
Từ quân tốt của anh ấy đến nữ hoàng của cô ấy
Chương 3
Võ Vĩnh An POV:
Tôi kéo Lô Băng Tuyết vào trong xe. Cô ấy vẫn cố gắng vùng vẫy, nhưng sức lực của cô ấy so với tôi chẳng đáng là gì.
Xe chạy trên đường phố Sài Gòn về đêm. Ánh đèn neon hắt vào trong xe, chiếu lên khuôn mặt nhợt nhạt của cô ấy. Trông cô ấy thật yếu đuối, không còn vẻ kiêu ngạo, bất cần như thường ngày.
Tim tôi khẽ nhói lên một cái.
Tôi đưa cô ấy về căn penthouse của mình. Nơi mà chúng tôi đã có vô số những đêm mặn nồng.
"Xuống xe." Tôi ra lệnh.
Cô ấy không nhúc nhích, chỉ ngồi im, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Tôi thở dài, mở cửa xe, vòng sang bên kia, mở cửa cho cô ấy.
"Xuống xe đi, đừng để tôi phải dùng vũ lực."
Cô ấy liếc tôi một cái, rồi miễn cưỡng bước xuống xe.
Tôi dẫn cô ấy vào nhà. Tôi đã chuẩn bị sẵn một phòng ngủ cho cô ấy, ngay cạnh phòng của tôi.
"Từ nay cô ở đây." Tôi nói. "Đừng đi đâu cả."
"Tôi không ở." Cô ấy lạnh lùng đáp. "Tôi sẽ ở phòng khách."
Tôi nhíu mày. "Tại sao?"
"Tôi không muốn ở chung với kẻ sắp kết hôn."
Cô ấy nói, giọng đầy mỉa mai. Tôi biết cô ấy đang nói đến chuyện của tôi và Trình Tường.
Tôi không giải thích, chỉ im lặng nhìn cô ấy.
"Tùy cô."
Cô ấy kéo vali vào phòng khách, rồi đóng sầm cửa lại.
Sáng hôm sau, tôi chuẩn bị bữa sáng cho hai người. Đây là lần đầu tiên tôi làm việc này.
Cô ấy bước ra từ phòng khách, đã thay một bộ váy mới. Trông cô ấy lại trở về với vẻ kiêu kỳ thường ngày.
Chúng tôi ngồi ăn sáng trong im lặng. Bầu không khí có chút ngượng ngùng.
"Anh và Trình Tường, là quan hệ gì?" Đột nhiên, cô ấy lên tiếng hỏi.
Tôi đặt nĩa xuống, nhìn thẳng vào mắt cô ấy.
"Cô ấy là em gái của cô, cô không biết sao?"
"Tôi không có chị em nào cả." Cô ấy cười lạnh. "Tôi chỉ muốn biết, giữa anh và cô ta, rốt cuộc là thế nào?"
"Tôi và cô ấy là bạn học cũ." Tôi bình tĩnh trả lời. "Năm đó, cô ấy vì tôi mà bị thương. Tôi nợ cô ấy một ân tình."
Đó là sự thật. Nhưng tôi biết, cô ấy sẽ không tin.
"Ân tình?" Cô ấy cười nhạo. "Ân tình đến mức phải lên giường với nhau sao?"
"Lô Băng Tuyết!" Tôi cao giọng. "Đừng nói năng hồ đồ."
"Hồ đồ?" Cô ấy đứng dậy, nhìn tôi bằng ánh mắt căm hận. "Võ Vĩnh An, anh có dám nói anh và cô ta trong sạch không?"
Tôi im lặng. Tôi không thể phủ nhận, tôi và Trình Tường đã từng có một mối quan hệ không rõ ràng. Nhưng đó là chuyện của quá khứ.
Sự im lặng của tôi đã nói lên tất cả.
Cô ấy cười chua chát. "Tôi hiểu rồi."
Nói xong, cô ấy quay người bỏ đi.
Tôi ngồi một mình trong phòng ăn, cảm thấy một sự phiền muộn chưa từng có.
Những ngày tiếp theo, cô ấy đều ở lì trong phòng khách, không bước ra ngoài nửa bước.
Tôi biết cô ấy đang giận tôi. Nhưng tôi không biết phải làm thế nào để dỗ dành cô ấy. Tôi chưa bao giờ phải dỗ dành ai cả.
Đêm đến, tôi không thể ngủ được. Tôi quen với việc có cô ấy bên cạnh, quen với hơi ấm và mùi hương của cô ấy.
Tôi đứng trước cửa phòng khách, do dự không biết có nên vào hay không.
Cuối cùng, tôi vẫn quay về phòng ngủ của mình.
Tôi nhận ra, tôi đã quen với sự tồn tại của cô ấy mất rồi. Không có cô ấy, tôi cảm thấy trống rỗng.
Vài ngày sau, tôi nhận được một lời mời tham dự một bữa tiệc. Đây là bữa tiệc chào mừng Trình Tường trở về nước.
