
Anh ngã xuống khi thâm tình
Chương 3
Thật ra từ trong biểu cảm của Tô Đức An, Tô Khanh đã biết câu trả lời rồi, nhưng vẫn muốn hỏi.
Cô không thể tin được, người bố ruột của mình cũng muốn đẩy cô vào hố lửa.
Lời chất vấn của Tô Khanh khiến Tô Đức An nhất thời mất mặt, ánh mắt né tránh, chột dạ không dám đối diện với đôi mắt của Tô Khanh.
Cô con gái lớn này của ông, những năm gần đây khiến ông càng ngày càng e dè.
Đặc biệt là đôi mắt đó, nhìn vào đôi mắt ấy, ông ta như thấy bóng dáng mẹ của Tô Khanh, khiến trong lòng ông ta rất khó chịu, muốn trốn tránh.
"Con ăn nói kiểu gì đấy, bố là bố ruột của con, chứ là tội phạm à? Mà con dùng giọng điệu tra hỏi đó để nói chuyện với bố."
Tô Khanh châm biếm: "Bố, bố còn biết bố là cha ruột của con ư, vậy tại sao bố lại đẩy con vào hố lửa? Dung túng Tần Tố Cầm, gả con cho nhà họ Lục."
Không có sự ngầm đồng ý của Tô Đức An, Tần Tố Cầm cũng không thể làm được những chuyện đó.
Dù sao chuyện đã đâu vào đấy, Tần Tố Cầm cũng không giả bộ nữa: "Nhà họ Lục chỉ nói cưới con gái Nhà họ Tô, chứ không chỉ định cưới ai, hơn nữa, ở Đế Kinh, gia tộc họ Lục dậm chân một cái là cả Đế Kinh cũng phải rung chuyển, chúng ta chọn cho con một mối hôn sự tốt như vậy, con nên biết ơn chúng ta mới đúng chứ."
"Nhà họ Lục tốt như vậy, sao không để Tô Tuyết gả sang đó đi?" Sắc mặt và giọng điệu của Tô Khanh lạnh hẳn đi, trước khi đến đây cô đã đến nhà họ Sở.
Người nhà họ Sở nói với cô rằng Sở Thiên Dật và Tô Tuyết đã ra ngoài rồi.
Khoảnh khắc đó, Tô Khanh cảm giác như trời sập xuống.
Sở Thiên Dật đã bỏ rơi cô.
Sở Thiên Dật phát hiện cô dâu không phải là cô, tại sao lại không đến tìm cô?
"Đủ rồi." Tô Đức An gầm lên: "Sức khỏe Tiểu Tuyết không tốt, nếu nó gả vào Nhà họ Lục thì sao mà chịu khổ được, con là chị nó, con thay Tiểu Tuyết gả sang đó thì có sao đâu."
Nghe vậy, Tô Khanh đau đớn nhìn chằm chằm Tô Đức An. Những năm qua, không phải cô không biết Tô Đức An thiên vị, nhưng không ngờ, lại thiên vị đến mức này.
"Bố, mẹ con mất bao nhiêu năm rồi, e là bố đã sớm quên còn có đứa con gái này, bố còn không biết con đã sống sót ở Nhà họ Tô thế nào, đã hoàn thành việc học thế nào, bố cũng không biết Tần Tố Cầm đã đối xử với con thế nào..."
Tô Đức An giận dữ nói: "Tần Tố Cầm cũng là mẹ con."
"Mẹ con đã mất lâu rồi."
Ánh mắt Tô Khanh tràn đầy đau khổ. Sau khi mẹ con Tần Tố Cầm vào nhà họ Tô, cô chưa bao giờ được ngồi vào bàn ăn cơm, ngày nào cũng bữa đói bữa no, ăn toàn là cơm thừa canh cặn.
Sau khi vào cấp 3, tất cả học phí đều do cô tự làm thêm kiếm được.
Cô là đại tiểu thư nhà họ Tô, nhưng lại sống không bằng cả con chó.
Tô Tuyết tận hưởng hào quang của thiên kim tiểu thư, toàn thân hàng hiệu, ra vào các câu lạc bộ cao cấp, còn cô lại mặc đồ chợ, chen chúc tàu điện ngầm, xe buýt để đi làm.
Cả Đế Kinh, cũng không ai biết nhà họ Tô còn có một đại tiểu thư tên là Tô Khanh, mọi người chỉ biết nhà họ Tô có một cô con gái tên Tô Tuyết.
Cô tưởng có thể gả cho người mình yêu, từ đó thoát khỏi Nhà họ Tô, nhưng không ngờ lại bị mẹ con Tần Tố Cầm tính kế.
Tần Tố Cầm cười hòa giải, nhưng thực chất là đổ thêm dầu vào lửa: "Đức An, anh đừng chấp nhặt với Tiểu Khanh, em chịu chút ấm ức không sao cả, đừng để quan hệ bố con hai người bất hòa."
"Nhìn xem, dì Tần con đến giờ vẫn còn nói đỡ cho con." Tô Đức An càng thất vọng về Tô Khanh: "Nhà họ Lục đến hủy hôn rồi, con cũng không cần gả đi nữa, chuyện này cứ giải quyết vậy đi, con mau về thay quần áo đi, đừng làm mất mặt nhà ta nữa, công ty còn có việc, bố đi trước đây."
Tô Đức An nói xong liền bỏ đi, hoàn toàn không thèm nhìn Tô Khanh một cái.
Vẻ mặt Tô Khanh càng thêm lạnh lùng, mười mấy năm rồi, Tô Đức An đã sớm không quan tâm đến cô con gái này nữa, cô còn nói những lời đó làm gì?
