
Anh chiếm hữu, cô trốn thoát
Chương 2
Tôi tự mình chăm sóc vết thương. Vết cắt trên má, những vết bầm trên tay. Mỗi dấu vết mới là một lời nhắc nhở mới về sự phản bội của Hoàng Bách. Nỗi đau thể xác chỉ là một cơn đau âm ỉ, không là gì so với sự thống khổ trong lồng ngực. Trái tim tôi như một mảnh thủy tinh vỡ, những cạnh sắc nhọn cứa vào tôi mỗi khi thở.
Một người hầu gái gõ nhẹ vào cửa, giọng run rẩy. "Thưa bà... Ông chủ đã chỉ thị chuyển đồ đạc của bà ra khỏi phòng ngủ chính."
Sự sỉ nhục cuối cùng. Tôi đang bị đuổi đi.
Trước khi tôi kịp trả lời, cánh cửa bật tung. Hoàng My đứng đó, khoanh tay, với Bảo Trâm nấp sau lưng, ló đầu ra với đôi mắt to tròn, ngây thơ.
"Vẫn còn ở đây à, An Vy?" Hoàng My nhếch mép. "Cô không nghe anh tôi nói gì à? Dọn đồ của cô rồi cút xuống tầng hầm đi."
"Đây vẫn là phòng của tôi," tôi nói, giọng trầm và nguy hiểm.
Hoàng My cười phá lên, một âm thanh chói tai, xấu xí. "Không còn nữa. Anh Bách muốn Bảo Trâm ở đây. Với anh ấy."
Tôi kéo chặt chiếc áo choàng tắm, cố gắng che đi những vết bầm đã bắt đầu tím lại trên da. "Cút ra ngoài."
Bảo Trâm lùi lại, một hình ảnh hoàn hảo của một con nai hoảng sợ. "Chị Hoàng My, hay là chúng ta đi đi. Em không muốn gây chuyện."
"Cô ta mới là người gây chuyện," Hoàng My gắt lên, bước ra che chắn cho Bảo Trâm. Cô ta quay sang những người hầu đang do dự ở hành lang. "Còn chờ gì nữa? Dọn đồ của cô ta đi! Ngay!"
"Đừng có động vào đồ của tao," tôi cảnh cáo, giọng tôi vang lên với một quyền uy mà tôi đã không sử dụng trong nhiều năm.
Những người hầu khựng lại. Họ nhớ tôi là ai. Con gái của người đứng đầu cũ của Hội Hoàng Trần. Người phụ nữ đã sát cánh bên Hoàng Bách khi anh ta lên nắm quyền.
Mặt Hoàng My đỏ bừng vì tức giận. Cô ta ghét việc tôi vẫn còn quyền lực đó đối với nhân viên. "Cô nghĩ mình còn ra lệnh được cho ai ở đây à? Cô đã hãm hại Bảo Trâm, và anh Bách biết rồi. Anh ấy giờ đứng về phía cô ấy."
Cô ta bước lại gần hơn, giọng hạ xuống thành tiếng thì thầm độc địa. "Anh ấy sẽ cho cô ấy căn phòng này. Anh ấy sẽ cho cô ấy tất cả những gì từng là của cô."
Cô ta lại ra hiệu cho những người hầu. "Đây là nhà họ Trần. Các người phải tuân lệnh tôi."
Lần này, những người hầu di chuyển. Họ bắt đầu đóng gói quần áo, sách vở, cuộc đời của tôi vào những chiếc hộp. Tôi nhìn họ, một sự trống rỗng lạnh lẽo lan tỏa trong tôi. Chẳng ích gì khi chống cự. Đó là một trận chiến tôi không thể thắng.
Sự tập trung của tôi là vào cuộc chiến lớn hơn: trốn thoát.
Tôi đứng sang một bên, khuôn mặt là một chiếc mặt nạ thờ ơ, khi họ dọn dẹp sự hiện diện của tôi khỏi căn phòng.
Tôi nghe thấy Hoàng My khinh bỉ khi họ nhặt một chiếc hộp nhạc bằng gỗ đơn giản. "Nhìn cái thứ rác rưởi này xem. Vứt nó đi."
Một nụ cười cay đắng thoáng trên môi tôi. Tôi đã mua chiếc hộp nhạc đó cho Hoàng My vào sinh nhật lần thứ mười của cô ta. Tôi đã nuôi nấng cô ta, yêu thương cô ta như em gái. Và đây là phần thưởng của tôi.
Tầng hầm lạnh và ẩm ướt. Không khí có mùi mốc và đất. Đồ đạc của tôi bị vứt thành một đống trên sàn bê tông.
