Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Từ tro tàn: Cơ hội thứ hai

Từ tro tàn: Cơ hội thứ hai

Hy sinh cả thanh xuân để yêu Đoàn Khải Minh, nhưng đổi lại tôi chỉ nhận về sự phản bội cay đắng. Trong biển lửa tử thần, người chồng thanh mai trúc mã ấy đã nhẫn tâm bỏ mặc tôi dưới đống đổ nát để cứu lấy cô em kế Hạ Bích Trâm. Kiếp trước, anh ta vì ả mà ép tôi hiến tủy, dùng máu vẽ tranh và chịu đựng mọi tủi nhục. Thậm chí, tôi phải chết trong đau đớn khi bị tráo thuốc giảm đau. Sự tuyệt vọng cùng cực hóa thành ngọn lửa hận thù khi tôi bất ngờ được trọng sinh. Trở về quá khứ, tôi quyết định xé nát bản hôn ước, chấm dứt mối quan hệ độc hại này để bắt đầu cuộc đời mới.
Chương
Chia sẻ

Chương 3

HẠ MINH HUỆ POV:

Đoàn Khải Minh vội vàng đồng ý với điều kiện của tôi, tỏ ra vô cùng thành khẩn.

Những ngày sau đó, anh ta thực sự đã làm như lời hứa. Anh ta không còn nhắc đến Hạ Bích Trâm nữa, thay vào đó là sự ân cần, chăm sóc đến mức thái quá dành cho tôi. Sáng sớm mang bữa sáng tôi thích nhất đến, trưa đưa đón tôi đi xem triển lãm, tối lại kiên nhẫn ngồi đợi tôi vẽ tranh xong.

Tất cả mọi người, từ cha tôi đến đám người hầu trong nhà, đều tin rằng Khải Minh đã thật lòng hối cải. Họ cho rằng tôi chỉ đang làm mình làm mẩy, và cuối cùng cũng đã được người yêu dỗ dành.

Chỉ có tôi biết, tất cả chỉ là giả dối.

Tôi có thể thấy sự mất kiên nhẫn ẩn sau nụ cười dịu dàng của anh ta. Tôi có thể cảm nhận được mùi nước hoa của Bích Trâm phảng phất trên người anh ta mỗi khi anh ta đến gần, dù đã rất nhạt. Tôi thậm chí còn nhận ra, trong bó hoa hồng Ecuador mà anh ta tặng, có lẫn vài bông cẩm chướng trắng – loài hoa mà Bích Trâm yêu thích.

Anh ta nghĩ tôi vẫn là Hạ Minh Huệ ngu ngốc của kiếp trước sao?

Và rồi, màn kịch cũng đến lúc phải hạ màn.

Chiều hôm đó, tôi đang ở trong phòng tranh, hoàn thiện những nét cuối cùng cho bức tranh lụa "Vọng". Cánh cửa phòng tranh đột nhiên bị đẩy thô bạo.

Đoàn Khải Minh lao vào, khuôn mặt anh ta đỏ bừng vì giận dữ, đôi mắt tóe lửa nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống.

"Hạ Minh Huệ! Em đã làm gì Bích Trâm?"

Anh ta gầm lên, giọng nói khàn đặc, hoàn toàn mất đi vẻ dịu dàng thường ngày.

Tôi bình thản đặt bút lông xuống, ngước mắt nhìn anh ta, không hề ngạc nhiên. "Tôi đã làm gì cô ta?"

"Em còn giả vờ?" Khải Minh bước tới, nắm chặt lấy vai tôi, lực tay mạnh đến mức làm tôi đau nhói. "Bích Trâm sảy thai rồi! Em ấy đang nằm trong bệnh viện, sống chết không rõ! Tất cả là tại em! Là em đã ép anh phải xa lánh em ấy, khiến em ấy tinh thần suy sụp, mới ra nông nỗi này!"

Sảy thai?

Trái tim tôi lạnh đi. Quả nhiên là như vậy. Hạ Bích Trâm, cô ta thật sự đã mang thai. Và bây giờ, cô ta dùng chính đứa con chưa thành hình của mình để đổ hết tội lỗi lên đầu tôi.

Thấy tôi im lặng, Khải Minh càng tin rằng tôi là kẻ đầu sỏ.

"Sao em không nói gì? Hạ Minh Huệ, trái tim em làm bằng đá à? Đó là em gái của em, là một sinh mạng vô tội! Sao em có thể độc ác đến vậy?"

Anh ta gào thét vào mặt tôi, nước bọt bắn cả lên má tôi. Tôi cảm thấy thật bẩn thỉu.

Tôi bật cười, một tiếng cười lạnh lẽo và chua chát. "Vậy anh định thế nào? Muốn tôi phải làm gì để chuộc tội?"

