Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Anh ngã xuống khi thâm tình

Anh ngã xuống khi thâm tình

Trong đêm tân hôn, Tô Khanh bị mẹ kế hãm hại, buộc phải gả cho đại thiếu gia họ Lục vốn mang tiếng tàn tật và xấu xí. Sau khi bỏ trốn, cô tình cờ hẹn hò với một chàng trai nghèo mà không hề hay biết đó chính là vị hôn phu Lục Dung Uyên của mình. Anh che giấu thân phận thật để hết lòng cưng chiều bạn gái. Sự thật chỉ vỡ lở khi Tô Khanh phát hiện người yêu mình thực chất sở hữu khối tài sản nghìn tỷ, đôi chân vẫn khỏe mạnh và diện mạo chẳng hề bị hủy hoại như lời đồn. Trước cơn thịnh nộ của vợ, đại thiếu gia quyền quý chỉ biết đem con ra làm bia đỡ đạn và chấp nhận quỳ ván vò đồ để tạ lỗi.
Chương
Chia sẻ

Chương 1

Màn đêm buông xuống.

Tối nay nhà họ Tô song hỷ lâm môn, một ngày gả hai cô con gái.

Tô Khanh mặc váy cưới ngồi trước gương, trang điểm tinh xảo, trong mắt ngập tràn hạnh phúc.

Hôm nay là ngày cô và Sở Thiên Dật kết hôn.

Một năm yêu nhau, cuối cùng cũng đơm hoa kết trái.

"Chị à, chị đúng là may mắn, sắp được gả vào nhà họ Sở, nhà giàu bậc nhất Đế Kinh, trở thành Sở phu nhân."

Tô Tuyết cũng mặc chiếc váy cưới tương tự, vừa bước vào vừa châm chọc.

Tô Tuyết nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Tô Khanh, đáy mắt xẹt qua một tia ghen tị, hận không thể rạch nát khuôn mặt xinh đẹp đó.

Sắc mặt Tô Khanh lạnh đi mấy phần: "Chị cũng phải chúc mừng em gái, sắp trở thành người vợ thứ tư của Lục Dung Uyên. À phải rồi, chị nghe nói không lâu trước đây Lục đại thiếu này mới bị tai nạn xe hơi huỷ hoại dung nhan, chân cũng bị què, sống không được mấy năm nữa, em gả qua đó e là phải sống như góa phụ rồi."

"Tô Khanh, chị!"

Tô Tuyết tức đến tái mặt, vừa nghĩ đến việc Tô Khanh sắp gả vào nhà họ Sở, còn cô ta lại phải gả cho một kẻ đoản mệnh sắp chết, sắc mặt càng thêm độc ác.

"Tô Khanh, đừng nói quá sớm, vị trí Sở phu nhân của chị có giữ vững được hay không còn chưa biết chừng."

"Tiểu Tuyết, Tiểu Khanh, hai chị em đều ở đây à!" Tần Tố Cầm bưng hai ly cà phê cười tươi bước vào: "Hai con uống chút cà phê cho tỉnh táo, xe của chú rể vẫn còn đang trên đường."

Nụ cười giả tạo trên mặt mẹ kế khiến Tô Khanh chau mày, chung sống mười mấy năm, làm sao cô lại không biết con người Tần Tố Cầm được chứ?

Vừa nghĩ đến việc sắp rời khỏi ngôi nhà này, không cần phải nhìn cái bộ mặt của mẹ con Tần Tố Cầm nữa, cô bèn do dự nhận lấy.

"Cảm ơn dì Tấn." Tô Khanh chỉ uống một ngụm nhỏ.

"Con bé này, khách sáo gì chứ." Tần Tố Cầm nhìn Tô Khanh uống xong, thở phào nhẹ nhõm, đáy mắt xẹt qua một tia cười đắc ý: "Tuy con không phải con ruột của dì, nhưng dì cũng coi con như con ruột, con sắp xuất giá rồi, dì còn thấy rất lưu luyến."

Tần Tố Cầm nói rồi khóe mắt bắt đầu đỏ hoe.

Trong lòng Tô Khanh cười lạnh, quả không hổ danh là người từng đoạt giải Ảnh hậu, diễn xuất thật đỉnh cao.

Năm tám tuổi, mẹ cô qua đời chưa đầy một tháng, bố đã đưa Tần Tố Cầm và Tô Tuyết, nhỏ hơn Tô Khanh một tháng vào nhà.

