
Bị cướp bạn trai, tôi trở thành cậu mợ của anh
Chương 2
#Thiếu gia Cảnh thị đào hôn#, chẳng mấy chốc đã chiếm đầu bảng hotsearch.
Cư dân mạng biết chuyện tôi gặp phải, ai nấy đều lên mạng chỉ trích Cảnh Hàng và Giang Thời Nam.
[Dù nhà họ Cảnh có tiền có quyền thế nào đi nữa cũng không nên công khai đào hôn chứ!]
[Có coi vợ chưa cưới ra gì không vậy?]
[Con nhỏ giật chồng cũng đê tiện thật đấy, sao lại chẳng biết xấu hổ tới vậy luôn nhỉ?]
[Mèo mả gà đồng xuống hết địa ngục với nhau đi!]
Cảnh lão gia biết chuyện thì nổi trận lôi đình.
"Tụng Tụng, chuyện này ông sẽ cho con một lời giải thích."
Mắt tôi đỏ hoe, tử tế trả lời: "Không sao đâu ông, mọi chuyện cứ đặt nhà họ Cảnh lên hàng đầu đi ạ."
Lão gia chẳng nói chẳng rằng, tặng tôi hai căn biệt thự.
Không ngờ hôm sau Cảnh Hành lại dẫn Giang Thời Nam trở về nhà họ Cảnh.
Anh ta vừa bước vào trong thì một cái gạt tàn đã bay thẳng vào đầu anh ta.
Anh ta theo bản năng chắn cho Giang Thời Nam, còn tôi thì cũng chẳng chút do dự đứng chắn trước mặt anh ta.
Cái tay tôi đau nhói, sau đó có chất lỏng chảy xuống.
Người giúp việc lập tức hốt hoảng chạy tới, tôi trông thấy Cảnh Hành nhìn mình với ánh mắt phức tạp.
Mặt tôi trắng bệch, cầu xin Cảnh lão gia.
"Ông ơi, có gì từ từ nói ạ."
Cuối cùng, chính anh ta băng bó vết thương cho tôi.
Anh ta khàn giọng nói.
"Lần sau đừng làm vậy nữa."
Tôi cười cay đắng.
"Anh là chồng chưa cưới của em, em không giúp anh thì giúp ai?"
Tôi vén tay áo lên, tiện cho anh ta dễ dàng quấn băng.
Nhưng lại để lộ ra những vết sẹo cũ trên cánh tay.
Màu vàng ố kinh khủng, chằng chịt ngang dọc.
Là hồi cấp ba, Giang Thời Nam cho người trói tôi lại rồi dùng máy uốn tóc làm tôi bị bỏng.
Nhưng những gì lộ ra chỉ là phần nổi của tảng băng chìm.
Người đàn ông như thể giật mình, đồng tử co rụt lại.
Ánh mắt anh ta có chút không nỡ.
"Tụng Tụng, anh..."
Đột nhiên, từ dưới lầu vang lên tiếng hét thất thanh của một cô gái.
Sắc mặt Cảnh Hành sầm lại.
Anh ta lập tức buông tôi ra rồi quay người nhanh chóng bước ra ngoài.
Tôi nhỏ giọng gọi:
"A Hành..."
Bước chân anh ta sững lại.
Rồi anh ta vẫn không chút do dự rời khỏi đó.
Nhìn theo bóng lưng khuất dần của anh ta, biểu cảm trên mặt tôi dần lạnh hẳn đi.
Trước bữa tối, Cảnh lão gia từ trong phòng làm việc bước ra, Cảnh Hành đi theo sau, dìu ông.
Dường như cả hai đã thương lượng xong.
Tôi trông thấy thông báo chuyển khoản trên điện thoại: Ba ngàn vạn từ nhà họ Cảnh.
Lông mày tôi giật giật, tôi theo bản năng mở hotsearch ra.
Lúc này, Giang Thời Nam dán sát tới, cô ta khoanh tay kiêu ngạo nhìn tôi:
"Hồi đi học bị bắt nạt không ai bênh vực."
"Giờ cũng chỉ có thể cắn răng chịu đựng thôi."
Cô ta hơi cúi người, dán sát vào tai tôi, giọng lạnh lùng châm biếm:
"Đáng thương thật đấy, Tụng Tụng à."
Cô ta vừa dứt lời.
Hotsearch liền tung ra...
#Ôn Tụng là kẻ thứ ba chen chân vào giữa Cảnh Hành và Giang Thời Nam#
Có thể bạn cũng thích





