một dòng nào nhắc đến trách nhiệm của Quỳnh Bích Như.
Tôi ngước mắt lên, nhìn thẳng vào Hồng Gia Bảo.
Anh ta cũng đang nhìn tôi, ánh mắt không một chút gợn sóng.
Rồi anh ta quay đi, ôm lấy Quỳnh Bích Như, rời khỏi đó.
Tôi bị một người nào đó đẩy mạnh, ngã sõng soài trên mặt đất.
Qua khe hở của đám đông, tôi nhìn thấy chiếc xe hơi sang trọng của anh ta đang từ từ lăn bánh.
Quỳnh Bích Như quay đầu lại, nhìn tôi bằng ánh mắt đầy thương hại giả tạo.
Tôi nghe thấy cô ta nói với Hồng Gia Bảo: "Tội nghiệp chị An Bình quá, Gia Bảo à."
Hồng Gia Bảo lạnh lùng đáp: "Đó là cái giá cô ta phải trả. Ai bảo cô ta dám làm em khóc."
"Nhưng mà..."
"Không có nhưng nhị gì hết. Em là tiểu thư nhà họ Quỳnh, còn cô ta là cái gì chứ? Một đứa mồ côi không cha không mẹ, có được ngày hôm nay là nhờ ai? Đáng lẽ ra cô ta phải biết ơn mới phải."
Tôi nằm trên mặt đất lạnh lẽo, nước mắt lã chã rơi.
Tôi bật cười, tiếng cười ngày càng to, ngày càng điên dại.
Tôi nhớ, có lần tôi chỉ bị đứt tay một chút, anh ta đã cuống cuồng đưa tôi đến bệnh viện, làm ầm ĩ cả lên.
Anh ta đã từng nói: "An Bình, em là bảo bối của anh, anh không cho phép em bị bất cứ tổn thương nào."
Người đã từng yêu thương tôi nhất, bây giờ lại chính là người đẩy tôi xuống địa ngục.
Tôi cứ khóc, rồi lại cười, giống như một kẻ điên.
Đám đông thấy tôi như vậy, có lẽ cũng sợ hãi, nên dần dần giải tán.
Bảo vệ của tòa nhà chạy đến, định đỡ tôi dậy.
"Không cần." Tôi tự mình đứng lên, phủi sạch bụi bẩn trên người.
Tôi đi thẳng đến bệnh viện, làm thủ tục xuất viện cho mẹ.
Tôi đã chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ.
Tôi gửi một tin nhắn cho Trương Hữu Toàn: "Anh Toàn, mọi thứ vẫn theo kế hoạch."
Tôi ngồi bên giường bệnh, nắm chặt tay mẹ.
"Mẹ, chúng ta sắp được tự do rồi."
Đúng lúc đó, cửa phòng bệnh bị đẩy mạnh ra.
Hồng Gia Bảo đứng ở cửa, ánh mắt lạnh lùng nhìn tôi.
"Em định đưa mẹ đi đâu?"
Có thể bạn cũng thích





