
Từ Cái Chết đến Ly Hôn: Sự Tái Sinh của Cô ấy
Chương 2
Nông Ái Thy POV:
Sau ca phẫu thuật, tôi ở lại bệnh viện một ngày rồi trở về nhà. Cơ thể tôi yếu đi trông thấy, nhưng tâm trí lại tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Tôi đóng vai một người vợ độ lượng một cách hoàn hảo.
Triệu Nam bận rộn với công việc và người tình mới. Anh ta không còn về nhà mỗi tối đúng giờ, cũng không còn những tin nhắn hỏi han quan tâm như trước. Thỉnh thoảng, anh ta sẽ gọi điện, giọng điệu qua loa chiếu lệ: "Em ăn tối chưa? Có mệt không?"
Tôi luôn trả lời một cách nhẹ nhàng: "Em không sao. Anh cứ bận việc của mình đi."
Sự thay đổi của tôi khiến anh ta yên tâm. Anh ta không còn phải đối phó với những cơn ghen tuông hay sự chất vấn của tôi nữa. Anh ta có thể công khai ở bên Dương Vi Cầm mà không cần lo lắng.
Một buổi tối, tôi từ trên lầu đi xuống, tình cờ bắt gặp họ đang hôn nhau say đắm ở phòng khách. Ánh đèn chùm pha lê rực rỡ chiếu lên hai bóng người quấn quýt, một cảnh tượng vừa lãng mạn vừa chói mắt.
Thấy tôi, Dương Vi Cầm giật mình đẩy Triệu Nam ra, mặt đỏ bừng, vẻ mặt đầy hoảng sợ và áy náy. "Chị... chị Ái Thy... em... em xin lỗi..."
Triệu Nam cau mày, nhưng vẫn đưa tay ra che chắn cho cô ta. "Ái Thy, chỉ là một tai nạn thôi."
Tai nạn? Tim tôi không còn cảm thấy đau đớn, chỉ có sự mỉa mai đến tột cùng.
Tôi mỉm cười, bước tới rót cho mình một ly nước. "Không sao đâu. Anh Nam, anh cũng nên chú ý một chút. Dù sao đây cũng là nhà, người làm ra vào nhiều, ảnh hưởng không tốt đến danh tiếng của Vi Cầm."
Tôi cố tình ho vài tiếng, tay vịn vào thành ghế sofa, trông có vẻ yếu ớt. "Em hơi chóng mặt. Chắc là do mấy hôm nay thiếu ngủ."
Triệu Nam bước tới, đưa tay đỡ tôi. Nhưng sự quan tâm của anh ta chỉ là thoáng qua. "Em lên phòng nghỉ trước đi. Anh gọi bác sĩ đến xem cho em."
"Không cần đâu, em nghỉ một lát là được rồi," tôi nhẹ nhàng gạt tay anh ta ra. "À phải rồi, sắp đến sinh nhật Vi Cầm rồi phải không? Em ấy là khách của anh, chúng ta nên tổ chức cho em ấy một bữa tiệc thật tươm tất."
Tôi nhìn Triệu Nam, ánh mắt chân thành. "Việc này cứ để em lo. Em sẽ chuẩn bị mọi thứ."
Triệu Nam nhìn tôi với ánh mắt phức tạp. Có lẽ anh ta đang tự hỏi tại sao tôi lại thay đổi nhiều đến vậy. Nhưng cuối cùng, sự tiện lợi đã chiến thắng. Anh ta gật đầu. "Vậy thì phiền em rồi."
Tôi quay người bước lên lầu. Khi cánh cửa phòng ngủ đóng lại, tôi vẫn có thể nghe thấy giọng nói nũng nịu của Dương Vi Cầm từ dưới nhà.
"Anh Nam, có phải chị Ái Thy giận em rồi không? Em không muốn làm chị ấy buồn đâu..."
Và tiếng Triệu Nam dịu dàng dỗ dành: "Không đâu, cô ấy không nhỏ nhen như vậy. Ngoan, đừng nghĩ nhiều nữa."
Tôi nằm trên chiếc giường lạnh lẽo, cuộn mình lại. Bụng dưới vẫn còn âm ỉ đau. Nỗi đau này nhắc nhở tôi phải luôn tỉnh táo.
Thời gian chờ ly hôn có hiệu lực là ba mươi ngày. Tôi phải chịu đựng.