"Chuộc tội?" Khải Minh nghiến răng. "Em phải đến bệnh viện, quỳ xuống xin lỗi Bích Trâm! Em phải nói với tất cả mọi người, là em đã sai, là em đã hãm hại em ấy!"

Anh ta dừng lại một chút, ánh mắt tàn nhẫn quét qua bức tranh lụa "Vọng" đang treo trên giá. Đó là tác phẩm tôi đã dành hết tâm huyết để chuẩn bị cho cuộc thi mỹ thuật toàn quốc, là linh hồn của tôi.

"Và," anh ta nói tiếp, giọng tàn độc, "em phải tự tay phá hủy bức tranh này. Coi như là để tế vong linh đứa bé chưa chào đời."

Cả người tôi run lên. Không phải vì sợ hãi, mà là vì đau đớn. Một nỗi đau thấu tâm can len lỏi khắp cơ thể.

Sao lại vẫn đau như vậy? Rõ ràng tôi đã chết một lần, rõ ràng tôi đã biết trước tất cả. Tại sao khi nghe những lời này từ chính miệng anh ta, trái tim tôi vẫn cảm thấy như bị ai đó bóp nghẹt?

Tôi cố gắng mở miệng để tự bào chữa, để nói rằng tôi không làm gì cả, rằng tất cả là một màn kịch của Bích Trâm. Nhưng cổ họng tôi nghẹn lại, không thể thốt ra bất cứ lời nào.

Trong đôi mắt của anh ta, tôi chỉ thấy sự kết tội và chán ghét.

"Anh tin cô ta đến vậy sao?" Tôi cuối cùng cũng hỏi được một câu, giọng run rẩy.

"Đúng!" Khải Minh trả lời không chút do dự. "Bích Trâm là một cô gái trong sáng và lương thiện. Em ấy sẽ không bao giờ nói dối! Chỉ có em, Hạ Minh Huệ, lòng dạ em mới độc ác như vậy!"

Anh ta nói xong, dường như cũng nhận ra lời nói của mình có phần quá nặng nề. Anh ta thoáng chần chừ, nhưng chỉ một giây sau, sự tàn nhẫn lại chiếm lĩnh.

"Ha... Haha..."

Tôi bật cười, tiếng cười ngày càng lớn, xen lẫn cả nước mắt. Nước mắt nóng hổi chảy dài trên má, mặn chát.

Tôi cười cho sự ngu ngốc của mình, cười cho tình yêu mù quáng của kiếp trước, cười cho sự tàn nhẫn của người đàn ông trước mặt.

Cười đến mức trước mắt tôi tối sầm lại.

"Minh Huệ!"

Trong khoảnh khắc mất đi ý thức, tôi nghe thấy tiếng Khải Minh gọi tên tôi, giọng nói của anh ta lần đầu tiên lộ ra một tia hoảng loạn. Anh ta vội vàng đưa tay ra đỡ lấy tôi.

Nhưng đã quá muộn rồi. Cả người tôi mềm nhũn, ngã vào một khoảng không đen kịt.

Tiếp tục xem!
Truyện đang đến hồi gay cấn! Chuyển sang Ứng dụng để tiếp tục đọc
Mở khóa tất cả các tập
Mở trang web chính thức

