Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Từ tro tàn: Cơ hội thứ hai

Từ tro tàn: Cơ hội thứ hai

Hy sinh cả thanh xuân để yêu Đoàn Khải Minh, nhưng đổi lại tôi chỉ nhận về sự phản bội cay đắng. Trong biển lửa tử thần, người chồng thanh mai trúc mã ấy đã nhẫn tâm bỏ mặc tôi dưới đống đổ nát để cứu lấy cô em kế Hạ Bích Trâm. Kiếp trước, anh ta vì ả mà ép tôi hiến tủy, dùng máu vẽ tranh và chịu đựng mọi tủi nhục. Thậm chí, tôi phải chết trong đau đớn khi bị tráo thuốc giảm đau. Sự tuyệt vọng cùng cực hóa thành ngọn lửa hận thù khi tôi bất ngờ được trọng sinh. Trở về quá khứ, tôi quyết định xé nát bản hôn ước, chấm dứt mối quan hệ độc hại này để bắt đầu cuộc đời mới.
Chương
Chia sẻ

Chương 1

Tôi chết trong một biển lửa ngút trời, chết trong sự tuyệt vọng cùng cực.

Người chồng thanh mai trúc mã của tôi, Đoàn Khải Minh, đã không chút do dự bỏ mặc tôi đang bị kẹt dưới đống đổ nát để lao vào cứu cô em gái kế, Hạ Bích Trâm.

Anh ta thậm chí còn không quay đầu lại nhìn tôi một lần.

Kiếp trước, cũng vì cô em gái "trong sáng" đó mà anh ta tặng tôi vòng cổ giả, ép tôi dùng máu vẽ tranh chuộc tội cho cái thai mà cô ta tự phá.

Thậm chí, anh ta còn trói tôi lại, cưỡng ép tôi hiến tủy để cứu sống cô ta.

Cuối cùng, tôi chết trong đau đớn tột cùng khi bị cô ta mua chuộc y tá tráo thuốc giảm đau bằng nước muối.

Cho đến lúc chết, tôi vẫn không hiểu, tại sao tình yêu hai mươi mấy năm của tôi lại đổi lấy sự phản bội tàn nhẫn đến vậy?

Mở mắt lần nữa, tôi đã quay trở lại.

Việc đầu tiên tôi làm, chính là xé nát bản hôn ước với Đoàn Khải Minh.

Chương 1

HẠ MINH HUỆ POV:

Việc đầu tiên tôi làm sau khi được tái sinh, chính là xé nát bản hôn ước với Đoàn Khải Minh.

Tờ giấy thượng hạng, được viết bằng loại mực đắt tiền, dưới bàn tay tôi chỉ trong nháy mắt đã biến thành những mảnh vụn, nhẹ nhàng rơi xuống tấm thảm Ba Tư xa xỉ trong phòng khách.

"Minh Huệ! Con điên rồi sao?"

Giọng cha tôi, ông Hạ Đức Tường, vang lên đầy giận dữ. Ông đứng phắt dậy khỏi ghế sofa, khuôn mặt vốn luôn uy nghiêm giờ đây đỏ bừng vì tức giận, đôi mắt nhìn tôi chằm chằm như không thể tin nổi.

Tôi chỉ bình thản phủi nhẹ những mẩu giấy còn sót lại trên ngón tay, ngước mắt nhìn thẳng vào ông.

"Con không điên. Con rất tỉnh táo, tỉnh táo hơn bao giờ hết."

Sự bình tĩnh của tôi dường như càng chọc giận ông.

"Tỉnh táo? Tỉnh táo mà con lại làm ra cái chuyện này sao? Hôn ước giữa con và Khải Minh là do ông nội con và ông nội nhà họ Đoàn định ra từ khi hai đứa còn trong bụng mẹ. Hai gia tộc chúng ta đã có quan hệ bao nhiêu năm, con nói xé là xé được sao?"