Bữa tiệc sinh nhật của Dương Vi Cầm được tôi tổ chức vô cùng xa hoa tại một trong những khách sạn 5 sao của tập đoàn Triệu thị. Tôi đã mời tất cả bạn bè trong giới thượng lưu của chúng tôi.
Mọi người đều thì thầm bàn tán về sự xuất hiện của Dương Vi Cầm. Họ nhìn tôi với ánh mắt vừa thương hại vừa tò mò. Họ không hiểu tại sao tôi, Nông Ái Thy, tiểu thư nhà họ Nông, lại có thể bình tĩnh chấp nhận sự tồn tại của kẻ thứ ba.
Họ ca ngợi tôi là người vợ "đại độ", và Dương Vi Cầm, trong bộ váy dạ hội lộng lẫy do chính tay Triệu Nam chọn, trông giống như bà chủ thực sự của bữa tiệc.
"Cảm ơn mọi người đã đến dự sinh nhật của Vi Cầm," Triệu Nam đứng trên sân khấu, tay cầm ly rượu, bên cạnh là Dương Vi Cầm đang e lệ mỉm cười. "Vi Cầm là một cô gái rất đặc biệt đối với tôi."
Sau đó, anh ta lấy ra một chiếc hộp gấm. Bên trong là một sợi dây chuyền kim cương lấp lánh, mặt dây chuyền là chữ "V" được thiết kế tinh xảo.
"Chúc em sinh nhật vui vẻ." Anh ta tự tay đeo sợi dây chuyền cho cô ta, cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô ta trước sự chứng kiến của tất cả mọi người.
Cả khán phòng vỡ òa trong tiếng vỗ tay và reo hò. Chỉ có tôi, đứng trong một góc tối, lặng lẽ uống cạn ly rượu trong tay.
Triệu Nam bước xuống sân khấu, đi về phía tôi. "Ái Thy, em không sao chứ?" Anh ta hỏi, giọng điệu có chút không chắc chắn.
"Em thì có thể có chuyện gì chứ?" Tôi mỉm cười. "Anh làm rất tốt. Vi Cầm chắc chắn rất vui."
Trong đầu tôi chợt lóe lên một hình ảnh. Đó là sinh nhật năm tôi mười tám tuổi, Triệu Nam cũng đã tặng tôi một sợi dây chuyền. Nó không phải kim cương, chỉ là một mặt dây chuyền bằng bạc khắc chữ "A" đơn giản, do chính tay anh ta làm. Khi đó, anh ta đã nói: "Ái Thy, sau này dù có chuyện gì xảy ra, anh cũng sẽ chỉ yêu một mình em."
"Chị Ái Thy," Dương Vi Cầm bước tới, khoác tay Triệu Nam một cách thân mật. Cô ta nhìn tôi với ánh mắt đắc thắng nhưng vẫn giả vờ ngây thơ. "Cảm ơn chị đã tổ chức cho em một bữa tiệc tuyệt vời như vậy. Em... em không biết phải cảm ơn chị thế nào nữa."
Cô ta nhìn xuống sợi dây chuyền trên cổ. "Sợi dây chuyền này đẹp quá phải không chị? Là anh Nam đặc biệt đặt làm cho em đó."
"Đẹp lắm," tôi gật đầu. "Chúc mừng em."
Dương Vi Cầm bĩu môi một cách đáng yêu. "Nhưng chị vẫn chưa tặng quà cho em. Em không cần quà đắt tiền đâu, chỉ cần là tấm lòng của chị là được rồi."
Tôi mỉm cười, nụ cười có chút bí ẩn. Tôi chỉ vào một chiếc hộp quà lớn được đặt trên bàn quà tặng ở góc phòng. Chiếc hộp được gói bằng giấy màu hồng phấn, thắt một chiếc nơ lụa màu trắng tinh xảo.
"Món quà của em ở kia kìa," tôi nói. "Hy vọng em sẽ thích nó."
Dương Vi Cầm vui vẻ chạy tới, háo hức mở chiếc hộp quà. Triệu Nam nhìn theo cô ta, ánh mắt tràn đầy sự cưng chiều.
Rồi, một tiếng hét thất thanh vang lên.
"A! Rắn! Có rắn!"
---
Có thể bạn cũng thích





