
Anh ấy đã chọn đứa con trai bí mật của mình thay vì đứa con chưa chào đời của chúng tôi
Chương 2
Hoài Lam Giang POV:
"Chương trình rất nghiêm ngặt, cô Giang," giọng người phụ trách ở đầu dây bên kia vang lên, chuyên nghiệp và có phần xa cách. "Cô sẽ phải ở lại khu lưu trú trong suốt sáu tháng, không được phép liên lạc với thế giới bên ngoài. Mọi thiết bị điện tử cá nhân sẽ bị thu giữ. Đây là điều kiện bắt buộc để đảm bảo sự tập trung tuyệt đối cho sáng tác."
"Tôi đồng ý," tôi đáp không chút do dự. Những điều kiện đó không phải là xiềng xích, mà là sự giải thoát. Sáu tháng. Sáu tháng hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời này, khỏi Bùi Tấn Tài. Đó chính xác là điều tôi cần.
"Chúng tôi sẽ sắp xếp mọi thứ. Vé máy bay sẽ được gửi đến email của cô trong vòng một giờ. Chuyến bay khởi hành vào tối mai."
"Cảm ơn," tôi nói, rồi cúp máy.
Tôi trở về căn biệt thự, nơi từng là tổ ấm của tôi. Mọi thứ vẫn như cũ, nhưng không khí đặc quánh lại vì sự dối trá. Bức ảnh cưới của chúng tôi treo trên tường, nụ cười của tôi trong ảnh trông thật ngây thơ và ngu ngốc. Tôi nhìn vào nó, một cơn giận dữ trào lên từ sâu thẳm tâm hồn.
Tôi ghét tất cả mọi thứ. Tôi ghét chiếc ghế sofa nơi chúng tôi từng ngồi xem phim cùng nhau. Tôi ghét chiếc giường nơi anh từng ôm tôi và thề thốt yêu tôi trọn đời. Tôi ghét từng món đồ trang trí mà tôi đã cất công lựa chọn, từng chi tiết nhỏ nhặt gợi nhớ về một tình yêu đã chết.
Một cơn điên loạn chiếm lấy tôi. Tôi bắt đầu đập phá. Tôi xé toạc bức ảnh cưới, ném chiếc bình gốm cổ xuống sàn. Tiếng vỡ loảng xoảng vang lên, nhưng nó không thể át đi tiếng gào thét trong lòng tôi. Tôi lật tung tủ quần áo của Tài, ném những bộ vest đắt tiền của anh ra sàn, dùng kéo cắt nát chúng.
Cơn giận cháy bỏng thiêu đốt tôi, nhưng nó cũng mang lại một cảm giác giải thoát kỳ lạ. Mỗi một món đồ bị phá hủy là một sợi dây trói buộc tôi với quá khứ bị cắt đứt.
Sau khi trút hết cơn thịnh nộ, tôi bắt đầu thu dọn đồ đạc của mình. Chỉ những thứ thuộc về tôi. Quần áo, dụng cụ vẽ, những cuốn sách tôi yêu thích. Tôi gọi dịch vụ chuyển nhà, yêu cầu họ chuyển tất cả đến căn hộ studio cũ của tôi, nơi tôi đã ở trước khi kết hôn.
Đêm đó, Tài không về.
Sáng hôm sau, anh ta bước vào nhà, vẻ mặt mệt mỏi nhưng vẫn cố nở một nụ cười quyến rũ. Anh ta ôm chầm lấy tôi từ phía sau, vùi mặt vào tóc tôi.
"Anh nhớ em quá," anh ta thì thầm.
Cơ thể tôi cứng đờ. Mùi nước hoa phụ nữ thoang thoảng trên áo anh ta, một mùi hương rẻ tiền, ngọt gắt, khác hẳn mùi nước hoa tinh tế của tôi. Mùi hương đó hòa quyện với mùi của một gia đình khác, một đứa trẻ khác.
Hình ảnh Tài bế đứa bé trai đó lại hiện lên trong đầu tôi. Một cơn buồn nôn dâng lên cổ họng.
Tôi đẩy mạnh anh ta ra.
