Bìa tiểu thuyết Từ tình yêu tạm thời đến tình yêu khó quên

Từ tình yêu tạm thời đến tình yêu khó quên

9.4 / 10.0
Suốt bảy năm hôn nhân, tôi chấp nhận làm cái bóng thầm lặng, dùng tài năng kiến trúc giúp Tưởng Giao Thủy đạt được vô số thành công. Thế nhưng, anh ta lại tàn nhẫn coi tôi là món hàng thay thế rẻ mạt. Tại một bữa tiệc, tiểu tam Liêu Linh không chỉ làm nhục tôi mà còn xúc phạm người mẹ đang bạo bệnh. Đau đớn thay, Giao Thủy lại chọn tin lời nhân tình, tự tay gọi cảnh sát bắt giam vợ mình. Sau những năm tháng hy sinh đổi lấy bản án tù oan, trái tim tôi đã hoàn toàn nguội lạnh. Khi anh ta gửi tin nhắn cầu hòa, tôi chỉ cười khẩy và vứt bỏ tất cả. Giờ đây, tôi sẽ khiến những kẻ phản bội phải trả giá đắt.

Từ tình yêu tạm thời đến tình yêu khó quên Chương 1

Bảy năm hôn nhân, tôi âm thầm làm cái bóng bên cạnh Tưởng Giao Thủy, dùng tài năng kiến trúc của mình giúp anh ta thắng vô số dự án.

Nhưng trong một cuộc điện thoại, anh ta lại gọi tôi là "món hàng thay thế rẻ tiền".

Đêm đó, tại bữa tiệc, tiểu tam Liêu Linh không chỉ hất rượu vào mặt tôi, mà còn vu khống tôi trộm vòng cổ kim cương của cô ta.

Cô ta còn độc ác lôi cả người mẹ đang bệnh nặng của tôi vào để sỉ nhục.

Và chồng tôi, Tưởng Giao Thủy, đã tin lời cô ta, lạnh lùng gọi cảnh sát đến bắt chính vợ mình.

Bảy năm yêu thương và hy sinh, đổi lại chỉ là sự sỉ nhục và một bản án tù oan. Trái tim tôi đã hoàn toàn chết lặng.

Sau khi được bảo lãnh, tôi nhận được tin nhắn của anh ta:

"Anh biết em bị oan. Ở yên đó đợi anh."

Tôi cười khẩy, bẻ gãy sim điện thoại.

Tưởng Giao Thủy, Liêu Linh, trò chơi kết thúc rồi. Giờ là lúc tôi đòi lại tất cả.

Chương 1

Kỷ Phi POV:

Bảy năm hôn nhân của tôi kết thúc bằng một câu nói của anh ta trong một cuộc điện thoại với người bạn thân: "Cô ấy ư? Chỉ là một món hàng thay thế rẻ tiền thôi." Và đêm nay, món hàng thay thế này, tôi, Kỷ Phi, sẽ chính thức hết hạn sử dụng.

Tờ đơn ly hôn đã được ký và gửi đi vào sáng nay, nằm im lìm trong chiếc túi xách của tôi, như một bản án tử hình cho cuộc hôn nhân vốn đã mục rỗng này.

Tôi đứng một mình trong góc của buổi tiệc xa hoa, tay cầm một ly rượu vang đỏ mà tôi không hề có ý định uống. Ánh đèn pha lê rực rỡ chiếu xuống, phản chiếu những khuôn mặt tươi cười, những bộ váy áo lộng lẫy và những cuộc trò chuyện giả tạo. Nơi này không thuộc về tôi, chưa bao giờ thuộc về tôi.

Tôi chỉ im lặng quan sát, giống như bảy năm qua tôi vẫn luôn như vậy. Một cái bóng lặng lẽ bên cạnh Tưởng Giao Thủy, CEO của tập đoàn bất động sản Tưởng Thị hàng đầu Việt Nam.

"Ồ, xem ai kìa? Chẳng phải là bà Tưởng sao?"

