
Từ tro tàn: Cơ hội thứ hai
Chương 3
HẠ MINH HUỆ POV:
Đoàn Khải Minh vội vàng đồng ý với điều kiện của tôi, tỏ ra vô cùng thành khẩn.
Những ngày sau đó, anh ta thực sự đã làm như lời hứa. Anh ta không còn nhắc đến Hạ Bích Trâm nữa, thay vào đó là sự ân cần, chăm sóc đến mức thái quá dành cho tôi. Sáng sớm mang bữa sáng tôi thích nhất đến, trưa đưa đón tôi đi xem triển lãm, tối lại kiên nhẫn ngồi đợi tôi vẽ tranh xong.
Tất cả mọi người, từ cha tôi đến đám người hầu trong nhà, đều tin rằng Khải Minh đã thật lòng hối cải. Họ cho rằng tôi chỉ đang làm mình làm mẩy, và cuối cùng cũng đã được người yêu dỗ dành.
Chỉ có tôi biết, tất cả chỉ là giả dối.
Tôi có thể thấy sự mất kiên nhẫn ẩn sau nụ cười dịu dàng của anh ta. Tôi có thể cảm nhận được mùi nước hoa của Bích Trâm phảng phất trên người anh ta mỗi khi anh ta đến gần, dù đã rất nhạt. Tôi thậm chí còn nhận ra, trong bó hoa hồng Ecuador mà anh ta tặng, có lẫn vài bông cẩm chướng trắng – loài hoa mà Bích Trâm yêu thích.
Anh ta nghĩ tôi vẫn là Hạ Minh Huệ ngu ngốc của kiếp trước sao?
Và rồi, màn kịch cũng đến lúc phải hạ màn.
Chiều hôm đó, tôi đang ở trong phòng tranh, hoàn thiện những nét cuối cùng cho bức tranh lụa "Vọng". Cánh cửa phòng tranh đột nhiên bị đẩy thô bạo.
Đoàn Khải Minh lao vào, khuôn mặt anh ta đỏ bừng vì giận dữ, đôi mắt tóe lửa nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống.
"Hạ Minh Huệ! Em đã làm gì Bích Trâm?"
Anh ta gầm lên, giọng nói khàn đặc, hoàn toàn mất đi vẻ dịu dàng thường ngày.
Tôi bình thản đặt bút lông xuống, ngước mắt nhìn anh ta, không hề ngạc nhiên. "Tôi đã làm gì cô ta?"
"Em còn giả vờ?" Khải Minh bước tới, nắm chặt lấy vai tôi, lực tay mạnh đến mức làm tôi đau nhói. "Bích Trâm sảy thai rồi! Em ấy đang nằm trong bệnh viện, sống chết không rõ! Tất cả là tại em! Là em đã ép anh phải xa lánh em ấy, khiến em ấy tinh thần suy sụp, mới ra nông nỗi này!"
Sảy thai?
Trái tim tôi lạnh đi. Quả nhiên là như vậy. Hạ Bích Trâm, cô ta thật sự đã mang thai. Và bây giờ, cô ta dùng chính đứa con chưa thành hình của mình để đổ hết tội lỗi lên đầu tôi.
Thấy tôi im lặng, Khải Minh càng tin rằng tôi là kẻ đầu sỏ.
"Sao em không nói gì? Hạ Minh Huệ, trái tim em làm bằng đá à? Đó là em gái của em, là một sinh mạng vô tội! Sao em có thể độc ác đến vậy?"
Anh ta gào thét vào mặt tôi, nước bọt bắn cả lên má tôi. Tôi cảm thấy thật bẩn thỉu.
Tôi bật cười, một tiếng cười lạnh lẽo và chua chát. "Vậy anh định thế nào? Muốn tôi phải làm gì để chuộc tội?"
"Chuộc tội?" Khải Minh nghiến răng. "Em phải đến bệnh viện, quỳ xuống xin lỗi Bích Trâm! Em phải nói với tất cả mọi người, là em đã sai, là em đã hãm hại em ấy!"
Anh ta dừng lại một chút, ánh mắt tàn nhẫn quét qua bức tranh lụa "Vọng" đang treo trên giá. Đó là tác phẩm tôi đã dành hết tâm huyết để chuẩn bị cho cuộc thi mỹ thuật toàn quốc, là linh hồn của tôi.
"Và," anh ta nói tiếp, giọng tàn độc, "em phải tự tay phá hủy bức tranh này. Coi như là để tế vong linh đứa bé chưa chào đời."
Cả người tôi run lên. Không phải vì sợ hãi, mà là vì đau đớn. Một nỗi đau thấu tâm can len lỏi khắp cơ thể.
Sao lại vẫn đau như vậy? Rõ ràng tôi đã chết một lần, rõ ràng tôi đã biết trước tất cả. Tại sao khi nghe những lời này từ chính miệng anh ta, trái tim tôi vẫn cảm thấy như bị ai đó bóp nghẹt?
Tôi cố gắng mở miệng để tự bào chữa, để nói rằng tôi không làm gì cả, rằng tất cả là một màn kịch của Bích Trâm. Nhưng cổ họng tôi nghẹn lại, không thể thốt ra bất cứ lời nào.
Trong đôi mắt của anh ta, tôi chỉ thấy sự kết tội và chán ghét.
"Anh tin cô ta đến vậy sao?" Tôi cuối cùng cũng hỏi được một câu, giọng run rẩy.
"Đúng!" Khải Minh trả lời không chút do dự. "Bích Trâm là một cô gái trong sáng và lương thiện. Em ấy sẽ không bao giờ nói dối! Chỉ có em, Hạ Minh Huệ, lòng dạ em mới độc ác như vậy!"
Anh ta nói xong, dường như cũng nhận ra lời nói của mình có phần quá nặng nề. Anh ta thoáng chần chừ, nhưng chỉ một giây sau, sự tàn nhẫn lại chiếm lĩnh.
"Ha... Haha..."
Tôi bật cười, tiếng cười ngày càng lớn, xen lẫn cả nước mắt. Nước mắt nóng hổi chảy dài trên má, mặn chát.
Tôi cười cho sự ngu ngốc của mình, cười cho tình yêu mù quáng của kiếp trước, cười cho sự tàn nhẫn của người đàn ông trước mặt.
Cười đến mức trước mắt tôi tối sầm lại.
"Minh Huệ!"
Trong khoảnh khắc mất đi ý thức, tôi nghe thấy tiếng Khải Minh gọi tên tôi, giọng nói của anh ta lần đầu tiên lộ ra một tia hoảng loạn. Anh ta vội vàng đưa tay ra đỡ lấy tôi.
Nhưng đã quá muộn rồi. Cả người tôi mềm nhũn, ngã vào một khoảng không đen kịt.
Có thể bạn cũng thích





