Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Từ tù nhân đến Phượng hoàng: Sự hối tiếc của anh ấy

Từ tù nhân đến Phượng hoàng: Sự hối tiếc của anh ấy

Suốt ba năm chung sống trong căn trọ tồi tàn, tôi cứ ngỡ mình có cuộc tình viên mãn bên người chồng võ sĩ nghèo. Ngờ đâu, anh ta lại là Diêm Tuấn Kiệt, vị tổng tài quyền lực đang giả nghèo để trải nghiệm cuộc đời. Sau lưng tôi, anh ta xem tôi như kẻ bám víu và hứa hẹn cưới vị hôn thê môn đăng hộ đối. Đau đớn hơn, khi tôi đang mang thai, anh ta nghe lời nhân tình mà đánh tôi sảy thai rồi ra lệnh ném tôi xuống sông Sài Gòn để diệt khẩu. May mắn sống sót sau thảm kịch, tôi quyết định giả chết, thay đổi danh tính để trở về. Món nợ máu và nỗi đau mất con này, tôi nhất định sẽ khiến kẻ bạc tình đó phải trả giá đắt gấp vạn lần.
Chương
Chia sẻ

Chương 2

Nguyễn Bích Lam POV:

Tôi lảo đảo lê bước về căn phòng trọ tồi tàn, nơi mà tôi đã gọi là "nhà" trong suốt ba năm qua. Mùi ẩm mốc xộc vào mũi, quen thuộc đến đau lòng. Mọi thứ trong phòng vẫn như cũ, nhưng trong mắt tôi, chúng đã biến thành những đạo cụ rẻ tiền trong vở kịch của Diêm Tuấn Kiệt.

Tâm trí tôi trống rỗng, nhưng mục tiêu lại rõ ràng hơn bao giờ hết. Tôi lục lọi trong chiếc tủ gỗ cũ kỹ, tìm kiếm một tấm danh thiếp đã nhàu nát.

Đó là của một năm về trước.

Tôi tình cờ cứu một người đàn ông bị tai nạn xe hơi trên đường đi làm về. Ông ấy bị thương khá nặng, nhưng vẫn cố mỉm cười cảm ơn tôi. Trước khi được đưa đi cấp cứu, ông ấy đã dúi vào tay tôi tấm danh thiếp và nói: "Cô gái, sau này nếu có bất cứ khó khăn gì, hãy gọi cho tôi. Tôi nợ cô một mạng."

Tấm danh thiếp đơn giản, chỉ có một cái tên, Đoàn Trường Tùng, và một dãy số điện thoại.

Lúc đó, tôi chỉ mỉm cười nhận lấy vì phép lịch sự, chưa bao giờ nghĩ mình sẽ dùng đến nó. Nhưng bây giờ, nó là chiếc phao cứu sinh duy nhất của tôi.

Tôi không một chút do dự, bấm số gọi đi. Tôi không có gì để mất nữa.

Điện thoại chỉ đổ hai hồi chuông đã có người bắt máy. Một giọng nam trầm ấm và uy lực vang lên: "Alo?"

"Xin lỗi, có phải số của ông Đoàn Trường Tùng không ạ?" Giọng tôi run rẩy.

"Là tôi đây. Cô là…?"

"Tôi là Nguyễn Bích Lam. Một năm trước, tôi đã… đã cứu ông trong một vụ tai nạn xe hơi."

Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi giọng nói trở nên ấm áp hơn: "À, tôi nhớ rồi. Cô gái tốt bụng. Cô có chuyện gì cần tôi giúp đỡ sao?"

"Tôi… tôi cần sự giúp đỡ của ông. Tôi muốn biến mất."

"Biến mất?" Đoàn Trường Tùng dường như có chút ngạc nhiên, nhưng ông không hỏi nhiều. "Được. Cô đang ở đâu?"

Tôi vừa định trả lời thì cánh cửa phòng bật mở. Diêm Tuấn Kiệt bước vào.

Anh ta đã thay bộ vest sang trọng bằng bộ đồ thể thao thường ngày. Khuôn mặt anh ta lộ vẻ lo lắng, chân thật đến mức khiến tôi buồn nôn.

