
Trái tim tan vỡ của cô, sự phản bội tàn nhẫn của anh
Chương 2
Liễu Đan Thanh POV:
"Anh Việt thật sự rất yêu thương vợ mình," vị bác sĩ phụ khoa mỉm cười nói với tôi sau buổi khám. "Mỗi lần đưa chị đến đây, ánh mắt anh ấy nhìn chị đều tràn ngập sự lo lắng và xót xa."
Tôi nhìn sang Việt Cao Đình, anh ta đang nắm chặt tay tôi, đôi mày kiếm chau lại, vẻ mặt đầy căng thẳng. Đó là ngày tôi thực hiện một tiểu phẫu nhỏ.
Anh ta ôm tôi vào lòng, hôn lên tóc tôi. "Đừng sợ, có anh ở đây. Sẽ nhanh thôi."
Giọng nói trầm ấm và sự dịu dàng của anh ta khiến tôi cảm thấy an lòng.
Nhưng khi tôi tỉnh dậy từ cơn mê man của thuốc gây tê, anh ta đã không còn ở đó.
Chỉ có một tin nhắn ngắn gọn trên điện thoại: "Em yêu, nhà có việc gấp, anh phải về trước. Em nghỉ ngơi cho tốt, anh sẽ về ngay."
Tôi một mình lê lết cơ thể đau nhức trở về căn biệt thự lạnh lẽo của chúng tôi. Và rồi, tôi biết được sự thật.
Mẹ anh ta lại dùng đến chiêu bài cũ: tuyệt thực. Bà ta nằm trên giường, yếu ớt như một ngọn đèn trước gió, chỉ để ép Cao Đình phải cùng Ứng Tú Anh "hoàn thành nhiệm vụ" một lần nữa.
Lần này, không có thuốc, không có rượu.
Chỉ có sự ép buộc trần trụi và sự nhu nhược của anh ta.
Họ ở cùng nhau suốt một đêm.
Và tôi, một lần nữa, bị nhốt ở phòng bên cạnh, trở thành một khán giả bất đắc dĩ của vở kịch ngoại tình ghê tởm này.
Đêm đó, tôi không còn gào thét, không còn đập cửa.
Tôi chỉ ngồi lặng lẽ trên giường, lắng nghe.
Từ đau đớn tột cùng, đến uất hận, rồi dần dần là sự tê liệt và chết lặng.
Tôi bắt đầu đếm. Tôi đếm từng tiếng rên rỉ, từng nhịp va chạm, từng lần họ lên đến đỉnh điểm.
Mỗi một lần, trái tim tôi lại như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, đau đến mức tưởng chừng như sắp vỡ tan.
Và rồi, lần thứ ba, ngay trong ngày kỷ niệm ngày cưới của chúng tôi.
Anh ta đã chuẩn bị một bữa tối lãng mạn dưới ánh nến, một bó hoa hồng đỏ thắm và một chiếc vòng cổ kim cương lấp lánh.
Anh ta quỳ một gối trước mặt tôi, đôi mắt sâu thẳm nhìn tôi đầy tình cảm. "Đan Thanh, cảm ơn em đã đến bên anh. Anh yêu em."
Ngay lúc đó, điện thoại của anh ta reo lên. Là Ứng Tú Anh.
Tôi thấy vẻ mặt anh ta trở nên khó xử, đầy áy náy.
Anh ta hôn vội lên môi tôi. "Chờ anh một chút, anh sẽ về ngay."
Nhưng anh ta đã không trở lại.
Tôi một mình lái xe về nhà.
Tôi ngồi trong phòng khách tối om, không bật đèn, lặng lẽ như một bóng ma. Tôi đã ngồi như vậy suốt cả một đêm.
Tiếng động từ phòng ngủ chính vọng ra, dai dẳng và cuồng nhiệt, kéo dài cho đến tận rạng sáng.
Khi cánh cửa phòng mở ra, Việt Cao Đình và Ứng Tú Anh bước ra.
Tú Anh mặc chiếc váy ngủ mỏng manh, những dấu hôn đỏ ửng chi chít trên cổ và xương quai xanh của cô ta như những con dấu ghê tởm, đập thẳng vào mắt tôi.
Ánh mắt tôi như bị kim châm, đau nhói.
Cao Đình nhìn thấy tôi, vẻ mặt anh ta thoáng chút bối rối, rồi nhanh chóng trở lại vẻ lạnh lùng. Anh ta hất cằm về phía Tú Anh. "Cô có thể đi được rồi."
Tú Anh có vẻ ngạc nhiên. Cô ta nhìn Cao Đình, rồi lại nhìn tôi, đôi mắt ngấn lệ. "Anh Đình..."
"Cút!" Anh ta gầm lên, không chút thương tiếc.
Tú Anh giật mình, nức nở chạy đi.
Cao Đình bước đến, ôm chầm lấy tôi từ phía sau. Vòng tay anh ta siết chặt, như thể sợ tôi sẽ tan biến mất. "Đan Thanh, anh xin lỗi... Anh đau lòng lắm..."
Anh ta giải thích rằng mẹ anh ta đã gần đất xa trời, bà chỉ mong có cháu. Anh ta làm vậy là vì bất đắc dĩ.
Tôi không nói gì, cũng không cử động.
Cơ thể tôi đã hoàn toàn tê liệt. Tôi không còn cảm thấy gì nữa.
"Đình," tôi khẽ gọi tên anh ta, giọng nói khô khốc. "Anh còn nhớ lúc cầu hôn, anh đã hứa với em điều gì không?"
Cơ thể anh ta cứng lại.
"Anh đã nói, 'Đan Thanh, anh thề, cả đời này, Việt Cao Đình anh sẽ không bao giờ phản bội em. Nếu có, anh sẽ ra đường bị xe tông chết'."
Có thể bạn cũng thích