Một giọng nói a dua quen thuộc vang lên, cắt đứt sự yên tĩnh của tôi. Liêu Linh, khoác trên mình chiếc váy dạ hội đắt tiền, tay trong tay với Tưởng Giao Thủy, đang bước về phía tôi. Cô ta vẫn luôn như vậy, rạng rỡ như một nàng công chúa, và độc ác như một con rắn.

Tôi không trả lời, chỉ khẽ nhấp một ngụm rượu.

"Sao lại đứng một mình ở đây thế, chị Kỷ Phi? Anh Giao Thủy đang bận tiếp khách, chị không ra giúp anh ấy một tay à?" Liêu Linh cười, nụ cười ngọt ngào nhưng ánh mắt lại đầy vẻ chế nhạo.

Tôi đặt ly rượu xuống, giọng nói bình thản đến mức chính tôi cũng ngạc nhiên: "Tôi không có hứng thú."

Một cô gái trong nhóm bạn của Liêu Linh bĩu môi: "Đúng là cóc ghẻ mà đòi làm thiên nga. Dù có khoác lên người bộ đồ hiệu thì cũng không che được cái mùi phở vỉa hè."

Cả nhóm cười phá lên. Bàn tay cầm túi xách của tôi siết chặt lại. Mùi phở. Đó là mùi của mẹ tôi, người đã tần tảo bán phở gánh rong cả đời để nuôi tôi ăn học ở ngôi trường quốc tế đắt đỏ này, nơi tôi đã gặp họ.

Liêu Linh tiến lại gần hơn, ghé vào tai tôi thì thầm, giọng nói đầy ác ý: "Nghe nói mẹ cô bị bệnh nặng lắm phải không? Chắc là do bán phở nhiều quá, hít phải khói độc nên ung thư rồi chứ gì?"

"Chát!"

Một âm thanh giòn giã vang lên. Cả không gian như ngừng lại. Tôi đã tát cô ta. Bàn tay tôi nóng rát, nhưng trái tim tôi còn nóng hơn. Sự sỉ nhục nhắm vào tôi, tôi có thể chịu đựng. Nhưng không ai được phép xúc phạm mẹ tôi.

Liêu Linh sững sờ trong giây lát, rồi khuôn mặt xinh đẹp của cô ta trở nên méo mó vì tức giận. "Mày dám đánh tao?"

Cô ta hét lên, rồi không chút do dự, cầm ly rượu sâm panh trên bàn hất thẳng vào mặt tôi.

Chất lỏng lạnh buốt chảy dọc từ đầu xuống, thấm ướt mái tóc và chiếc váy dạ hội tinh xảo của tôi. Rượu sâm panh dính nhớp nháp trên da, khiến tôi trông vô cùng thảm hại.

Tôi đứng đó, toàn thân cứng đờ, nghe thấy những tiếng xì xào và những ánh mắt thương hại hoặc hả hê xung quanh.

Ngay lúc đó, một bóng người cao lớn lao đến, nhanh như một cơn gió.

Tưởng Giao Thủy.

Cúc áo sơ mi của anh ta xộc xệch, cà vạt hơi lỏng, dường như anh ta đã chạy đến đây rất vội.

Anh ta cởi áo khoác vest của mình, khoác lên người tôi, che đi bộ dạng ướt sũng và thảm hại của tôi. Hành động này quen thuộc đến mức khiến tôi đau lòng. Bảy năm qua, mỗi khi Liêu Linh gây sự, anh ta đều xuất hiện như một vị thần, bảo vệ tôi theo cách này.

"Liêu Linh, em làm cái gì vậy?" Giọng anh ta trầm thấp, mang theo sự tức giận không thể che giấu.

Liêu Linh lập tức thay đổi thái độ, đôi mắt cô ta ngấn nước, trông đáng thương vô cùng. "Anh Giao Thủy, em… em không cố ý. Chị ấy đánh em trước…"

"Anh không muốn nghe." Tưởng Giao Thủy cắt ngang lời cô ta, giọng nói lạnh lùng. Anh ta nắm lấy cổ tay tôi, kéo tôi ra khỏi đám đông.