Khi tôi quỳ xuống để sắp xếp lại đống lộn xộn, một cơn đau nhói xuyên qua đầu gối tôi. Một vết thương cũ, từ nhiều năm trước. Tôi đã đỡ một viên đạn cho Hoàng Bách trong một cuộc đấu súng, một vết sẹo tôi đã mang với niềm tự hào. Giờ đây, nó chỉ nhức nhối với ký ức về một tình yêu đã chết.
Ngón tay tôi chạm vào thứ gì đó sắc nhọn. Đó là bức ảnh cưới của chúng tôi, kính vỡ nát, khung ảnh nứt toác. Chắc hẳn Hoàng Bách đã ném nó xuống đây.
Trái tim tôi thắt lại. Tôi nhớ ngày đó rất rõ. Nắng vàng rực rỡ, và Hoàng Bách nhìn tôi với tình yêu nhiều đến mức khiến tôi nghẹt thở. "Mãi mãi, An Vy," anh đã thì thầm. "Em và anh, mãi mãi."
"Vẫn còn bám víu vào quá khứ à?"
Tôi ngước lên. Bảo Trâm đứng ở ngưỡng cửa, một nụ cười tự mãn trên môi. Cô ta đang mặc một trong những chiếc áo choàng lụa của tôi.
"Nhìn cô xem," cô ta nói, giọng nhỏ giọt sự thương hại giả tạo. "Bà Trần vĩ đại, sống trong một tầng hầm. Trong khi tôi đang ở trên giường của cô, với chồng của cô."
Tôi lờ cô ta đi, với lấy một chiếc áo len từ đống đồ.
Nụ cười của cô ta biến mất. Cô ta bước tới và giẫm mạnh chân lên tay tôi. Cơn đau buốt lan lên cánh tay.
"Cô điếc à?" cô ta rít lên. "Tôi đang nói chuyện với cô đấy."
Một cơn thịnh nộ thuần túy dâng lên trong tôi. Tôi tóm lấy mắt cá chân cô ta và vặn. Cô ta hét lên và ngã quỵ xuống, mặt nhăn nhó vì đau.
"Aaa!" cô ta hét lên, một âm thanh được thiết kế để cả nhà chạy xuống.
Tôi nghe thấy tiếng bước chân nặng nề dồn dập xuống cầu thang.
Hoàng Bách xông vào tầng hầm. Anh ta thấy Bảo Trâm trên sàn, ôm đầu gối, và mặt anh ta tối sầm lại. Anh ta lao đến bên cô ta, ôm cô ta vào lòng.
"Chuyện gì đã xảy ra?" anh ta hỏi, giọng nguy hiểm.
"Em... em chỉ đến xem chị ấy có ổn không," Bảo Trâm nức nở, chỉ một ngón tay run rẩy về phía tôi. "Chị ấy vừa tấn công em. Không vì lý do gì cả."
Ánh mắt Hoàng Bách đổ dồn vào tôi. "Tại sao em lại ở dưới tầng hầm? Anh đã bảo họ đưa em lên phòng khách." Giọng anh ta có một chút khó chịu, như thể vị trí của tôi là một sự bất tiện. Anh ta thậm chí còn liếc nhìn chân tôi. "Chỗ ẩm thấp này không tốt cho đầu gối của em."
Sự quan tâm giả tạo thật đáng kinh tởm.
Hoàng My lao vào sau anh ta. "Anh Bách! Cô ta tấn công Bảo Trâm! Em đã thấy!"
Mặt Hoàng Bách trở nên lạnh hơn, đôi mắt anh ta cứng lại khi nhìn tôi. "Em vẫn chưa học được bài học của mình, phải không?"
Ký ức về những bức ảnh nhục nhã anh ta chụp tôi lóe lên trong tâm trí. Tôi gần như không thể thở được.
"Không phải em," tôi cố gắng giải thích. "Cô ta..."
"Cô ta làm sao?" Hoàng Bách cắt ngang, giọng đầy mỉa mai. "Cô ta tự tấn công mình à? Bảo Trâm rất hiền. Cô ấy không làm hại một con ruồi."
"Anh Bách, làm ơn, là lỗi của em," Bảo Trâm thì thầm, diễn vai của mình một cách hoàn hảo. "Em không nên xuống đây. Em sẽ đi. Em không muốn trở thành gánh nặng."
"Em không phải là gánh nặng," Hoàng Bách nói, giọng anh ta dịu đi khi nhìn cô ta. Anh ta vuốt tóc cô ta. "Đây là nhà của em bây giờ. Em sẽ không đi đâu cả."
Anh ta quay lại với tôi, đôi mắt đầy băng giá. "Em có nhớ luật lệ của gia đình không, An Vy?"
Có thể bạn cũng thích