"Lam, em đi đâu cả ngày vậy? Anh gọi cho em không được." Anh ta bước nhanh đến, giật lấy điện thoại từ tay tôi và cúp máy. "Anh đã nói với em bao nhiêu lần rồi, đừng tùy tiện kết giao với người lạ. Xã hội này phức tạp lắm, lỡ gặp phải người xấu thì sao?"

Sự kiểm soát đến ngạt thở này, trước đây tôi luôn cho rằng đó là sự quan tâm. Bây giờ tôi mới hiểu, đó chỉ là sự giam cầm. Anh ta sợ con rối của mình thoát khỏi dây điều khiển.

Tôi cố gắng đè nén cơn run rẩy trong lồng ngực, cúi đầu xuống để che đi ánh mắt căm hận. "Em… em chỉ hỏi đường thôi."

"Hỏi đường?" Anh ta nhíu mày, nhưng thấy tôi ngoan ngoãn cúi đầu, vẻ mặt anh ta dịu lại. Anh ta hài lòng với sự phục tùng của tôi. "Lần sau có gì cứ hỏi anh."

Anh ta vươn tay, định ôm tôi vào lòng. Tôi theo phản xạ lùi lại một bước, tránh né.

Hành động của tôi khiến anh ta sững lại, ánh mắt hiện lên vẻ không vui. Nhưng anh ta nhanh chóng che giấu nó đi, nở một nụ cười dịu dàng.

"Chắc em mệt rồi. Anh mua cơm tấm sườn bì chả cho em này. Mau ăn đi cho nóng."

Anh ta chìa ra hộp cơm tấm mà tôi từng yêu thích. Mùi thơm của nó giờ đây chỉ khiến tôi cảm thấy lợm giọng.

"Em không đói." Tôi lạnh lùng nói, quay mặt đi.

"Sao lại không đói? Em đã làm việc cả ngày rồi mà." Anh ta kiên nhẫn dỗ dành. "Hay là anh đưa em ra ngoài ăn nhé?"

"Em nói em không đói!" Tôi không kiềm chế được mà gắt lên.

Ánh mắt anh ta lóe lên một tia lạnh lẽo, nhưng rồi lại biến mất. Anh ta thở dài, giọng đầy bất đắc dĩ: "Được rồi, được rồi. Em không ăn thì thôi. Chắc em giận anh vì hôm nay không đến đón em đúng không? Anh xin lỗi, hôm nay ở võ đường có chút chuyện đột xuất."

Chuyện đột xuất? Là bận ôm ấp vị hôn thê của anh ở trung tâm thương mại sao?

Tôi nhìn anh ta, cố gắng tìm kiếm một chút dấu vết của sự chân thành trong mắt anh ta. Nhưng không, chỉ có sự giả dối được che đậy một cách hoàn hảo.

Tôi nhớ lại những ngày đầu sau tai nạn, anh ta đã chăm sóc tôi tỉ mỉ đến thế nào. Anh ta nói anh ta là một võ sĩ tự do, cuộc sống bấp bênh, nhưng anh ta sẽ cố gắng hết sức để lo cho tôi. Anh ta thậm chí còn diễn một vở kịch bị người ta đánh gãy tay vì bảo vệ tôi. Vết sẹo trên cánh tay anh ta vẫn còn đó, một bằng chứng cho tình yêu mà tôi đã từng tin tưởng.

Hóa ra, tất cả chỉ là một phần trong kế hoạch của anh ta. Một tổng tài của tập đoàn hàng đầu, sao có thể dễ dàng bị đánh gãy tay như vậy? Vết sẹo đó, có lẽ cũng chỉ là một vết sẹo giả.

"Lam à, đừng giận nữa mà." Anh ta lại giở giọng dỗ dành. "Anh thương em nhất mà."

Tôi nhắm mắt lại, cảm thấy ghê tởm. Tình yêu của anh ta, rẻ mạt và nhơ bẩn.

"Em mệt, muốn đi ngủ." Tôi nói, giọng không chút cảm xúc.

"Vậy em ngủ sớm đi. Anh ra ngoài có chút việc."

"Việc gì?" Tôi bất giác hỏi.

Anh ta có vẻ hơi khựng lại, rồi nhanh chóng trả lời: "À, mấy anh em ở võ đường rủ đi uống vài ly thôi. Anh đi một lát rồi về ngay."

