
Người đàn ông của cô ấy, người bạn thân nhất của cô ấy
Chương 2
Lương Hà Mai POV:
Tạ Nghiêm Tuấn không trả lời, chỉ nhíu mày nhìn tôi, dường như không hiểu tại sao tôi lại phản ứng như vậy.
"Đi thôi, trễ giờ rồi." Anh ta nói, nắm lấy tay tôi kéo ra cửa.
"Anh lấy xe đi, em xuống trước." Tôi lạnh lùng rút tay lại.
Anh ta nhìn tôi một lúc, rồi cũng không nói gì thêm, quay người đi lấy xe.
Tôi đứng ở cửa, hít một hơi thật sâu, rồi bước vào thang máy.
Khi tôi vừa đến bãi đỗ xe, còn chưa kịp tìm thấy xe của Tạ Nghiêm Tuấn, một giọng nói õng ẹo đã vang lên từ phía sau.
"Chị Hà Mai, chờ em với."
Tôi quay lại, Tạ Kiều Hạnh đang chạy tới, trên người mặc một chiếc váy ngắn cũn cỡn, khoe ra đôi chân dài trắng nõn. Cô ta cố tình ưỡn ngực, khoe chiếc áo dài đỏ lộng lẫy trong tay.
"Chị xem này, áo dài của em có đẹp không? Anh Tuấn nói, em mặc màu đỏ là đẹp nhất."
Cô ta vừa nói, vừa liếc xéo tôi, ánh mắt đầy vẻ khiêu khích. "Ôi, áo dài của chị màu trắng à? Trông cũng... thanh lịch đấy."
Tôi không muốn phí lời với cô ta.
Sắp tới tôi sẽ hoàn toàn thoát khỏi gia đình này, không cần phải nhẫn nhịn nữa.
"Cô xuống xe đi." Tôi lạnh lùng nói. Đây là xe của tôi và Tạ Nghiêm Tuấn, cô ta không có tư cách ngồi ở đây.
Giọng tôi không lớn, nhưng lại mang theo một sự uy hiếp không thể chối cãi.
Đây là giới hạn cuối cùng của tôi.
"Chị nói gì lạ vậy? Em đi cùng anh Tuấn mà." Tạ Kiều Hạnh bĩu môi, không những không xuống xe mà còn cố tình ngồi dịch vào trong, chiếm lấy vị trí phó lái vốn thuộc về tôi.
Sự kiên nhẫn của tôi đã đến giới hạn.
Tôi giật mạnh cửa xe, túm lấy cánh tay cô ta, định lôi cô ta xuống.
"Á!" Tạ Kiều Hạnh hét lên một tiếng thất thanh, giả vờ đau đớn. "Chị Hà Mai, chị làm gì vậy? Em chỉ muốn đi cùng thôi mà."
Cô ta buông chiếc áo dài trong tay ra, hai tay ôm lấy cánh tay đang bị tôi nắm. "Chị đừng giận, em trả lại áo dài cho chị là được chứ gì."
Cô ta nhìn về phía Tạ Nghiêm Tuấn đang đi tới, ánh mắt đầy vẻ uất ức.
Rồi đột nhiên, cô ta ngã phịch xuống đất, chiếc áo dài đỏ lộng lẫy cũng rơi theo.
"Lách cách" một tiếng, chiếc trâm cài phượng hoàng bằng ngọc trên áo dài rơi ra, vỡ tan tành.
"Hà Mai, em làm cái gì vậy?" Tạ Nghiêm Tuấn vội vàng chạy tới, không thèm nhìn tôi lấy một cái, lập tức đỡ Tạ Kiều Hạnh dậy.
Anh ta xót xa ôm cô ta vào lòng, nhìn vết trầy trên đầu gối cô ta, giọng nói đầy vẻ lo lắng.
Đầu gối cô ta chỉ trầy một chút da, rớm máu.
Tạ Kiều Hạnh nép vào lòng Tạ Nghiêm Tuấn, giả vờ nức nở. "Anh Tuấn, em xin lỗi, đều tại em không tốt. Chị Hà Mai chỉ là không muốn em đi cùng thôi, không phải cố ý đâu."
"Em còn nói đỡ cho cô ta làm gì?" Tạ Nghiêm Tuấn tức giận quát. "Tâm địa cô ta độc ác như vậy, em còn bênh vực!"
Anh ta quay sang chỉ vào mặt tôi, quát lớn. "Lương Hà Mai, cô ở nhà cho tôi! Đừng đi nữa!"
Sau đó, anh ta dịu dàng bế Tạ Kiều Hạnh lên.
Anh ta đặt cô ta ngồi vào ghế phó lái, nơi mà chỉ có tôi mới được ngồi.
Anh ta khởi động xe, ánh mắt lạnh lùng liếc qua tôi, rồi nhấn ga.
Chiếc xe máy rồ lên, lao thẳng về phía tôi. Bánh xe nghiến mạnh qua mu bàn chân tôi.
"Rắc!"
Tôi nghe thấy tiếng xương cốt của mình vỡ vụn.
Tạ Nghiêm Tuấn, anh ta cố ý.
Một nỗi uất hận tột cùng dâng lên trong lòng tôi. Nước mắt không thể kìm được mà tuôn rơi.
Năm năm thanh xuân, năm năm yêu đương, đổi lại là sự phản bội và nhẫn tâm đến mức này sao?
Cơn đau dữ dội từ mu bàn chân truyền đến, khiến tôi đứng không vững, ngã khuỵu xuống đất.
Tôi run rẩy lấy điện thoại, bấm số gọi cho Dương Việt Trí.
"Trí à, cứu mình..."
Tôi được đưa đến bệnh viện.
Bác sĩ nói, tôi bị gãy xương bàn chân, cần phải bó bột ít nhất ba tháng.
Tôi nhìn cái chân bó bột trắng toát của mình, đột nhiên bật cười.
Tạ Nghiêm Tuấn, cảm ơn anh. Cú tông xe này của anh đã giúp tôi hoàn toàn tỉnh ngộ.
Vừa lúc đó, cửa phòng bệnh bị đẩy ra. Dương Việt Trí thở hồng hộc chạy vào.
Trán anh đẫm mồ hôi, vẻ mặt đầy lo lắng và tức giận.
"Mai! Cậu có sao không? Tên khốn đó đâu rồi?"
Anh nhìn thấy chân tôi bó bột, đôi mắt ngay lập tức đỏ ngầu. "Mình sẽ đi giết hắn!"
"Trí, mình không sao." Tôi nắm lấy tay anh, lắc đầu. "Cậu đừng đi."
Anh siết chặt tay tôi, giọng nói run rẩy vì tức giận. "Lẽ ra mình nên ở bên cậu sớm hơn."
Anh cẩn thận bế tôi lên, động tác vô cùng nhẹ nhàng, sợ làm tôi đau.
Anh giúp tôi thắt dây an toàn, mùi hương bạc hà thanh mát trên người anh khiến lòng tôi bình yên đến lạ.
Tôi không khỏi so sánh anh với Tạ Nghiêm Tuấn. Một người dịu dàng, chu đáo, một người tàn nhẫn, vô tình.
"Mình về nhà lấy đồ đã." Tôi nói.
Dương Việt Trí im lặng gật đầu, lái xe đưa tôi về căn hộ.
Lòng tôi dâng lên một cảm giác ấm áp lạ thường.
Dương Việt Trí, anh ấy thật tốt.
Có thể bạn cũng thích