Tôi nhìn ông, trong lòng là một mảng trống rỗng. Lại là gia tộc, lại là lợi ích kinh doanh. Kiếp trước, chính vì những thứ này mà ông đã nhắm mắt làm ngơ, để mặc tôi bị mẹ kế và con gái riêng của bà ta chèn ép hết lần này đến lần khác.

Và rồi tôi chết.

Tôi chết trong một biển lửa ngút trời, chết trong sự tuyệt vọng cùng cực khi người chồng thanh mai trúc mã của tôi, Đoàn Khải Minh, đã không chút do dự mà bỏ mặc tôi đang bị kẹt dưới đống đổ nát, để lao vào cứu cô em gái kế yêu quý của tôi, Hạ Bích Trâm.

Tôi vẫn còn nhớ như in cảm giác đau đớn khi thanh dầm thép nóng rực đè lên đôi chân, nhớ mùi da thịt cháy khét và sự ngột ngạt đến nghẹt thở của khói bụi. Nhưng tất cả những điều đó không sánh bằng nỗi đau khi nhìn thấy bóng lưng Khải Minh khuất dần trong biển lửa, tay anh ta đang ôm chặt lấy Bích Trâm.

Anh ta thậm chí còn không quay đầu lại nhìn tôi một lần.

Ngọn lửa đó đã thiêu rụi tình yêu mù quáng hai mươi mấy năm của tôi, thiêu rụi cả trái tim tôi thành tro bụi.

"Cha," tôi cất giọng, lạnh lẽo và xa cách, "Cha có biết anh ta đã làm gì không?"

"Khải Minh thì làm sao? Thằng bé trước nay vẫn luôn yêu thương con hết mực."

"Yêu thương?" Tôi bật cười, một tiếng cười khàn đặc và chua chát. "Cha nói đến thứ tình yêu mà anh ta dành cho em gái kế của con sao?"

Ngồi bên cạnh cha tôi, mẹ kế của tôi, bà Diệp Lan, và cô con gái cưng của bà, Hạ Bích Trâm, lập tức biến sắc.

"Chị, chị nói gì vậy?" Bích Trâm đứng bật dậy, đôi mắt to tròn ngấn nước, trông đáng thương vô cùng. "Em và anh Khải Minh trong sạch. Sao chị có thể vu khống chúng em như vậy?"

Bà Diệp Lan cũng vội vàng thêm vào, giọng điệu trách móc: "Minh Huệ, có chuyện gì thì từ từ nói. Sao con lại đổ oan cho em gái con như vậy? Trâm Trâm từ nhỏ sức khỏe đã yếu, con làm nó sợ đấy."

Tôi nhìn bộ dạng yếu đuối, mong manh như sắp vỡ của Bích Trâm, trong lòng chỉ thấy ghê tởm. Chính là bộ dạng này, chính những giọt nước mắt này đã lừa gạt tất cả mọi người, cướp đi mọi thứ vốn thuộc về tôi.

"Anh Khải Minh chỉ lo lắng cho sức khỏe của em thôi mà, chị." Bích Trâm nức nở, nước mắt lã chã rơi. "Lần trước em bị ngất, cũng là anh ấy đưa em vào viện. Chị cũng biết mà, từ nhỏ em đã hay bệnh vặt, anh ấy chỉ coi em như em gái ruột thôi."

"Em gái ruột?" Tôi nhếch mép, nụ cười đầy mỉa mai. "Em gái ruột mà anh ta lại tặng cho chiếc vòng cổ kim cương phiên bản giới hạn của Cartier, trong khi chiếc anh ta tặng cho vị hôn thê là tôi đây chỉ là hàng giả?"

Câu nói của tôi như một quả bom nổ tung giữa phòng khách.

Bích Trâm tái mặt, đôi môi run rẩy không nói nên lời.

