
Anh ấy chọn người yêu cũ, tôi chọn sự trả thù
Chương 3
Đặng Trúc Chi POV:
Mọi thứ diễn ra trong tích tắc.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, phản xạ đầu tiên của Hoài Gia Bảo không phải là nhìn về phía tôi, vị hôn thê bị anh ta vứt bỏ đang ngồi ngay cạnh.
Anh ta lao về phía Thái Hà Giang.
"Hà Giang, cẩn thận!"
Anh ta dùng cả cơ thể mình để che chắn cho cô ấy, ôm chặt cô ấy vào lòng, lưng anh ta hứng trọn phần lớn bát súp nóng đang đổ ập xuống.
Bát súp nóng bắn tung tóe. Hà Giang chỉ bị vài giọt bắn vào tay, cô ấy la lên một tiếng nhỏ. Nhưng Gia Bảo thì khác. Tôi có thể nghe thấy tiếng rít khe khẽ khi chất lỏng nóng bỏng chạm vào lớp áo sơ mi đắt tiền của anh ta.
"Em có sao không? Có bị bỏng ở đâu không?" Anh ta cuống quýt hỏi Hà Giang, giọng nói đầy lo lắng, kiểm tra từng xăng-ti-mét trên người cô ấy như thể cô ấy là một báu vật dễ vỡ.
"Em không sao," Hà Giang nói, đôi mắt ngấn nước vì sợ hãi, nhưng cô ấy cũng nhanh chóng nhận ra sự hy sinh của anh ta. "Gia Bảo, lưng của anh... nó đỏ hết lên rồi!"
"Không sao, chỉ là một chút thôi," anh ta nói, nhưng khuôn mặt nhăn lại vì đau đớn đã tố cáo anh ta.
Không một giây do dự, anh ta bế thốc Hà Giang lên, vội vã chạy ra ngoài. "Anh đưa em đến phòng y tế ngay lập tức!"
Anh ta lướt qua tôi.
Anh ta hoàn toàn quên mất sự tồn tại của tôi.
Anh ta không hề liếc nhìn tôi một lần, không hề hỏi tôi có sao không.
Cơn đau buốt nhói lên từ mu bàn tay tôi. Một mảng da lớn đã đỏ ửng và phồng rộp. Tôi cũng đã bị súp nóng bắn vào. Vết bỏng của tôi không hề nhẹ hơn của Hà Giang.
Nhưng không ai quan tâm.
Trong mắt anh ta lúc đó, chỉ có một người duy nhất cần được bảo vệ. Và người đó không phải là tôi.
Tôi ngồi chết lặng giữa sự hỗn loạn của những người phục vụ đang dọn dẹp. Nỗi đau thể xác ở bàn tay không là gì so với nỗi đau đang xé nát trái tim tôi. Cảm giác bị bỏ rơi, bị xem như không khí, nó còn đau đớn hơn bất kỳ vết bỏng nào.
Tôi tự mình đứng dậy, lảo đảo bước đến phòng y tế của dinh thự. Y tá đã bôi thuốc và băng bó vết thương cho tôi một cách chuyên nghiệp.
"Vết bỏng khá sâu, cô Đặng," bà ấy nói với vẻ thông cảm. "Cô cần cẩn thận giữ gìn, đừng để nhiễm trùng."
Tôi chỉ gật đầu, không nói được lời nào.
Đêm đó, tôi lướt mạng xã hội. Thái Hà Giang đã đăng một bức ảnh. Đó là bàn tay của cô ấy, với một vết đỏ nhỏ xíu, được một bàn tay đàn ông to lớn nắm chặt. Dòng trạng thái: "Chỉ một chút sợ hãi, nhưng may mắn đã có anh ở bên. Người hùng của em."
Trái tim tôi trống rỗng.
Rất lâu sau, điện thoại tôi mới rung lên. Một tin nhắn từ Gia Bảo.
"Nghe nói em cũng bị bỏng. Em không sao chứ?"
Chỉ vậy thôi. Một tin nhắn hỏi thăm muộn màng, hời hợt, như một nghĩa vụ.
Tôi không trả lời. Tôi ném điện thoại sang một bên và chìm vào một giấc ngủ không mộng mị.
Ngày hôm sau, anh ta đến tìm tôi.
