Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Anh ngã xuống khi thâm tình

Anh ngã xuống khi thâm tình

Trong đêm tân hôn, Tô Khanh bị mẹ kế hãm hại, buộc phải gả cho đại thiếu gia họ Lục vốn mang tiếng tàn tật và xấu xí. Sau khi bỏ trốn, cô tình cờ hẹn hò với một chàng trai nghèo mà không hề hay biết đó chính là vị hôn phu Lục Dung Uyên của mình. Anh che giấu thân phận thật để hết lòng cưng chiều bạn gái. Sự thật chỉ vỡ lở khi Tô Khanh phát hiện người yêu mình thực chất sở hữu khối tài sản nghìn tỷ, đôi chân vẫn khỏe mạnh và diện mạo chẳng hề bị hủy hoại như lời đồn. Trước cơn thịnh nộ của vợ, đại thiếu gia quyền quý chỉ biết đem con ra làm bia đỡ đạn và chấp nhận quỳ ván vò đồ để tạ lỗi.
Chương
Chia sẻ

Chương 3

Thật ra từ trong biểu cảm của Tô Đức An, Tô Khanh đã biết câu trả lời rồi, nhưng vẫn muốn hỏi.

Cô không thể tin được, người bố ruột của mình cũng muốn đẩy cô vào hố lửa.

Lời chất vấn của Tô Khanh khiến Tô Đức An nhất thời mất mặt, ánh mắt né tránh, chột dạ không dám đối diện với đôi mắt của Tô Khanh.

Cô con gái lớn này của ông, những năm gần đây khiến ông càng ngày càng e dè.

Đặc biệt là đôi mắt đó, nhìn vào đôi mắt ấy, ông ta như thấy bóng dáng mẹ của Tô Khanh, khiến trong lòng ông ta rất khó chịu, muốn trốn tránh.

"Con ăn nói kiểu gì đấy, bố là bố ruột của con, chứ là tội phạm à? Mà con dùng giọng điệu tra hỏi đó để nói chuyện với bố."

Tô Khanh châm biếm: "Bố, bố còn biết bố là cha ruột của con ư, vậy tại sao bố lại đẩy con vào hố lửa? Dung túng Tần Tố Cầm, gả con cho nhà họ Lục."

Không có sự ngầm đồng ý của Tô Đức An, Tần Tố Cầm cũng không thể làm được những chuyện đó.

Dù sao chuyện đã đâu vào đấy, Tần Tố Cầm cũng không giả bộ nữa: "Nhà họ Lục chỉ nói cưới con gái Nhà họ Tô, chứ không chỉ định cưới ai, hơn nữa, ở Đế Kinh, gia tộc họ Lục dậm chân một cái là cả Đế Kinh cũng phải rung chuyển, chúng ta chọn cho con một mối hôn sự tốt như vậy, con nên biết ơn chúng ta mới đúng chứ."

"Nhà họ Lục tốt như vậy, sao không để Tô Tuyết gả sang đó đi?" Sắc mặt và giọng điệu của Tô Khanh lạnh hẳn đi, trước khi đến đây cô đã đến nhà họ Sở.

Người nhà họ Sở nói với cô rằng Sở Thiên Dật và Tô Tuyết đã ra ngoài rồi.

Khoảnh khắc đó, Tô Khanh cảm giác như trời sập xuống.

Sở Thiên Dật đã bỏ rơi cô.

Sở Thiên Dật phát hiện cô dâu không phải là cô, tại sao lại không đến tìm cô?

"Đủ rồi." Tô Đức An gầm lên: "Sức khỏe Tiểu Tuyết không tốt, nếu nó gả vào Nhà họ Lục thì sao mà chịu khổ được, con là chị nó, con thay Tiểu Tuyết gả sang đó thì có sao đâu."

Nghe vậy, Tô Khanh đau đớn nhìn chằm chằm Tô Đức An. Những năm qua, không phải cô không biết Tô Đức An thiên vị, nhưng không ngờ, lại thiên vị đến mức này.

"Bố, mẹ con mất bao nhiêu năm rồi, e là bố đã sớm quên còn có đứa con gái này, bố còn không biết con đã sống sót ở Nhà họ Tô thế nào, đã hoàn thành việc học thế nào, bố cũng không biết Tần Tố Cầm đã đối xử với con thế nào..."

Tô Đức An giận dữ nói: "Tần Tố Cầm cũng là mẹ con."

"Mẹ con đã mất lâu rồi."

Ánh mắt Tô Khanh tràn đầy đau khổ. Sau khi mẹ con Tần Tố Cầm vào nhà họ Tô, cô chưa bao giờ được ngồi vào bàn ăn cơm, ngày nào cũng bữa đói bữa no, ăn toàn là cơm thừa canh cặn.