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Kết hôn vội với tổng tài ngàn tỷ, các anh trai quỳ xin tôi tha thứ!
9.7
Dù là thiên kim thật nhà họ Diệp, Diệp Sênh Ca lại bị gia đình ghẻ lạnh, các anh trai mắng nhiếc để nuông chiều thiên kim giả. Không cam chịu, cô dứt khoát cắt đứt quan hệ và tình cờ kết hôn chớp nhoáng với một đại lão bí ẩn. Từ đây, cô rũ bỏ sự nhẫn nhịn, lần lượt công khai các thân phận gây sốc như thần đua, thiên tài âm nhạc, ngôi sao múa. Khi bộ mặt giả tạo của kẻ mạo danh bị vạch trần, cả nhà họ Diệp hối hận muộn màng. Bố mẹ khóc lóc nhận sai, các anh trai quỳ trong mưa cầu xin sự tha thứ, nhưng Sênh Ca quyết tâm không quay đầu. Trong vòng tay sủng ái của người chồng quyền lực, cô kiêu hãnh bắt đầu cuộc đời mới rực rỡ, bỏ mặc những kẻ từng tổn thương mình phía sau.
Bìa tiểu thuyết Sau khi vào nhầm phòng, tổng giám đốc mỗi đêm đều muốn quyến rũ tôi
8.3
Bị bạn trai phản bội và hạ thấp giá trị bản thân, Lục Minh Nguyệt quyết định dùng nhan sắc để quyến rũ Yến Thừa Chi, vị tổng giám đốc quyền lực tại công ty mình. Tuy nhiên, sau đêm mặn nồng, cô vì lo sợ nên đã âm thầm bỏ trốn. Oái oăm thay, Minh Nguyệt lại nhận nhầm đối phương thành công tử đào hoa Thẩm Vệ Đông, dẫn đến hàng loạt tình huống dở khóc dở cười. Trong khi đó, Yến Thừa Chi lại hiểu lầm rằng cô đang dành tình cảm cho một người đàn ông khác. Sự nhầm lẫn này khiến anh không ngừng nảy sinh lòng ghen tuông và tìm mọi cách để lôi cuốn cô mỗi đêm, tạo nên một cuộc rượt đuổi tình ái đầy kịch tính.
Bìa tiểu thuyết Nô lệ cua
9.4
Đúng ngày kỷ niệm mười năm hôn nhân, tôi bất ngờ nhận được ảnh giường chiếu của chồng mình. Kẻ thứ ba ngang nhiên thách thức, cho rằng kẻ không có được tình yêu mới thực sự là người thừa. Đối diện với sự tự mãn đó, tôi chỉ thấy nực cười. Cô ta chẳng hề hay biết rằng, ngoài những nhân tình thoáng qua, chồng tôi còn chôn giấu một bóng hình lý tưởng suốt một thập kỷ. Để bảo vệ và được ở bên người phụ nữ ấy, anh ta thậm chí không ngần ngại dựng lên vở kịch, biến người yêu thành em gái.
Bìa tiểu thuyết Sau khi ly hôn, Hoắc tổng ngày đêm quỳ xin
9.6
Suốt ba năm hôn nhân, Thẩm Niệm An luôn hy vọng tình cảm của mình sẽ lay động được Hoắc Quân Châu. Thế nhưng, sự thiên vị anh dành cho người phụ nữ khác đã dập tắt mọi kỳ vọng, khiến cô cay đắng nhận ra mình không bao giờ có được trái tim anh. Thỏa thuận sinh con để đổi lấy tự do trở thành bi kịch khi cô phải đối mặt với cửa tử trên bàn đẻ, còn anh lại mải mê hộ tống người yêu ra nước ngoài. Trải qua ranh giới sinh tử, Niệm An quyết định dứt bỏ mọi ân tình để ra đi mãi mãi. Lúc cô buông tay cũng là lúc Hoắc Quân Châu rơi vào điên loạn. Khi gặp lại, anh hối hận quỳ xin cô quay về, nhưng tất cả đã quá muộn màng trước sự tuyệt tình của cô.
Bìa tiểu thuyết Chọc cô ấy? Điên à! Tiểu thư giả có ngàn lớp thân phận
8.0
Sau 20 năm, Vân Trăn bàng hoàng phát hiện mình chỉ là tiểu thư giả. Cô bị bố mẹ nuôi hãm hại nhằm trục lợi rồi tống khứ về vùng núi. Họ không ngờ rằng cô chính là con gái thất lạc của nhà họ Kiều giàu nhất Giang Thành. Trở về trong sự nuông chiều, Vân Trăn đối mặt với những lời mỉa mai vô học từ cô em gái trà xanh. Tuy nhiên, hàng loạt thân phận bí mật của cô dần lộ diện: từ hacker thiên tài, họa sĩ ẩn danh đến bác sĩ phẫu thuật lừng danh. Vân Trăn mạnh mẽ trừng trị những kẻ từng bắt nạt mình. Giữa lúc ấy, thiếu gia đệ nhất Kinh Thành bỗng dồn cô vào tường, cưng chiều gọi một tiếng: Vợ ơi.
Bìa tiểu thuyết Người đàn ông của cô ấy, người bạn thân nhất của cô ấy
8.2
Ngay trước thềm hôn lễ, tôi bàng hoàng nhận ra Tạ Nghiêm Tuấn đang bí mật qua lại với cô em họ Tạ Kiều Hạnh. Suốt năm năm thanh xuân, anh ta không chỉ phản bội mà còn nhẫn tâm lái xe cán gãy chân tôi đúng ngày kỷ niệm. Thậm chí, kỷ vật vô giá của cha tôi cũng bị anh ta để mặc cho nhân tình đem làm đồ chơi cho chó cắn nát. Trong khi tôi chỉ nhận được chiếc áo dài cưới tặng kèm rẻ tiền, anh ta lại dành bộ áo phượng hoàng lộng lẫy nhất cho cô ta. Đau đớn và sỉ nhục, tôi quyết định chấm dứt tất cả và gọi điện cho người bạn thanh mai trúc mã của mình. Trong cơn tuyệt vọng, tôi khản giọng hỏi Việt Trí liệu anh có sẵn lòng thay thế vị trí chú rể và kết hôn cùng tôi vào ngày mai hay không.