Tôi không cho cô ta cơ hội diễn tiếp, lẳng lặng rút từ trong túi xách ra một tập ảnh, ném thẳng lên bàn trà. "Cha, mẹ, hai người cứ từ từ xem đi. Xem 'tình anh em trong sáng' của họ đến mức nào."

Tấm ảnh đầu tiên, Khải Minh đang dịu dàng lau mồ hôi trên trán Bích Trâm trong một quán bar ồn ào. Tấm thứ hai, hai người họ ôm nhau trong bãi đỗ xe của trung tâm thương mại, nụ hôn của Khải Minh in trên mái tóc cô ta. Tấm thứ ba, thứ tư, và rất nhiều tấm khác, mỗi một tấm đều là một nhát dao đâm thẳng vào sự ngu ngốc của tôi ở kiếp trước.

Và cuối cùng, là hình ảnh chiếc vòng cổ Cartier phiên bản "L'Odyssée de Cartier" lấp lánh trên cổ Bích Trâm trong một bữa tiệc, còn tôi, vị hôn thê danh chính ngôn thuận, lại đeo một bản sao rẻ tiền mà cứ ngỡ là báu vật.

Kiếp trước, tôi đã ngu muội đến mức nào khi tin rằng anh ta bận công việc nên không thể cùng tôi tham dự bữa tiệc đó, trong khi thực tế anh ta lại đang hộ tống "cô em gái" của tôi.

Tôi đã từng yêu chiếc vòng cổ đó đến mức nào, coi nó là minh chứng cho tình yêu của chúng tôi. Giờ nghĩ lại, chỉ thấy thật nực cười.

Đúng lúc này, cửa lớn bật mở. Đoàn Khải Minh vội vã bước vào, trên trán còn lấm tấm mồ hôi, dường như đã chạy rất nhanh đến đây.

"Minh Huệ, có chuyện gì vậy? Anh nghe dì Lan gọi nói em..."

Anh ta dừng lại khi nhìn thấy mớ hỗn độn trên bàn và sắc mặt của mọi người.

"Khải Minh, anh đến rồi à," tôi bình thản nói. "Em đang định hủy hôn, anh thấy sao?"

Khải Minh sững sờ, rồi vội vàng bước tới, cố gắng nắm lấy tay tôi. "Minh Huệ, đừng đùa nữa. Em sao vậy? Ai chọc giận em à?"

Tôi lùi lại một bước, tránh né bàn tay anh ta. Tôi chỉ vào những tấm ảnh trên bàn, rồi lại chỉ vào chiếc vòng cổ trên cổ mình. "Đoàn Khải Minh, anh có dám nói chiếc vòng này là thật không?"

Sắc mặt Khải Minh trắng bệch. Anh ta lắp bắp: "Minh Huệ, em nghe anh giải thích..."

"Anh Khải Minh!"

Một tiếng kêu yếu ớt vang lên. Hạ Bích Trâm đột nhiên ôm lấy bụng, cả người mềm nhũn ngã xuống.

"Bích Trâm!"

Phản xạ của Khải Minh nhanh hơn cả suy nghĩ của anh ta. Gần như trong tích tắc, anh ta lao qua chỗ tôi, đỡ lấy Bích Trâm đang ngã xuống, vòng tay ôm trọn cô ta vào lòng.

"Em sao vậy? Đau ở đâu?" Giọng anh ta đầy lo lắng và hoảng hốt.

Tôi đứng đó, lạnh lùng nhìn cảnh tượng quen thuộc đến đau lòng này. Kiếp trước, trong biển lửa, anh ta cũng đã hoảng hốt như vậy, cũng đã ôm cô ta như vậy, bỏ lại tôi phía sau.

Trái tim tôi, vốn tưởng đã chết, lại nhói lên một cái. Nhưng lần này, không phải là đau đớn, mà là sự giải thoát cuối cùng.

Tôi nhìn họ, nhìn người đàn ông tôi từng yêu và cô em gái đã hại chết tôi, rồi quay sang cha tôi, giọng nói không một chút cảm xúc.