Sau khi vào cấp 3, tất cả học phí đều do cô tự làm thêm kiếm được.

Cô là đại tiểu thư nhà họ Tô, nhưng lại sống không bằng cả con chó.

Tô Tuyết tận hưởng hào quang của thiên kim tiểu thư, toàn thân hàng hiệu, ra vào các câu lạc bộ cao cấp, còn cô lại mặc đồ chợ, chen chúc tàu điện ngầm, xe buýt để đi làm.

Cả Đế Kinh, cũng không ai biết nhà họ Tô còn có một đại tiểu thư tên là Tô Khanh, mọi người chỉ biết nhà họ Tô có một cô con gái tên Tô Tuyết.

Cô tưởng có thể gả cho người mình yêu, từ đó thoát khỏi Nhà họ Tô, nhưng không ngờ lại bị mẹ con Tần Tố Cầm tính kế.

Tần Tố Cầm cười hòa giải, nhưng thực chất là đổ thêm dầu vào lửa: "Đức An, anh đừng chấp nhặt với Tiểu Khanh, em chịu chút ấm ức không sao cả, đừng để quan hệ bố con hai người bất hòa."

"Nhìn xem, dì Tần con đến giờ vẫn còn nói đỡ cho con." Tô Đức An càng thất vọng về Tô Khanh: "Nhà họ Lục đến hủy hôn rồi, con cũng không cần gả đi nữa, chuyện này cứ giải quyết vậy đi, con mau về thay quần áo đi, đừng làm mất mặt nhà ta nữa, công ty còn có việc, bố đi trước đây."

Tô Đức An nói xong liền bỏ đi, hoàn toàn không thèm nhìn Tô Khanh một cái.

Vẻ mặt Tô Khanh càng thêm lạnh lùng, mười mấy năm rồi, Tô Đức An đã sớm không quan tâm đến cô con gái này nữa, cô còn nói những lời đó làm gì?

Tô Đức An vừa rời khỏi, Tần Tố Cầm liền lộ ra bộ mặt cay nghiệt: "Con nhỏ chết tiệt này, không ngờ cô còn dám bỏ trốn khỏi hôn lễ, cả đêm không về, ai biết cô đã đi đâu lêu lổng chứ. Cô thấy thế nào về món quà lớn mà dì tặng cô này? Có hài lòng hay không?"

Ánh mắt Tô Khanh lạnh như dao: "Tần Tố Cầm, bà thật hèn hạ, không sợ quả báo sao?"

Tần Tố Cầm cười đắc ý: "Con gái tôi đã ngồi vững vị trí Sở phu nhân rồi, còn cô? Cũng xứng tranh giành với con gái tôi sao? Tô Khanh, mấy năm trước cô còn sinh cả con với người khác rồi, chuyện này e là Sở Thiên Dật còn chưa biết đâu nhỉ. Cô tưởng không nói thì có thể giấu được nhà họ Sở sao?"

Bị chạm đến bí mật sâu thẳm nhất trong lòng, sắc mặt Tô Khanh vô cùng khó coi.

"Năm đó là do mẹ con bà tính kế tôi."

Đúng vậy, năm năm trước Tô Khanh quả thực đã sinh một đứa con, chỉ là đứa bé đó vừa sinh ra đã chết, mà cô đến giờ vẫn không biết người đàn ông năm đó là ai.

Chuyện này, cô không có can đảm nói cho Sở Thiên Dật, đó là một ác mộng với cô, một ác mộng mà cô muốn thoát khỏi.

Tần Tố Cầm cười lạnh: "Thì sao chứ? Dù cô có nói ra, bố cô cũng sẽ không tin đâu, Tô Khanh, tất cả mọi thứ ở nhà họ Tô đều là của con gái tôi, ba cô đã sớm từ bỏ cô rồi."

"À phải rồi, nói cho cô biết thêm một chuyện nữa, đứa bé mà cô sinh năm đó, nó chưa chết đâu, là một thằng nhóc rất xinh xắn."

"Cái gì? Con tôi đâu?" Trong lòng Tô Khanh chấn động, nhớ đến đứa con mười tháng mang nặng đẻ đau, tim cô quặn thắt dữ dội.

"Cô muốn biết à?" Tần Tố Cầm cười lạnh: "Quỳ xuống cầu xin tôi, tôi sẽ nói cho cô biết."

"Tần Tố Cầm." Tô Khanh gần như nghiến răng nghiến lợi nặn ra một câu: "Sẽ có một ngày, tôi sẽ tính cả nợ cũ lẫn nợ mới với bà."

...