Anh ta lại nói dối. Tôi chắc chắn là Bạc Duyên Dáng lại gọi.

Tôi nhìn theo bóng lưng anh ta vội vã rời đi, khoác lên mình vẻ mệt mỏi giả tạo của một người lao động nghèo. Nực cười.

Anh ta có biết không? Diêm Tuấn Kiệt, anh diễn kịch giỏi thật đấy. Nhưng tiếc là, khán giả của anh đã không còn muốn xem nữa rồi.

Cánh cửa đóng lại, tôi lập tức lao vào phòng ngủ, mở chiếc hộp thiếc giấu dưới gầm giường. Đó là toàn bộ số tiền tôi đã dành dụm được trong ba năm qua, từng đồng bạc lẻ tôi chắt chiu từ những công việc làm thêm vất vả.

Gần năm mươi triệu đồng. Con số này đối với Diêm Tuấn Kiệt chỉ như một giọt nước trong đại dương, nhưng đối với kế hoạch của tôi, nó vẫn còn quá ít.

Tôi cần thêm tiền. Cần thật nhiều tiền để có thể hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời anh ta, để bắt đầu một cuộc sống mới.

Tôi quyết định sẽ tìm một công việc ở những nơi sang trọng, nơi tôi có thể kiếm được nhiều tiền hơn, và cũng là nơi… tôi có thể dễ dàng bắt gặp bộ mặt thật của Diêm Tuấn Kiệt hơn.

Vài ngày sau, tôi xin được một chân phục vụ ở một câu lạc bộ đêm cao cấp. Nơi này, chỉ những người có tiền mới dám bước vào.

Và đúng như tôi dự đoán, đêm đó, tôi lại gặp anh ta.

Diêm Tuấn Kiệt và Bạc Duyên Dáng ngồi ở chiếc bàn VIP nhất. Anh ta vung tay, gọi một chai rượu vang trị giá hàng trăm triệu đồng, chỉ để làm vui lòng người đẹp.

"Kiệt, anh chiều em quá." Bạc Duyên Dáng giả vờ từ chối, nhưng ánh mắt lại sáng rực lên vì vui sướng.

"Chỉ cần em vui là được." Tuấn Kiệt ghé sát vào tai cô ta, thì thầm. "Sau này, cả tập đoàn Diêm thị đều là của em."

"Thật không?"

"Tất nhiên. Đợi ngày chúng ta kết hôn, em chính là bà Diêm duy nhất."