"Em sao vậy?" Anh ta tỏ ra lo lắng, đôi mắt đẹp đẽ nhìn tôi dò xét. "Trông em xanh xao quá. Em không khỏe à?"
Sự giả tạo của anh ta khiến tôi cảm thấy ngột ngạt. Anh ta không hề nhận ra sự thay đổi trong căn nhà, không hề thấy những mảnh vỡ, không hề thấy sự trống rỗng trong ánh mắt tôi. Anh ta chỉ quan tâm đến vở kịch của mình.
"Em không sao," tôi nói, giọng lạnh lùng. "Chỉ hơi mệt."
"Để anh đưa em đi khám," anh ta vẫn tiếp tục vai diễn người chồng chu đáo.
"Không cần."
Anh ta nhún vai, rồi lấy ra một hộp quà từ trong cặp. "Anh có quà cho em đây. Đi công tác vội quá không kịp mua gì nhiều."
Bên trong là một chiếc khăn lụa hàng hiệu. Một màu sắc mà tôi không bao giờ dùng. Một kiểu dáng mà tôi ghét. Anh ta thậm chí còn không nhớ tôi thích gì. Mỗi một món quà "công tác" của anh ta đều là một lời nói dối được gói ghém cẩn thận.
Tôi im lặng, cơn giận sôi sục bên trong nhưng không thể thoát ra.
Anh ta dường như nhận ra sự im lặng bất thường của tôi. "Lam Giang, có chuyện gì vậy?"
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, giọng nói của tôi sắc như dao. "Tài, em muốn có con. Ngay bây giờ."
Sự hoảng sợ thoáng qua trong mắt anh ta, nhưng anh ta nhanh chóng che đậy nó bằng một nụ cười gượng gạo. "Vợ yêu, chúng ta đã nói về chuyện này rồi mà. Bây giờ chưa phải lúc. Công việc của anh đang rất áp lực."
"Lúc nào anh cũng nói vậy!" Tôi không thể kìm nén được nữa. "Năm năm rồi, Tài! Em muốn một gia đình. Em muốn có con với anh!"
"Anh cũng muốn, nhưng..."
Điện thoại anh ta reo lên, cắt ngang lời nói dối của anh ta. Anh ta nhìn màn hình, rồi vội vàng đứng dậy.
"Anh phải đi có việc gấp," anh ta nói, cúi xuống hôn vội lên má tôi. "Tối anh về sớm. Yêu em."
Nụ hôn đó lướt qua da tôi, lạnh lẽo và vô hồn.
Anh ta rời đi. Cánh cửa đóng sập lại, bỏ lại tôi một mình trong sự sụp đổ hoàn toàn. Tôi ngồi sụp xuống sàn, nước mắt tuôn rơi.
Và rồi, tôi thấy nó.
Một chiếc điện thoại màu đen, không phải chiếc anh ta thường dùng, nằm trên bàn cà phê. Anh ta đã bỏ quên nó.
Màn hình điện thoại chợt sáng lên. Một tin nhắn từ "Ngọc Trinh" hiện ra.
"Anh yêu, tối nay gặp nhau ở chỗ cũ nhé? Con trai nhớ ba lắm rồi."
Anh ta không hề nhận ra sự tàn phá trong căn nhà này. Anh ta không hề nhận ra nỗi đau trong lòng tôi. Đối với anh ta, tôi chỉ như một món đồ trang trí đẹp đẽ, ổn định.
Một cơn đau nhói ở bụng dưới khiến tôi gập người lại. Cơn buồn nôn lại ập đến, dữ dội hơn. Tôi lao vào nhà vệ sinh, nôn thốc nôn tháo.
Khi tôi đứng dậy, nhìn vào gương mặt xanh xao, hốc hác của mình trong gương, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu. Một ý nghĩ vừa là một phép màu, vừa là một lời nguyền.
Đêm đó, Tài lại không về.
Sáng hôm sau, tôi một mình đến bệnh viện.
Ngồi trong phòng chờ, tôi cảm thấy cô độc đến cùng cực.
Bác sĩ nhìn vào tờ kết quả xét nghiệm, rồi mỉm cười nhìn tôi.
"Chúc mừng cô Hoài," bà nói. "Cô đã có thai được sáu tuần."
Có thể bạn cũng thích