"Chúng ta về."

Trên đường về, không khí trong xe ngột ngạt đến khó thở. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, những ánh đèn đường lướt qua như những vệt mờ.

Tưởng Giao Thủy lái xe, bàn tay nắm chặt vô lăng, khớp ngón tay trắng bệch. Anh ta rõ ràng đang rất bực bội.

"Hôm nay là ngày gì, em có nhớ không?" Anh ta đột nhiên hỏi.

Tôi quay đầu lại, nhìn vào khuôn mặt góc cạnh của anh ta. "Ngày kỷ niệm ngày cưới của chúng ta."

"Đã qua rồi." Tôi bình thản nói thêm. "Là hôm qua."

Anh ta im lặng một lúc, rồi giọng nói có chút khó xử: "Xin lỗi, gần đây công ty có nhiều việc. Ngày mai anh sẽ bù cho em."

Bù đắp. Lại là hai từ này. Anh ta luôn như vậy, chu đáo một cách máy móc, vô tình một cách tàn nhẫn. Anh ta nhớ mọi ngày kỷ niệm, tặng những món quà đắt tiền, nhưng trái tim anh ta chưa bao giờ ở đây.

Ngay lúc đó, điện thoại của anh ta reo lên. Là Liêu Linh.

Đọc tiếp

Mục lục của Từ tình yêu tạm thời đến tình yêu khó quên

Ch. 1 Ch. 2 Ch. 3
Ch. 4
Ch. 5
Ch. 6
Ch. 7
Ch. 8
Ch. 9
Ch. 10
Ch. 11
all

Có thể bạn cũng thích

Tiểu Thuyết Mới Phát Hành

Bìa tiểu thuyết Kế hoạch ly hôn 100 điểm
9.7
Trong cuộc hôn nhân với Khu Trúc Lâm, tôi tự đặt ra quy tắc trừ điểm từ con số 100 để quyết định ngày ly hôn. Bi kịch xảy ra khi tôi gặp tai nạn trong lúc mang thai và cần máu hiếm để duy trì sự sống. Tuy nhiên, Trúc Lâm đã lạnh lùng từ chối yêu cầu từ bệnh viện vì muốn dành riêng túi máu đó cho Thẩm Chi Mai - người tình đầu của anh. Sự ích kỷ của anh đã khiến tôi mất đi đứa con chưa chào đời. Mọi hy sinh và tình cảm suốt ba năm qua hoàn toàn sụp đổ trước sự hiện diện của người phụ nữ kia. Tôi lật trang sổ tay, trừ sạch 100 điểm cuối cùng vì cái chết của con mình rồi bình thản ký đơn ly hôn.
Bìa tiểu thuyết Chồng tồi đừng ngao nữa, tôi gả vào hào môn anh điên gì
9.8
Vì muốn cho tình cũ một danh phận khi cô ta mang thai, Lục Thần Chu tàn nhẫn ép Tống Nhiễm ký đơn ly hôn, quên sạch lời hứa bảo vệ cô trọn đời. Sau ba năm ẩn mình làm vợ hiền, Tống Nhiễm quyết định tháo bỏ lớp ngụy trang, để lộ nhan sắc tuyệt mỹ cùng hàng loạt thân phận chấn động: từ thiên tài y học, thiết kế đến tay đua vô địch. Khi cô trở lại đỉnh cao danh vọng, gã chồng cũ hối hận quỳ gối cầu xin tái hôn nhưng chỉ nhận lại sự khinh miệt. Lúc này, người quyền lực nhất Kinh Đô là Cố Đình Xuyên đã công khai ôm chặt cô vào lòng, khẳng định chủ quyền và thẳng tay trừng trị kẻ bội bạc dám làm phiền vợ mình.
Bìa tiểu thuyết Mỗi năm đều bình an, chia tay mãi mãi
8.2