Nhà hàng Thủy Nguyệt.

Tô Khanh uống hết ly này đến ly khác, không ăn một miếng nào, cô không biết mình đã uống bao nhiêu, cả đầu đã choáng váng, say đến mềm cả người.

Cô vừa nghĩ đến hạnh phúc của mình đều bị mẹ con Tần Tố Cầm hủy hoại, nghĩ đến Sở Thiên Dật đã bỏ rơi cô, ngực cô nặng trĩu, rất khó chịu.

"Tô Khanh, đừng uống nữa." An Nhược giật lấy ly rượu trong tay Tô Khanh, nhìn thấy bộ dạng đau khổ của Tô Khanh, lòng cô ấy cũng rất khó chịu, bất bình nói: "Những chuyện thất đức này mà họ cũng làm ra được, thật không phải con người, may mà cậu không gả vào Nhà họ Lục, nếu không thì chẳng phải cả cuộc đời cậu đều đã bị hủy hoại hết rồi sao."

Đại thiếu gia nhà họ Lục hành tung bí ẩn, rất ít người thấy được mặt thật của anh, trong giới có đủ mọi lời đồn.

"Nhược Nhược, trong lòng tớ khó chịu quá, trong mắt bố tớ, tớ vốn chẳng là gì cả, ông ấy ngầm chấp nhận hành vi của mẹ con Tần Tố Cầm, đẩy tớ vào hố lửa."

Bị người thân nhất bỏ rơi và tính kế, sao Tô Khanh lại không khó chịu được chứ?

Khó chịu hơn nữa là đến bây giờ, cô vẫn không liên lạc được với Sở Thiên Dật.

"Thiên Dật anh ấy cũng không cần tớ nữa, Nhược Nhược, tớ chẳng còn gì cả." Tô Khanh đau lòng bật khóc.

"Cậu còn có tớ mà, Tô Khanh, đừng khóc nữa." An Nhược vừa xót xa vừa tức giận: "Không phải chỉ là một Sở Thiên Dật sao, tớ sẽ tìm cho cậu một người tốt hơn, tớ quen rất nhiều đàn ông ưu tú, có tiền có nhan sắc lại còn độc thân, hay là tớ giới thiệu cho cậu nhé?"

Người đàn ông ưu tú...

Trong đầu Tô Khanh đột nhiên hiện lên khuôn mặt của người đàn ông tối qua, nhớ lại đêm qua, mặt cô lại nóng bừng.

Sao cô lại nghĩ đến người đàn ông đó chứ.

"Bây giờ tớ sẽ gọi điện hẹn cho cậu, đàn ông thôi mà, có gì to tát đâu. " Nói rồi An Nhược liền đi gọi điện.

Tô Khanh say rượu nằm gục trên bàn, cô đưa tay lấy rượu, ánh mắt đột nhiên liếc thấy một bóng người quen thuộc.

Là Sở Thiên Dật.

Cô lập tức tỉnh rượu hơn chút, loạng choạng đuổi theo.

Tiếp tục xem!
Truyện đang đến hồi gay cấn! Chuyển sang Ứng dụng để tiếp tục đọc
Mở khóa tất cả các tập
Mở trang web chính thức