Lúc đó cô mới biết, bố đã phản bội mẹ từ lâu.

"Phu nhân, người nhà họ Sở đã đến rồi. " Người giúp việc đứng ở cửa nhắc nhở.

"Được, biết rồi." Tần Tố Cầm cười nói.

Tần Tố Cầm liếc mắt ra hiệu cho người giúp việc, dặn dò: "Thím Lương, thím dẫn đại tiểu thư lên xe cưới nhà họ Sở."

Tô Khanh đứng dậy, đột nhiên cảm thấy đầu hơi choáng, tầm nhìn mờ đi, chỉ có thể để người giúp việc dắt đi.

Trước cửa nhà họ Tô có một chiếc xe màu đen đang đậu, thím Lương đưa Tô Khanh lên thẳng xe cưới.

Tần Tố Cầm đứng trên ban công nhìn chiếc xe khởi động rồi chạy đi xa dần, nụ cười trên mặt càng sâu hơn.

"Mẹ, không có vấn đề gì chứ? Lỡ giữa đường Tô Khanh phát hiện ra thì sao?" Tô Tuyết có chút lo lắng.

"Con yên tâm, mẹ đã sắp xếp đâu vào đấy rồi, nó chỉ có thể ngoan ngoãn thay con gả vào nhà họ Lục thôi."

Thì ra, chiếc xe ban nãy Tô Khanh ngồi lên là xe của nhà họ Lục, không phải của nhà họ Sở.

Tô Tuyết lo lắng: "Thế còn Thiên Dật, tối nay con phải lừa dối thế nào đây?"

Tần Tố Cầm thận trọng dặn dò Tô Tuyết: "Chỉ cần qua đêm nay, nhà họ Sở có muốn quỵt nợ cũng không thể được. Nhớ kỹ, đừng để nó nhìn thấy mặt con."

"Vâng, con nhớ rồi." Vẻ mặt Tô Tuyết đầy vẻ ghen ghét: "Mẹ ơi, con muốn Tô Khanh sống không bằng chết, cô ta phải nếm được kết cục của việc giành đàn ông với con."

Tần Tố Cầm cười lạnh một tiếng: "Tô Khanh có sống được qua đêm nay hay không còn chưa biết chừng. Con biết mấy bà vợ trước của Lục Dung Uyên có kết cục thế nào không? Đều mất tích một cách bí ẩn."

...

Tô Khanh ngồi ở ghế sau xe, đầu rất choáng, người rất nóng, má cũng nóng bừng.

Cô nhớ lại ly cà phê Tần Tố Cầm đưa cho mình, thầm nghĩ không ổn.

Cô vẫn mắc bẫy của Tần Tố Cầm mất rồi.

Ly cà phê đó có vấn đề.

Tô Khanh nhìn ra ngoài cửa sổ xe, thấy rõ không phải đường đến nhà họ Sở, lập tức hoảng hốt.

"Dừng xe, mau dừng xe!" Tô Khanh vội vàng hét lên: "Anh là ai, định đưa tôi đi đâu?"

Tài xế không hiểu gì: "Cô Tô, tôi là người nhà họ Lục phái đến đón dâu mà, đây là đường đến nhà họ Lục."

"Nhà họ Lục?"

Tô Khanh vỡ lẽ, cô đã hiểu ra.

Cô không ngờ rằng, Tấn Tố Cầm lại dùng kế tráo rồng đổi phượng.

"Mau dừng xe, tôi là người sắp gả vào nhà họ Sở, nhầm rồi."

Cô không muốn gả vào nhà họ Lục, không thể để mẹ con Tần Tố Cầm đạt được ý đồ.

Cô cảm thấy cơ thể càng khó chịu hơn, Tần Tố Cầm không chỉ muốn đẩy cô vào hố lửa, mà còn muốn hủy hoại cô hoàn toàn.

"Dừng xe." Tô Khanh cố gắng kiềm chế, khẽ gào lên một tiếng.

"Cô Tô, sắp đến rồi... Cô Tô, cô làm gì vậy."

Tài xế kinh hãi, Tô Khanh trực tiếp mở cửa xe và nhảy ra ngoài.

Tô Khanh lăn vài vòng trên mặt đất, cơn đau dữ dội khiến cô tỉnh táo hơn phần nào.