Quyết tâm rời bỏ cuộc hôn nhân bế tắc, cô đăng ký tham gia chương trình bác sĩ không biên giới tại Đông Quốc trong hai năm. Trước sự ngỡ ngàng của giám đốc, cô khẳng định bản thân sắp ly hôn và mong muốn giữ kín hành tung với chồng cũ. Quá khứ là chuỗi ngày chịu đựng đau khổ khi cô vừa phải chống chọi với căn bệnh ung thư quái ác, vừa bàng hoàng phát hiện chồng mình ngoại tình cùng người em gái kế. Sau bao nỗ lực tìm kiếm sự thật, cô quyết định buông tay để tự giải thoát cho chính mình. Thế nhưng, khi cô lâm vào tình trạng nguy kịch trên giường bệnh, người đàn ông ấy lại quỳ xuống khẩn cầu cô tỉnh lại trong muộn màng. Liệu sự hối hận đó có thể bù đắp được những tổn thương sâu sắc mà cô đã phải gánh chịu suốt thời gian qua?
Bìa tiểu thuyết Chồng tôi bắt tôi và em trai anh ta kết hôn giả, nhưng tôi đã thực sự đăng ký kết hôn
8.9
Sau khi đôi mắt hồi phục thị lực, tôi bàng hoàng nhận ra người chồng hiện tại lại chính là em trai của bạn trai mình. Hóa ra, người đàn ông tôi yêu bấy lâu vẫn lén lút bên cạnh tình cũ dù từng hứa sẽ đoạn tuyệt. Anh ta chỉ xem cuộc hôn nhân này là một màn kịch giả tạo để bù đắp cho sự hy sinh mười năm qua của tôi, dự tính sẽ quay lại sau một tháng nữa. Đứng trước sự phản bội cay đắng, tôi giữ kín bí mật về đôi mắt đã sáng lại và âm thầm quan sát. Khi thời hạn mười năm kết thúc, vào ngày thứ 29, tôi quyết định dẫn người em trai đi đăng ký kết hôn thật sự. Nếu anh ta muốn tôi đóng vai em dâu, tôi sẽ khiến vai diễn này trở thành sự thật mãi mãi.
Bìa tiểu thuyết Bốn mươi chín cuốn sách, một lần tính toán
9.7
Ngày giỗ mẹ cũng là lúc tôi cay đắng mất đi đứa con chưa kịp chào đời. Trong khi đó, người chồng Mạc Quang Cảnh lại mải mê chúc mừng sinh nhật nhân tình. Anh ta trở về với chiếc áo dài thứ năm mươi cùng những lời hứa hẹn bù đắp giả tạo để che đậy sự phản bội, mà quên mất nỗi đau tang tóc tôi đang gánh chịu. Sự ghê tởm lên đến đỉnh điểm khi tôi phát hiện họ còn định làm chuyện đồi bại ngay tại khu mộ gia đình mình. Không còn nhẫn nhịn, tôi âm thầm cài phần mềm nghe lén vào máy anh ta. Cuộc hôn nhân năm năm chính thức rạn nứt, giờ là lúc tôi bắt anh ta phải trả giá cho mọi tội lỗi.
Bìa tiểu thuyết Những lần sảy thai của cô ấy, bí mật đen tối của họ
8.5
Sau mười năm ròng rã với bảy lần thụ tinh thất bại, tôi cuối cùng cũng mang thai ở lần thứ tám. Thế nhưng, hạnh phúc ấy tan vỡ khi tôi phát hiện chồng mình và cô em nuôi mất tích ba năm vốn đã có con riêng. Đau đớn hơn, cả gia đình chồng lẫn cha mẹ ruột tôi đều bao che cho họ, coi đứa trẻ kia là người kế thừa duy nhất của nhà họ Đoàn. Mọi sự quan tâm bấy lâu nay dành cho tôi thực chất chỉ là bức bình phong che đậy tội lỗi của em gái nuôi. Nhận ra đứa con trong bụng chỉ là vật hy sinh trong âm mưu tàn độc của người chồng đầu ấp tay gối, tôi nén đau thương, quyết định gọi y tá để làm phẫu thuật đình chỉ thai nghén ngay lập tức.
Chương
Đọc ngay
Chia sẻ