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Điên rồi sao! Đừng chọc cô, bố cô là tỷ phú đấy
9.7
Ngay trước lễ đính hôn, tôi bàng hoàng nhận ra vị hôn phu vẫn luôn tơ tưởng đến tình cũ. Suốt ba năm, tôi âm thầm hỗ trợ để kẻ nghèo khó như anh ta trở thành thiếu gia giàu có, nhưng đổi lại chỉ là sự phản bội cay đắng. Anh ta mặc kệ người tình vu khống tôi, thậm chí còn thuê kẻ xấu làm nhục tôi. Quá thất vọng, tôi quyết định rũ bỏ lớp vỏ bọc nghèo nàn để lộ thân phận thật là ái nữ của tỷ phú. Tôi khiến dự án bị đình trệ và bắt kẻ phụ bạc phải trả giá. Khi bố tôi xuất hiện cùng những nhân vật quyền lực nhất thế giới đứng ra bảo vệ tôi, vị hôn phu cũ mới hối hận muộn màng, quỳ gối cầu xin sự tha thứ trong tuyệt vọng.
Bìa tiểu thuyết Sau ly hôn tiểu thư mỗi ngày một thân phận
8.9
Hứa Du Nhiên từng bất chấp tất cả để kết hôn với Tiêu Lẫm khi anh mù lòa. Thế nhưng, ngày nhìn lại được ánh sáng, anh lập tức vứt bỏ cô để bù đắp cho người tình cũ. Sau ly hôn, thiên hạ mỉa mai cô là kẻ bị đuổi khỏi hào môn, mà không biết rằng cô chính là thần y chữa mắt cho anh, là nhà thiết kế trang sức lừng danh và đại tiểu thư nhà tổng thống. Khi loạt thân phận bí ẩn lộ diện, Tiêu Lẫm hối hận quỳ gối van xin, nhưng một vị bá tổng quyền lực đã kịp thời tuyên bố chủ quyền với cô.
Bìa tiểu thuyết Hào Môn Thịnh Ái: Tổng Tài Cao Tay
8.0
Bị người chồng bội bạc ruồng bỏ ngay lúc đang mang thai, người phụ nữ đáng thương bị đẩy vào khu ổ chuột đầy rẫy hiểm nguy. Giữa lúc tuyệt vọng vì suýt bị xâm hại, một người đàn ông quyền lực đã xuất hiện như vị cứu tinh, che chở và sưởi ấm trái tim cô bằng sự dịu dàng vô bờ bến. Dưới sự bảo hộ của anh, cô tự tin đáp trả mọi uất ức từ chồng cũ, lấy lại lòng kiêu hãnh của chính mình. Mặc kệ những lời mỉa mai từ dư luận về việc kết hôn với người từng ly hôn, anh vẫn dành trọn sự sủng ái và yêu chiều cho cô.
Bìa tiểu thuyết Hoắc gia đừng tàn bạo, phu nhân không cần ngài
9.7
Suốt ba năm ròng rã, Thịnh Ninh kiên trì theo đuổi Hoắc Lẫm bất chấp những lời mỉa mai về việc trèo cao. Cứ ngỡ sự chân thành sẽ lay động được trái tim anh, nhưng vào ngày định báo tin mình mang thai, cô bàng hoàng chứng kiến anh ân cần che chở cho một người phụ nữ khác. Nhận ra tình cảm bấy lâu chỉ là vô vọng, cô quyết định rời đi để tìm lại chính mình. Ba năm sau gặp lại, vị tổng tài cao ngạo ngày nào giờ đây lại đỏ mắt cầu xin cô kết hôn. Thế nhưng, Thịnh Ninh chỉ bình thản mỉm cười từ chối vì bên cạnh cô lúc này đã có sự xuất hiện của một vị hôn phu khác.
Bìa tiểu thuyết Tôi bỏ trốn, nhưng lại gặp phải ông trùm
9.8
Bị cuốn vào một âm mưu thâm độc, cô tiểu thư vốn không được gia đình coi trọng phải chấp nhận cuộc hôn nhân với một đứa con riêng bị hắt hủi, mang gương mặt biến dạng và sức khỏe yếu ớt. Hai con người bị ghẻ lạnh cứ ngỡ sẽ cùng chung cảnh ngộ khốn khó, nhưng cô bất ngờ nhận ra chồng mình thực chất là một ông trùm đầy quyền lực. Kinh ngạc hơn, người đàn ông bí ẩn từng ở bên cô trong đêm định mệnh năm xưa cũng chính là anh. Khi sự thật phơi bày khiến cô tức giận muốn rời đi, vị tổng tài ấy lại dịu dàng dỗ dành, lo lắng cho sức khỏe của cô và đứa con trong bụng.
Bìa tiểu thuyết Lầm phòng cưới với chị, Lục tổng dỗ cầu thai
8.5
Để thoát khỏi âm mưu của bố dượng, Thời Nhược Cấm cùng chị gái chấp nhận gả vào Lục gia để xung hỉ. Sự nhầm lẫn trong đêm tân hôn khiến cô trở thành vợ của Lục Huân Lễ - người đàn ông lạnh lùng vốn là vị hôn phu của chị mình. Trước yêu cầu phải mang thai trong ba tháng, Nhược Cấm luôn cẩn trọng vì sợ bị xua đuổi, để rồi dần rung động trước anh. Thế nhưng, cô bàng hoàng nhận ra sự che chở của Huân Lễ chỉ là giả dối khi anh luôn bí mật dùng biện pháp tránh thai. Tổn thương sâu sắc, Nhược Cấm quyết định rời đi, khiến người đàn ông vốn điềm tĩnh phải quỳ xuống cầu xin sự tha thứ. Giữa lúc đó, sự bảo vệ từ chị gái và lời đề nghị oái oăm của cậu em chồng đào hoa càng khiến mối quan hệ thêm phần kịch tính.