
Từ Omega bị từ chối đến Nữ hoàng của Vua Alpha
Chương 2
Phùng Diệu Trang POV:
Tôi hít một hơi thật sâu, giọng nói trở nên kiên định. "Con chắc chắn. Con không phải là Phùng Diệu Trang của Thịnh Phát, con chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường. Nhưng con sẽ không để họ chà đạp lên danh dự của mình."
Đầu dây bên kia vang lên một tiếng cười khẩy. "Tự tin gớm nhỉ. Con nghĩ chỉ dựa vào chút lòng tự trọng đó mà có thể đấu lại nhà họ Đào sao?"
"Con có cha," tôi đáp, không chút do dự.
Cha tôi lại im lặng. Tôi biết ông đang đánh giá lời nói của tôi. Ông chưa bao giờ là một người cha dịu dàng, nhưng ông là một người cha luôn bảo vệ con gái mình.
"Được," cuối cùng ông cũng lên tiếng. "Nhưng cha cần thấy sự quyết tâm của con. Tối mai, có một buổi tiệc từ thiện, con sẽ đại diện cho Thịnh Phát tham dự và quyên góp. Cha muốn tất cả mọi người ở đó phải biết, con gái của Phùng Gia Hiển đã trở lại."
Trái tim tôi thắt lại. Đây là bài kiểm tra của ông. Một lời nhắc nhở về cái giá của sự giúp đỡ. "Vâng, thưa cha."
"Tốt," ông nói, giọng điệu hài lòng. "Trợ lý Lý sẽ lo liệu mọi thứ cho con. Đừng làm cha thất vọng."
Cuộc gọi kết thúc. Tôi đứng đó, giữa dòng người qua lại, cảm thấy một nỗi cô đơn trống rỗng. Tôi đã từ bỏ tất cả để theo đuổi tình yêu, để rồi nhận lại sự phản bội và sỉ nhục. Giờ đây, tôi phải quay lại con đường mà tôi đã cố gắng thoát ra, chỉ để đòi lại công bằng.
Đúng lúc này, điện thoại lại rung lên. Lại là Briu Thu Oanh. Lần này là một đoạn ghi âm.
Tôi do dự một chút rồi bấm nghe.
Tiếng rên rỉ đầy khêu gợi của cô ta vang lên, xen lẫn với tiếng thở dốc của Bạch Đằng.
"Anh Đằng... anh có yêu em không?"
"Yêu... tất nhiên là yêu em rồi, bé cưng của anh..." Giọng Bạch Đằng khàn đặc vì dục vọng.
"Vậy còn Phùng Diệu Trang thì sao? Anh sắp cưới cô ta rồi."
"Cô ta?" Bạch Đằng cười khẩy. "Cô ta chỉ là một cái bàn đạp để anh tiến thân thôi. Người anh yêu, từ đầu đến cuối, chỉ có mình em."
Tiếng hôn môi chùn chụt vang lên, sau đó là những âm thanh ám muội khiến dạ dày tôi cuộn lên.
Tôi tắt đoạn ghi âm, tay run lẩy bẩy. Cảm giác buồn nôn dâng lên cổ họng. Tôi muốn hét lên, muốn đập phá, muốn tìm đến hai con người bẩn thỉu đó và cho họ một trận.
Nhưng tôi đã kìm lại. Sự bình tĩnh đến đáng sợ bao trùm lấy tôi. Nỗi đau đã biến thành sự chai sạn.
Điện thoại đổ chuông. Là một số lạ.
"Thưa cô Phùng, tôi là Lý Khải Tuấn, trợ lý của chủ tịch Phùng," một giọng nam trầm ổn, lịch sự vang lên.
Tôi hít một hơi, lấy lại giọng nói bình thường. "Chào anh Lý."
"Chủ tịch đã dặn dò tôi. Đội ngũ livestream chuyên nghiệp nhất đã sẵn sàng. Chỉ cần cô ra lệnh, họ sẽ có mặt bất cứ lúc nào."
"Tốt," tôi nói, nhìn vào khoảng không vô định. "Thời gian là vào ngày cưới của tôi."
"Rõ thưa cô. Ngoài ra, tối mai là buổi tiệc từ thiện của Quỹ Trái tim Việt. Xe sẽ đến đón cô vào lúc bảy giờ. Mọi thứ đã được chuẩn bị xong xuôi."
"Tôi biết rồi. Cảm ơn anh."
Tối hôm đó, tôi nhận được tin nhắn của Bạch Đằng. "Em yêu, xin lỗi em. Hôm nay công ty có cuộc họp đột xuất, anh không thể về ăn tối với em được. Em ăn gì ngon nhé, đừng bỏ bữa."
Nằm trên giường, tôi đọc đi đọc lại tin nhắn đó. Cuộc họp đột xuất? Hay là đang ở bên cạnh "em gái nuôi" để "bù đắp"?
Tôi biết rõ câu trả lời. Trái tim tôi không còn đau nữa, chỉ còn lại sự trống rỗng và mệt mỏi.
---
Buổi tiệc từ thiện được tổ chức tại một khách sạn năm sao sang trọng bậc nhất thành phố. Tôi khoác lên mình bộ váy dạ hội màu xanh sapphire do chính tay trợ lý Lý chuẩn bị, bước xuống từ chiếc xe sang trọng. Ngay lập tức, tôi trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn.
Thay mặt tập đoàn Thịnh Phát, tôi đã quyên góp một số tiền lớn cho quỹ, nhận được những tràng pháo tay tán thưởng. Tôi mỉm cười xã giao, nâng ly với các đối tác kinh doanh, thể hiện hình ảnh một tiểu thư nhà giàu thanh lịch và hào phóng.
Trong lúc đang trò chuyện với một vài vị giám đốc, tôi cảm thấy buồn chán và mệt mỏi. Vở kịch này thực sự không hợp với tôi.
Tôi định tìm một góc yên tĩnh để nghỉ ngơi thì một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau.
"Anh Đằng, anh xem này, dự án The Sun City của chúng ta đã được tạp chí kiến trúc hàng đầu khen ngợi."
Là giọng của Briu Thu Oanh.
Tôi quay lại. Bạch Đằng đang đứng đó, tay trong tay với Thu Oanh. Cô ta mặc một chiếc váy cúp ngực màu trắng, trông như một nàng công chúa ngây thơ, trong sáng.
Bạch Đằng giới thiệu với mọi người xung quanh: "Đây là Briu Thu Oanh, nhà hoạch định trưởng của dự án The Sun City."
Nhà hoạch định trưởng? Tôi gần như bật cười thành tiếng.
Dự án The Sun City là tâm huyết của tôi. Kẻ cướp công trắng trợn giờ lại đang đứng trước mặt tôi, đắc ý khoe khoang chiến tích.
Tôi chậm rãi bước tới, nâng ly rượu lên. "Chào anh, Bạch Đằng. Chào cô Briu."
Giọng nói của tôi bình thản, nhưng đủ để cắt ngang cuộc trò chuyện của họ.
Có thể bạn cũng thích