"Cô Tô, cô mau lên xe đi, cô Tô..."

Thấy xe dừng lại, tài xế đuổi theo, Tô Khanh cắn răng, chịu đau khập khiễng chạy ra ngoài.

Đau đớn là cách tốt nhất để cô tỉnh táo.

Tô Khanh rất hoảng sợ, cô biết hậu quả nếu bị bắt lại.

"Cô Tô, cô đừng chạy nữa, theo tôi về đi."

Tô Khanh chạy nhanh hơn, cô sốt ruột đến nỗi sắp khóc ra đấy, cô không muốn gả cho Lục đại thiếu bị què chân và hủy dung.

Xung quanh tối đen như mực, trông thấy người phía sau đã sắp đuổi kịp rồi, mà đầu cô đã choáng tới mức đến cơn đau cũng không thể khiến cô tỉnh táo nữa.

Tô Khanh tuyệt vọng không biết chạy đi đâu, đột nhiên cô nhìn thấy một chiếc xe hơi màu đen đậu cách đó không xa, một người đàn ông mặc mộ đồ bộ thể thao đang đứng ở cửa xe nghe điện thoại.

Đúng lúc người đàn ông chuẩn bị lên xe rời khỏi đó, Tô Khanh cố sức chạy đến, khóc nức nở cầu xin: "Cứu tôi với, xin anh, làm ơn cứu tôi."

Người đàn ông ngẩn ra một chút, đôi mắt sâu thẳm quét qua Tô Khanh.

Lúc này, người ở đầu dây bên kia điện thoại của người đàn ông vẫn đang lo lắng nói: "Cô dâu sắp đến rồi, sao chú rể anh vẫn chưa đến?"

"Ồn ào quá đi!" Người đàn ông mặt không biểu cảm cúp điện thoại.

Lúc này tài xế nhà họ Lục cũng đuổi tới, Tô Khanh vừa thấy thế liền bất chấp người đàn ông có đồng ý hay không, vội vàng kéo cửa xe chui vào, hai tay chắp lại, giọng hơi nghẹn ngào, cầu xin: "Giúp tôi!"

Lời cô vừa dứt, tài xế đã đuổi tới: "Cô Tô, mau về với chúng tôi đi, sắp không kịp rồi, Lục..."

Tài xế nhìn thấy người đàn ông thì sững sờ.

Còn chưa nói hết, người đàn ông đã phóng một ánh mắt lạnh buốt về phía anh ta: "Cút!"