Anh ta đứng trước mặt tôi, vẻ mặt đầy áy náy. "Trúc Chi, anh xin lỗi. Hôm qua anh quá lo lắng cho Hà Giang nên..."
"Không sao," tôi cắt lời anh ta, giọng nói lạnh tanh. "Cô ấy là 'ánh trăng sáng' của anh mà. Em hiểu."
Anh ta tiến lại gần, cố gắng cầm lấy bàn tay đang bị băng bó của tôi. "Để anh xem vết thương của em."
Hơi ấm từ bàn tay anh ta từng là thứ tôi khao khát nhất. Giờ đây, tôi chỉ cảm thấy ghê tởm. Tôi rụt tay lại.
"Đừng chạm vào tôi."
Anh ta sững người, tổn thương hiện rõ trong mắt. "Trúc Chi..."
"Hoài Gia Bảo," tôi nhìn thẳng vào anh ta. "Anh nên nhớ, tôi bây giờ là khách của anh trai anh. Sắp tới, tôi sẽ là chị dâu của anh. Xin anh hãy giữ khoảng cách."
Mỗi lời tôi nói ra như một nhát dao đâm vào anh ta. Khuôn mặt anh ta tái đi. Anh ta lùi lại một bước, như thể bị một lực vô hình đẩy ra.
"Anh... anh biết em giận anh. Anh đã mua cho em chiếc vòng tay kim cương mà em thích. Coi như là lời xin lỗi của anh." Anh ta đưa ra một chiếc hộp nhung màu xanh tuyệt đẹp.
Tôi nhìn chiếc hộp, rồi nhìn anh ta, và bật cười. Một tiếng cười trống rỗng và đầy mỉa mai.
Anh ta luôn như vậy. Luôn nghĩ rằng tiền bạc và những món đồ xa xỉ có thể giải quyết mọi vấn đề, có thể xoa dịu mọi tổn thương.
"Cảm ơn," tôi nói, nhưng không hề đưa tay ra nhận. "Nhưng tôi không cần. Xin anh hãy mang nó đi."
Sự kiên nhẫn của anh ta dường như đã cạn. "Đặng Trúc Chi! Em muốn thế nào nữa?"
"Tôi muốn anh đi ra khỏi đây." Tôi nói, giọng nói không một chút cảm xúc. "Ngay lập tức."
Anh ta nhìn tôi chằm chằm, đôi mắt chứa đầy sự tức giận, bất lực và cả một nỗi đau mà chính anh ta cũng không hiểu. Cuối cùng, anh ta quay người, sầm sập bỏ đi, để lại chiếc hộp nhung trên bàn như một lời nhắc nhở về sự thất bại của mình.
Những tuần tiếp theo, mọi thứ trở nên tồi tệ hơn.
Gia Bảo công khai mối quan hệ của mình với Hà Giang. Anh ta đưa cô đi khắp nơi, tham dự mọi bữa tiệc, giới thiệu cô với mọi người như thể cô mới là vị hôn thê thực sự.
Và tôi, Đặng Trúc Chi, vị hôn thê bị hủy hôn, trở thành một bóng ma đi bên lề câu chuyện tình yêu của họ.
Anh ta tổ chức một bữa tiệc sinh nhật hoành tráng cho Hà Giang ngay tại dinh thự Hoài Gia. Cả khu vườn được trang hoàng lộng lẫy bằng hàng ngàn đóa hồng trắng, loài hoa yêu thích của cô. Ánh đèn lung linh như những vì sao.
Gia Bảo, trong bộ vest lịch lãm, đã tặng cho Hà Giang một chiếc dây chuyền kim cương hình mặt trăng, trị giá cả một gia tài.
"Mặt trăng của anh," anh ta nói, giọng nói dịu dàng say đắm. "Chúc em sinh nhật vui vẻ."
Mọi người xung quanh vỗ tay tán thưởng. Họ ca ngợi họ là một cặp trời sinh.
Và họ nhìn tôi.
"Tội nghiệp cô Đặng thật."
"Bị hủy hôn ngay ngày cưới, giờ lại phải chứng kiến cảnh này."
"Đúng là không có số hưởng. Vị trí Hoài phu nhân đã ở ngay trước mắt rồi mà..."
Những lời xì xầm như những mũi kim vô hình đâm vào da thịt tôi.
Có thể bạn cũng thích