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Bị bỏ rơi vào ngày cưới, tôi được tổng tài hàng tỷ chiều chuộng
9.7
Thẩm Thanh Thu dành trọn ba năm thanh xuân bên Lục Trạc nhưng chỉ nhận lại sự coi thường. Vào đúng ngày cưới, anh ta nhẫn tâm bỏ rơi cô để chạy theo người cũ, mỉa mai cô là kẻ quê mùa. Không hề bi lụy, Thanh Thu lập tức cắt đứt quan hệ và trở về thân phận thật sự là thiên kim của tỷ phú Hải Thành. Trong khi cô bận rộn thừa kế sản nghiệp trăm tỷ và trừng trị những kẻ ngáng đường, vị tổng tài họ Phó quyền lực luôn ở bên ủng hộ và cưng chiều cô hết mực, khiến ai nấy đều phải ngưỡng mộ.
Bìa tiểu thuyết Hợp đồng hôn nhân hết hạn? Chiến tổng mỗi đêm quỳ gối van xin gia hạn!
9.0
Bị vị hôn phu và em gái phản bội đến mức thân bại danh liệt, Ninh Chi mới bàng hoàng nhận ra âm mưu chiếm đoạt gia sản tàn nhẫn của họ. Để trả thù, cô quyết định ký kết hợp đồng hôn nhân với Chiến Bắc Đình – người đàn ông bị đồn đại là tàn bạo và khó lường. Trong khi dư luận chờ đợi sự sụp đổ của cô, Chiến Bắc Đình lại cưng chiều cô hết mực, thậm chí công khai thừa nhận mình chính là người đàn ông bí mật trong quá khứ của cô. Khi những kẻ hãm hại phải trả giá và hợp đồng hôn nhân đến ngày đáo hạn, Ninh Chi định rời đi để bắt đầu cuộc sống mới. Thế nhưng, người chồng hờ vốn lạnh lùng lại bất ngờ thay đổi thái độ, giam giữ cô trong vòng tay suốt đêm và khát khao biến bản hợp đồng ngắn hạn thành sự gắn kết trọn đời bên cô.
Bìa tiểu thuyết Sau khi ly hôn, tổng tài quỳ gối xin tái hợp
7.8
Ba năm trước, Tô Thiên Từ gạt bỏ mọi định kiến để kết hôn cùng Lăng Bắc Khiêm khi anh vẫn là người thực vật. Thế nhưng, ngày cô phải nén đau thương bỏ đi cái thai vì bạo bệnh cũng là lúc người chồng ấy công khai phô trương tình cảm bên người phụ nữ khác. Nỗi đau thấu tận tâm can khiến cô dứt khoát đề nghị ly hôn để tìm lại tự do cho những ngày cuối đời. Cứ ngỡ mối duyên này sẽ chấm dứt, nhưng Lăng Bắc Khiêm bỗng đổi thay, vứt bỏ vẻ kiêu ngạo để quỳ gối cầu xin sự tha thứ. Trước sự hối hận muộn màng của vị tổng tài, Thiên Từ chỉ lạnh lùng đáp trả rằng mọi chuyện đã quá trễ.
Bìa tiểu thuyết Lệ tổng, chồng cũ của phu nhân lại tới, anh mau đuổi theo
7.8
Vào đúng ngày kỷ niệm thành hôn, Ôn Tự bị nhân tình của chồng hãm hại, dẫn đến sự cố tình một đêm với người lạ. Đau đớn vì mất đi sự trong trắng và hay tin tiểu tam mang thai, cô quyết định chấm dứt cuộc hôn nhân bế tắc. Dù bị chồng cũ mỉa mai là đang diễn kịch, Ôn Tự vẫn dứt khoát rời đi để sống cuộc đời mới. Từ một người vợ nội trợ mờ nhạt, cô tỏa sáng rực rỡ dưới danh phận họa sĩ tài năng và được vô số người săn đón. Lúc này, người chồng cũ hối hận tìm đến cầu xin sự tha thứ nhưng lại bàng hoàng khi thấy cô đang trong vòng tay của một ông trùm quyền lực. Người đàn ông ấy lạnh lùng khẳng định vị thế của cô: Nhìn cho kỹ, đây chính là chị dâu của cậu.
Bìa tiểu thuyết Năm năm, một tình yêu phai nhạt
8.2
Suốt năm năm ròng rã, tôi tận tụy làm trợ lý cho Phó Anh Việt chỉ để thực hiện lời hứa với người hôn phu quá cố. Tôi từng liều mình đỡ nhát dao chí mạng, uống rượu đến mức ngộ độc và gặp tai nạn kinh hoàng để bảo vệ anh ta. Thế nhưng, Phó Anh Việt lại coi thường sự hy sinh đó, sỉ nhục tôi là kẻ hám lợi. Anh ta dung túng cho nhân tình hành hạ tôi, thậm chí tàn nhẫn đem tôi ra đấu giá như một món hàng. Khi kỳ hạn năm năm kết thúc, trái tim tôi hoàn toàn vỡ nát. Tôi nộp đơn từ chức rồi gieo mình xuống dòng sông từ chính cây cầu nơi hôn phu từng ngã xuống, chấm dứt mọi đau khổ.
Bìa tiểu thuyết Ngủ ngon nhé, tổng tài sói của tôi
9.1
Kiếp trước, Nhan Ngọc luôn sống nhún nhường, đóng vai thánh nhân để rồi nhận lấy cái chết thảm khốc giữa biển khơi. Có cơ hội tái sinh, cô quyết định rũ bỏ sự yếu đuối để trở nên mạnh mẽ và quyết đoán hơn. Nhan Ngọc tận dụng ký ức tiền kiếp để liên tục gặt hái thành công, từ việc thống trị các bảng xếp hạng âm nhạc đến việc trừng trị những kẻ giả tạo luôn tìm cách hãm hại mình. Trên hành trình vươn tới đỉnh cao danh vọng, cô dành trọn sự dịu dàng cho người đàn ông mình từng bỏ lỡ. Cô nguyện dùng cả đời này để bù đắp và trân trọng tình cảm của anh, viết tiếp chương mới đầy hạnh phúc.