"Cha thấy chưa? Người anh ta cần, vốn không phải là con."

Tôi hít một hơi thật sâu, gằn từng chữ.

"Hôn ước này, con hủy bỏ. Nếu Đoàn gia cần một người con dâu, thì Hạ Bích Trâm chính là ứng cử viên sáng giá nhất. Con xin nhường lại."

"Minh Huệ!" Cha tôi gầm lên, nhưng tôi không quan tâm nữa.

Ánh mắt tôi lướt qua gương mặt hoảng loạn của Khải Minh, người đang bận rộn chăm sóc cho Bích Trâm, và cuối cùng dừng lại ở gương mặt đắc thắng thoáng qua của mẹ kế.

"Cha, con cho cha một tuần để giải quyết chuyện này. Nếu sau một tuần, hôn ước vẫn chưa được hủy, con sẽ tự mình công bố tất cả mọi chuyện cho báo chí."

Nói xong, tôi không thèm nhìn lại, xoay người bước thẳng lên lầu, bỏ lại sau lưng một mớ hỗn loạn.

Cha tôi vẫn còn do dự vì lợi ích của hai gia tộc. Ông nói cần cho tôi và Khải Minh một khoảng thời gian để bình tĩnh lại.

Một tuần.

Cũng được thôi. Tôi sẽ cho họ thấy, một tuần này, ai mới là người cần phải bình tĩnh.