Tô Đức An vừa rời khỏi, Tần Tố Cầm liền lộ ra bộ mặt cay nghiệt: "Con nhỏ chết tiệt này, không ngờ cô còn dám bỏ trốn khỏi hôn lễ, cả đêm không về, ai biết cô đã đi đâu lêu lổng chứ. Cô thấy thế nào về món quà lớn mà dì tặng cô này? Có hài lòng hay không?"
Ánh mắt Tô Khanh lạnh như dao: "Tần Tố Cầm, bà thật hèn hạ, không sợ quả báo sao?"
Tần Tố Cầm cười đắc ý: "Con gái tôi đã ngồi vững vị trí Sở phu nhân rồi, còn cô? Cũng xứng tranh giành với con gái tôi sao? Tô Khanh, mấy năm trước cô còn sinh cả con với người khác rồi, chuyện này e là Sở Thiên Dật còn chưa biết đâu nhỉ. Cô tưởng không nói thì có thể giấu được nhà họ Sở sao?"
Bị chạm đến bí mật sâu thẳm nhất trong lòng, sắc mặt Tô Khanh vô cùng khó coi.
"Năm đó là do mẹ con bà tính kế tôi."
Đúng vậy, năm năm trước Tô Khanh quả thực đã sinh một đứa con, chỉ là đứa bé đó vừa sinh ra đã chết, mà cô đến giờ vẫn không biết người đàn ông năm đó là ai.
Chuyện này, cô không có can đảm nói cho Sở Thiên Dật, đó là một ác mộng với cô, một ác mộng mà cô muốn thoát khỏi.
Tần Tố Cầm cười lạnh: "Thì sao chứ? Dù cô có nói ra, bố cô cũng sẽ không tin đâu, Tô Khanh, tất cả mọi thứ ở nhà họ Tô đều là của con gái tôi, ba cô đã sớm từ bỏ cô rồi."
"À phải rồi, nói cho cô biết thêm một chuyện nữa, đứa bé mà cô sinh năm đó, nó chưa chết đâu, là một thằng nhóc rất xinh xắn."
"Cái gì? Con tôi đâu?" Trong lòng Tô Khanh chấn động, nhớ đến đứa con mười tháng mang nặng đẻ đau, tim cô quặn thắt dữ dội.
"Cô muốn biết à?" Tần Tố Cầm cười lạnh: "Quỳ xuống cầu xin tôi, tôi sẽ nói cho cô biết."
"Tần Tố Cầm." Tô Khanh gần như nghiến răng nghiến lợi nặn ra một câu: "Sẽ có một ngày, tôi sẽ tính cả nợ cũ lẫn nợ mới với bà."
...
Nhà hàng Thủy Nguyệt.
Tô Khanh uống hết ly này đến ly khác, không ăn một miếng nào, cô không biết mình đã uống bao nhiêu, cả đầu đã choáng váng, say đến mềm cả người.
Cô vừa nghĩ đến hạnh phúc của mình đều bị mẹ con Tần Tố Cầm hủy hoại, nghĩ đến Sở Thiên Dật đã bỏ rơi cô, ngực cô nặng trĩu, rất khó chịu.
"Tô Khanh, đừng uống nữa." An Nhược giật lấy ly rượu trong tay Tô Khanh, nhìn thấy bộ dạng đau khổ của Tô Khanh, lòng cô ấy cũng rất khó chịu, bất bình nói: "Những chuyện thất đức này mà họ cũng làm ra được, thật không phải con người, may mà cậu không gả vào Nhà họ Lục, nếu không thì chẳng phải cả cuộc đời cậu đều đã bị hủy hoại hết rồi sao."
Đại thiếu gia nhà họ Lục hành tung bí ẩn, rất ít người thấy được mặt thật của anh, trong giới có đủ mọi lời đồn.
"Nhược Nhược, trong lòng tớ khó chịu quá, trong mắt bố tớ, tớ vốn chẳng là gì cả, ông ấy ngầm chấp nhận hành vi của mẹ con Tần Tố Cầm, đẩy tớ vào hố lửa."
Bị người thân nhất bỏ rơi và tính kế, sao Tô Khanh lại không khó chịu được chứ?
Khó chịu hơn nữa là đến bây giờ, cô vẫn không liên lạc được với Sở Thiên Dật.
"Thiên Dật anh ấy cũng không cần tớ nữa, Nhược Nhược, tớ chẳng còn gì cả." Tô Khanh đau lòng bật khóc.
"Cậu còn có tớ mà, Tô Khanh, đừng khóc nữa." An Nhược vừa xót xa vừa tức giận: "Không phải chỉ là một Sở Thiên Dật sao, tớ sẽ tìm cho cậu một người tốt hơn, tớ quen rất nhiều đàn ông ưu tú, có tiền có nhan sắc lại còn độc thân, hay là tớ giới thiệu cho cậu nhé?"
Người đàn ông ưu tú...
Trong đầu Tô Khanh đột nhiên hiện lên khuôn mặt của người đàn ông tối qua, nhớ lại đêm qua, mặt cô lại nóng bừng.
Sao cô lại nghĩ đến người đàn ông đó chứ.
"Bây giờ tớ sẽ gọi điện hẹn cho cậu, đàn ông thôi mà, có gì to tát đâu. " Nói rồi An Nhược liền đi gọi điện.
Tô Khanh say rượu nằm gục trên bàn, cô đưa tay lấy rượu, ánh mắt đột nhiên liếc thấy một bóng người quen thuộc.
Là Sở Thiên Dật.
Cô lập tức tỉnh rượu hơn chút, loạng choạng đuổi theo.
Có thể bạn cũng thích