Tôi không muốn đi, nhưng Trình Tường đã gọi điện thoại cho tôi, giọng nói đầy nũng nịu.
"An, anh phải đến đấy. Đây là bữa tiệc đầu tiên của em sau khi về nước, anh không đến em sẽ buồn lắm."
Tôi không thể từ chối.
Tôi quyết định đưa Băng Tuyết đi cùng. Tôi muốn cô ấy ra ngoài hít thở không khí, không muốn cô ấy cứ ở lì trong phòng mãi.
"Tối nay có một bữa tiệc, cô đi cùng tôi." Tôi nói với cô ấy.
Cô ấy im lặng một lúc, rồi hỏi. "Tiệc gì?"
"Tiệc xã giao bình thường thôi." Tôi nói dối.
Tôi không muốn nói cho cô ấy biết đây là tiệc của Trình Tường, tôi sợ cô ấy sẽ không đi.
"Được." Cô ấy đồng ý.
Tôi có chút ngạc nhiên. Tôi nghĩ cô ấy sẽ từ chối.
Tối hôm đó, tôi và cô ấy cùng nhau đến nơi tổ chức bữa tiệc.
Đó là một khách sạn sang trọng bậc nhất Sài Gòn.
Vừa bước vào, tôi đã thấy Trình Tường đứng ở cửa đón khách. Cô ta mặc một chiếc váy dạ hội màu hồng nhạt, trông vô cùng xinh đẹp và dịu dàng.
Nhìn thấy tôi, cô ta vui mừng chạy tới, khoác lấy tay tôi.
"An, anh đến rồi."
Cô ta nhìn thấy Băng Tuyết đứng bên cạnh tôi, trên mặt lộ ra vẻ ngạc nhiên, nhưng rồi nhanh chóng che giấu đi, nở một nụ cười thân thiện.
"Băng Tuyết, em cũng đến à? Chị vui quá."
Băng Tuyết không nói gì, chỉ lạnh lùng nhìn tôi. Ánh mắt cô ấy như muốn hỏi: "Đây là bữa tiệc xã giao bình thường mà anh nói sao?"
Tôi cảm thấy có chút chột dạ.
"Băng Tuyết, em vào trong chơi đi. Chị và anh An có chuyện muốn nói." Trình Tường nói, giọng điệu như thể cô ta mới là chủ nhân ở đây.
Băng Tuyết không nói gì, quay người bỏ đi.
Tôi nhìn theo bóng lưng cô đơn của cô ấy, trong lòng cảm thấy khó chịu.
"An, anh sao vậy?" Trình Tường lay tay tôi. "Anh không vui khi gặp em à?"
"Không có." Tôi lạnh nhạt trả lời.
Bữa tiệc bắt đầu. Trình Tường, với tư cách là nhân vật chính, đứng trên sân khấu phát biểu.
Cô ta kể về những năm tháng du học ở nước ngoài, về những khó khăn đã trải qua. Giọng nói của cô ta nghẹn ngào, khiến nhiều người ở dưới cảm động.
Cuối cùng, cô ta nhìn tôi, giọng nói đầy tình cảm.
"Em muốn cảm ơn một người. Người đã luôn ở bên cạnh em, động viên em trong những lúc khó khăn nhất. An, cảm ơn anh."
Tất cả mọi người đều quay lại nhìn tôi, vỗ tay tán thưởng.
Tôi cảm thấy không thoải mái. Tôi không thích trở thành tâm điểm của sự chú ý.
Tôi nhìn về phía Băng Tuyết. Cô ấy đang ngồi ở một góc khuất, một mình uống rượu. Trông cô ấy thật cô đơn.
Trình Tường đi xuống sân khấu, đến bên cạnh tôi.
"An, anh thấy em biểu hiện có tốt không?"
"Tốt." Tôi lạnh nhạt trả lời.
"An, anh có thể cùng em khiêu vũ một bản không?"
Tôi không muốn, nhưng nhìn thấy ánh mắt mong chờ của cô ta, tôi lại không nỡ từ chối.
Chúng tôi khiêu vũ trên sân khấu, trong tiếng vỗ tay của mọi người.
Tôi nhìn thấy Băng Tuyết ở dưới, cô ấy vẫn đang uống rượu, ánh mắt nhìn chúng tôi đầy phức tạp.
Khi bản nhạc kết thúc, MC đột nhiên tuyên bố.
"Bây giờ là phần thú vị nhất của bữa tiệc. Chúng tôi sẽ có một trò chơi nhỏ để thử thách sự ăn ý của cậu An và cô Tường."
Trên màn hình lớn hiện ra hai bức ảnh, một là của Trình Tường, một là của Băng Tuyết.
"Cậu An, trong hai người phụ nữ này, cậu sẽ chọn ai?"
Tất cả mọi người đều ồ lên, nhìn tôi bằng ánh mắt tò mò.
Trái tim tôi đột nhiên đập loạn nhịp. Tôi nhìn Trình Tường, rồi lại nhìn Băng Tuyết.
Tôi không biết phải chọn ai.
Có thể bạn cũng thích