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Bị bỏ rơi vào ngày cưới, tôi được tổng tài hàng tỷ chiều chuộng
9.7
Thẩm Thanh Thu dành trọn ba năm thanh xuân bên Lục Trạc nhưng chỉ nhận lại sự coi thường. Vào đúng ngày cưới, anh ta nhẫn tâm bỏ rơi cô để chạy theo người cũ, mỉa mai cô là kẻ quê mùa. Không hề bi lụy, Thanh Thu lập tức cắt đứt quan hệ và trở về thân phận thật sự là thiên kim của tỷ phú Hải Thành. Trong khi cô bận rộn thừa kế sản nghiệp trăm tỷ và trừng trị những kẻ ngáng đường, vị tổng tài họ Phó quyền lực luôn ở bên ủng hộ và cưng chiều cô hết mực, khiến ai nấy đều phải ngưỡng mộ.
Bìa tiểu thuyết Hợp đồng hôn nhân hết hạn? Chiến tổng mỗi đêm quỳ gối van xin gia hạn!
9.0
Bị vị hôn phu và em gái phản bội đến mức thân bại danh liệt, Ninh Chi mới bàng hoàng nhận ra âm mưu chiếm đoạt gia sản tàn nhẫn của họ. Để trả thù, cô quyết định ký kết hợp đồng hôn nhân với Chiến Bắc Đình – người đàn ông bị đồn đại là tàn bạo và khó lường. Trong khi dư luận chờ đợi sự sụp đổ của cô, Chiến Bắc Đình lại cưng chiều cô hết mực, thậm chí công khai thừa nhận mình chính là người đàn ông bí mật trong quá khứ của cô. Khi những kẻ hãm hại phải trả giá và hợp đồng hôn nhân đến ngày đáo hạn, Ninh Chi định rời đi để bắt đầu cuộc sống mới. Thế nhưng, người chồng hờ vốn lạnh lùng lại bất ngờ thay đổi thái độ, giam giữ cô trong vòng tay suốt đêm và khát khao biến bản hợp đồng ngắn hạn thành sự gắn kết trọn đời bên cô.
Bìa tiểu thuyết Sau khi ly hôn, tổng tài quỳ gối xin tái hợp
7.8
Ba năm trước, Tô Thiên Từ gạt bỏ mọi định kiến để kết hôn cùng Lăng Bắc Khiêm khi anh vẫn là người thực vật. Thế nhưng, ngày cô phải nén đau thương bỏ đi cái thai vì bạo bệnh cũng là lúc người chồng ấy công khai phô trương tình cảm bên người phụ nữ khác. Nỗi đau thấu tận tâm can khiến cô dứt khoát đề nghị ly hôn để tìm lại tự do cho những ngày cuối đời. Cứ ngỡ mối duyên này sẽ chấm dứt, nhưng Lăng Bắc Khiêm bỗng đổi thay, vứt bỏ vẻ kiêu ngạo để quỳ gối cầu xin sự tha thứ. Trước sự hối hận muộn màng của vị tổng tài, Thiên Từ chỉ lạnh lùng đáp trả rằng mọi chuyện đã quá trễ.
Bìa tiểu thuyết Lệ tổng, chồng cũ của phu nhân lại tới, anh mau đuổi theo
7.8
Vào đúng ngày kỷ niệm thành hôn, Ôn Tự bị nhân tình của chồng hãm hại, dẫn đến sự cố tình một đêm với người lạ. Đau đớn vì mất đi sự trong trắng và hay tin tiểu tam mang thai, cô quyết định chấm dứt cuộc hôn nhân bế tắc. Dù bị chồng cũ mỉa mai là đang diễn kịch, Ôn Tự vẫn dứt khoát rời đi để sống cuộc đời mới. Từ một người vợ nội trợ mờ nhạt, cô tỏa sáng rực rỡ dưới danh phận họa sĩ tài năng và được vô số người săn đón. Lúc này, người chồng cũ hối hận tìm đến cầu xin sự tha thứ nhưng lại bàng hoàng khi thấy cô đang trong vòng tay của một ông trùm quyền lực. Người đàn ông ấy lạnh lùng khẳng định vị thế của cô: Nhìn cho kỹ, đây chính là chị dâu của cậu.
Bìa tiểu thuyết Năm năm, một tình yêu phai nhạt
8.2
Suốt năm năm ròng rã, tôi tận tụy làm trợ lý cho Phó Anh Việt chỉ để thực hiện lời hứa với người hôn phu quá cố. Tôi từng liều mình đỡ nhát dao chí mạng, uống rượu đến mức ngộ độc và gặp tai nạn kinh hoàng để bảo vệ anh ta. Thế nhưng, Phó Anh Việt lại coi thường sự hy sinh đó, sỉ nhục tôi là kẻ hám lợi. Anh ta dung túng cho nhân tình hành hạ tôi, thậm chí tàn nhẫn đem tôi ra đấu giá như một món hàng. Khi kỳ hạn năm năm kết thúc, trái tim tôi hoàn toàn vỡ nát. Tôi nộp đơn từ chức rồi gieo mình xuống dòng sông từ chính cây cầu nơi hôn phu từng ngã xuống, chấm dứt mọi đau khổ.
Bìa tiểu thuyết Ngủ ngon nhé, tổng tài sói của tôi
9.1
Kiếp trước, Nhan Ngọc luôn sống nhún nhường, đóng vai thánh nhân để rồi nhận lấy cái chết thảm khốc giữa biển khơi. Có cơ hội tái sinh, cô quyết định rũ bỏ sự yếu đuối để trở nên mạnh mẽ và quyết đoán hơn. Nhan Ngọc tận dụng ký ức tiền kiếp để liên tục gặt hái thành công, từ việc thống trị các bảng xếp hạng âm nhạc đến việc trừng trị những kẻ giả tạo luôn tìm cách hãm hại mình. Trên hành trình vươn tới đỉnh cao danh vọng, cô dành trọn sự dịu dàng cho người đàn ông mình từng bỏ lỡ. Cô nguyện dùng cả đời này để bù đắp và trân trọng tình cảm của anh, viết tiếp chương mới đầy hạnh phúc.