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Kết hôn vội với tổng tài ngàn tỷ, các anh trai quỳ xin tôi tha thứ!
9.7
Dù là thiên kim thật nhà họ Diệp, Diệp Sênh Ca lại bị gia đình ghẻ lạnh, các anh trai mắng nhiếc để nuông chiều thiên kim giả. Không cam chịu, cô dứt khoát cắt đứt quan hệ và tình cờ kết hôn chớp nhoáng với một đại lão bí ẩn. Từ đây, cô rũ bỏ sự nhẫn nhịn, lần lượt công khai các thân phận gây sốc như thần đua, thiên tài âm nhạc, ngôi sao múa. Khi bộ mặt giả tạo của kẻ mạo danh bị vạch trần, cả nhà họ Diệp hối hận muộn màng. Bố mẹ khóc lóc nhận sai, các anh trai quỳ trong mưa cầu xin sự tha thứ, nhưng Sênh Ca quyết tâm không quay đầu. Trong vòng tay sủng ái của người chồng quyền lực, cô kiêu hãnh bắt đầu cuộc đời mới rực rỡ, bỏ mặc những kẻ từng tổn thương mình phía sau.
Bìa tiểu thuyết Sau khi vào nhầm phòng, tổng giám đốc mỗi đêm đều muốn quyến rũ tôi
8.3
Bị bạn trai phản bội và hạ thấp giá trị bản thân, Lục Minh Nguyệt quyết định dùng nhan sắc để quyến rũ Yến Thừa Chi, vị tổng giám đốc quyền lực tại công ty mình. Tuy nhiên, sau đêm mặn nồng, cô vì lo sợ nên đã âm thầm bỏ trốn. Oái oăm thay, Minh Nguyệt lại nhận nhầm đối phương thành công tử đào hoa Thẩm Vệ Đông, dẫn đến hàng loạt tình huống dở khóc dở cười. Trong khi đó, Yến Thừa Chi lại hiểu lầm rằng cô đang dành tình cảm cho một người đàn ông khác. Sự nhầm lẫn này khiến anh không ngừng nảy sinh lòng ghen tuông và tìm mọi cách để lôi cuốn cô mỗi đêm, tạo nên một cuộc rượt đuổi tình ái đầy kịch tính.
Bìa tiểu thuyết Nô lệ cua
9.4
Đúng ngày kỷ niệm mười năm hôn nhân, tôi bất ngờ nhận được ảnh giường chiếu của chồng mình. Kẻ thứ ba ngang nhiên thách thức, cho rằng kẻ không có được tình yêu mới thực sự là người thừa. Đối diện với sự tự mãn đó, tôi chỉ thấy nực cười. Cô ta chẳng hề hay biết rằng, ngoài những nhân tình thoáng qua, chồng tôi còn chôn giấu một bóng hình lý tưởng suốt một thập kỷ. Để bảo vệ và được ở bên người phụ nữ ấy, anh ta thậm chí không ngần ngại dựng lên vở kịch, biến người yêu thành em gái.
Bìa tiểu thuyết Sau khi ly hôn, Hoắc tổng ngày đêm quỳ xin
9.6
Suốt ba năm hôn nhân, Thẩm Niệm An luôn hy vọng tình cảm của mình sẽ lay động được Hoắc Quân Châu. Thế nhưng, sự thiên vị anh dành cho người phụ nữ khác đã dập tắt mọi kỳ vọng, khiến cô cay đắng nhận ra mình không bao giờ có được trái tim anh. Thỏa thuận sinh con để đổi lấy tự do trở thành bi kịch khi cô phải đối mặt với cửa tử trên bàn đẻ, còn anh lại mải mê hộ tống người yêu ra nước ngoài. Trải qua ranh giới sinh tử, Niệm An quyết định dứt bỏ mọi ân tình để ra đi mãi mãi. Lúc cô buông tay cũng là lúc Hoắc Quân Châu rơi vào điên loạn. Khi gặp lại, anh hối hận quỳ xin cô quay về, nhưng tất cả đã quá muộn màng trước sự tuyệt tình của cô.
Bìa tiểu thuyết Chọc cô ấy? Điên à! Tiểu thư giả có ngàn lớp thân phận
8.0
Sau 20 năm, Vân Trăn bàng hoàng phát hiện mình chỉ là tiểu thư giả. Cô bị bố mẹ nuôi hãm hại nhằm trục lợi rồi tống khứ về vùng núi. Họ không ngờ rằng cô chính là con gái thất lạc của nhà họ Kiều giàu nhất Giang Thành. Trở về trong sự nuông chiều, Vân Trăn đối mặt với những lời mỉa mai vô học từ cô em gái trà xanh. Tuy nhiên, hàng loạt thân phận bí mật của cô dần lộ diện: từ hacker thiên tài, họa sĩ ẩn danh đến bác sĩ phẫu thuật lừng danh. Vân Trăn mạnh mẽ trừng trị những kẻ từng bắt nạt mình. Giữa lúc ấy, thiếu gia đệ nhất Kinh Thành bỗng dồn cô vào tường, cưng chiều gọi một tiếng: Vợ ơi.
Bìa tiểu thuyết Người đàn ông của cô ấy, người bạn thân nhất của cô ấy
8.2
Ngay trước thềm hôn lễ, tôi bàng hoàng nhận ra Tạ Nghiêm Tuấn đang bí mật qua lại với cô em họ Tạ Kiều Hạnh. Suốt năm năm thanh xuân, anh ta không chỉ phản bội mà còn nhẫn tâm lái xe cán gãy chân tôi đúng ngày kỷ niệm. Thậm chí, kỷ vật vô giá của cha tôi cũng bị anh ta để mặc cho nhân tình đem làm đồ chơi cho chó cắn nát. Trong khi tôi chỉ nhận được chiếc áo dài cưới tặng kèm rẻ tiền, anh ta lại dành bộ áo phượng hoàng lộng lẫy nhất cho cô ta. Đau đớn và sỉ nhục, tôi quyết định chấm dứt tất cả và gọi điện cho người bạn thanh mai trúc mã của mình. Trong cơn tuyệt vọng, tôi khản giọng hỏi Việt Trí liệu anh có sẵn lòng thay thế vị trí chú rể và kết hôn cùng tôi vào ngày mai hay không.