
Từ Cứu tinh đến Kẻ theo dõi bị ám ảnh
Chương 2
Phan Ngọc Tú POV:
Sau cú điện thoại với Dung Nhi, tôi trở về căn hộ nhỏ mà mình thuê ở ngoài. Đáng lẽ tôi đã có thể rời đi ngay lập tức, nhưng có một thứ tôi buộc phải lấy lại.
Đó là căn nhà cũ của mẹ tôi, di vật duy nhất bà để lại cho tôi. Căn nhà đó vẫn đang đứng tên tôi, nhưng cha tôi đã chiếm giữ nó, nói rằng sẽ giữ hộ tôi cho đến khi tôi kết hôn. Nhưng tôi biết, ông ta sẽ không bao giờ trả lại nó một cách dễ dàng.
Hôm nay là sinh nhật lần thứ bảy mươi của ông nội Nguyễn, người duy nhất trong gia đình họ Nguyễn thực sự yêu quý tôi. Nhờ có ông, tôi mới có tư cách tham dự bữa tiệc gia đình quan trọng này.
Tôi đã chuẩn bị một bức tranh thêu tay "Phúc Lộc Thọ" làm quà mừng thọ. Ông nội nhìn thấy tôi thì vui mừng ra mặt, kéo tay tôi ngồi xuống bên cạnh.
"Tú à, dạo này cháu gầy quá. Thằng Tín nó không chăm sóc cháu tốt sao?"
Tôi chỉ cười trừ. Ông nội quay sang ra hiệu cho Trọng Tín đang đứng cách đó không xa.
"Tín, lại đây. Chăm sóc cho Tú đi chứ."
Vẻ mặt Trọng Tín lộ rõ sự khó chịu. Anh ta liếc tôi một cách chán ghét.
"Ông nội, cô ta không phải người nhà họ Nguyễn, sao lại ngồi ở đây?"
Câu nói của anh ta khiến không khí trở nên căng thẳng. Ông nội đập bàn, tức giận quát: "Hỗn xược! Tú là cháu dâu tương lai của ông, là người ông chọn. Con không được phép vô lễ!"
Tôi vội vàng xua tay. "Ông nội, không sao đâu ạ. Cháu ngồi đâu cũng được."
Đúng lúc đó, điện thoại Trọng Tín reo lên. Anh ta nhìn màn hình, ánh mắt lập tức dịu đi, rồi vội vã rời đi. Ông nội chỉ biết thở dài bất lực.
"Thằng bé này..."
Tôi nắm lấy tay ông, mỉm cười an ủi: "Ông đừng giận. Cháu không sao thật mà."
Một lát sau, Trọng Tín quay lại. Nhưng lần này, đi bên cạnh anh ta là Phan Diệu Hạnh.
Vừa nhìn thấy Diệu Hạnh, ông nội đã đùng đùng nổi giận. "Ai cho cái thứ không đứng đắn này vào đây? Cút ra ngoài!"
Diệu Hạnh lập tức tỏ vẻ oan ức, đôi mắt ngấn lệ, nép vào lòng Trọng Tín. Trọng Tín ôm lấy cô ta, che chở.
"Ông nội, Hạnh chỉ là khách của cháu. Sao ông lại nặng lời với cô ấy như vậy?" Anh ta quay sang nhìn tôi, ánh mắt đầy chỉ trích. "Phan Ngọc Tú, có phải cô lại mách lẻo gì với ông nội không?"
Mọi ánh mắt trong sảnh tiệc đều đổ dồn về phía chúng tôi. Những lời xì xào bàn tán vang lên.
"Thiếu gia Nguyễn thật sự yêu cô Phan Diệu Hạnh kia nhỉ?"
"Xem ra tin đồn là thật rồi. Cô Phan Ngọc Tú chỉ là kẻ đơn phương bám riết thôi."
Tôi cảm thấy mặt mình nóng bừng, chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống. Tôi cố gắng nở một nụ cười gượng gạo. "Không có gì đâu mọi người, chỉ là hiểu lầm thôi."
Suốt cả buổi tiệc, Trọng Tín không rời Diệu Hạnh nửa bước. Anh ta gắp thức ăn cho cô ta, rót nước cho cô ta, ánh mắt cưng chiều đó, là thứ mà tôi chưa bao giờ có được.
Tôi chợt nhớ lại, dường như mỗi lần tôi và Trọng Tín có chút tiến triển, Diệu Hạnh sẽ luôn xuất hiện đúng lúc, dùng vẻ đáng thương của mình để phá hỏng tất cả.
Còn tôi, kẻ ngốc này, lại luôn tự tin cho rằng tình yêu của mình đủ lớn để chiến thắng tất cả.
Đột nhiên, Diệu Hạnh ho khan vài tiếng, mặt mày tái nhợt. "Anh Tín, em... em thấy khó thở quá."
Trọng Tín hoảng hốt. "Hạnh, em sao vậy?" Anh ta không ngần ngại cúi xuống, ghé sát mặt cô ta, kiểm tra hơi thở.
"Cái bánh... cái bánh lúc nãy chị Tú đưa cho em... hình như có đậu phộng..." Diệu Hạnh thều thào, ánh mắt ngây thơ vô tội nhìn tôi.
Trọng Tín nổi giận, quay phắt lại, bàn tay to lớn siết chặt lấy cổ tay tôi.
"Phan Ngọc Tú! Cô biết Hạnh bị dị ứng đậu phộng mà vẫn cố tình hại cô ấy?"
Cổ tay tôi đau nhói. "Tôi không có! Tôi không biết cô ta bị dị ứng!"
Diệu Hạnh lại rên rỉ, một tay ôm ngực, tay kia vạch cổ áo trễ xuống, để lộ ra những nốt mẩn đỏ. "Anh Tín... em khó chịu quá..."
Ánh mắt Trọng Tín lập tức bị thu hút, anh ta vội vàng buông tôi ra, kéo áo che lại cho Diệu Hạnh.
"Chị Tú... em biết chị không thích em... nhưng sao chị lại nỡ hại em như vậy..." Diệu Hạnh nói trong tiếng nấc, rồi đột nhiên ngất đi.
"Hạnh!" Trọng Tín kinh hoàng hét lên, bế thốc cô ta dậy. "Mau gọi xe cấp cứu!"
Anh ta lướt qua tôi, ánh mắt lạnh như băng.
"Phan Ngọc Tú, nếu Hạnh có mệnh hệ gì, tôi tuyệt đối không tha cho cô!"
Ông nội cố gắng ngăn cản. "Tín! Con đứng lại đó! Bữa tiệc còn chưa kết thúc!"
Trọng Tín chỉ dừng lại một giây, quay đầu lại, đôi mắt đỏ ngầu nhìn tôi chằm chằm.
"Cô cứ chờ đấy."
Nói rồi, anh ta ôm Diệu Hạnh, lao ra khỏi sảnh tiệc, bỏ lại một mớ hỗn loạn và ánh mắt khinh bỉ của mọi người dành cho tôi.
Có thể bạn cũng thích





