
Từ người vợ bị bỏ rơi đến người thừa kế quyền lực
Chương 3
Trang Ái Hà POV:
Lưu Hương và mẹ cô ta được người giúp việc dẫn vào nhà. Tôi đứng trên lầu, nhìn xuống phòng khách, nắm chặt tay vịn cầu thang. Cảm giác bất an bao trùm lấy tôi.
Bà ta, mẹ của Lưu Hương, đảo mắt nhìn quanh biệt thự một lượt, ánh mắt lộ rõ vẻ tham lam và tính toán. Bà ta nói gì đó với người giúp việc, giọng điệu hống hách như thể bà ta mới là chủ nhân của ngôi nhà này.
"Con khốn Trang Ái Hà đó đâu rồi? Kêu nó xuống đây!"
Tôi sững người. Bà ta đang nói tôi sao? Tại sao bà ta lại dám gọi tôi như vậy?
Người giúp việc có vẻ khó xử, nhưng Lưu Hương đã nhanh chóng xen vào, giọng nói ngọt ngào giả tạo. "Mẹ, mẹ đừng lớn tiếng. Chị Ái Hà đang mang thai, cần nghỉ ngơi."
Rồi cô ta ngước lên nhìn tôi, mỉm cười. "Chị Ái Hà, chị xuống đây đi. Mẹ em có chuyện muốn nói với chị."
Nụ cười đó, trong mắt tôi, chẳng khác nào một sự khiêu khích trơ tráo.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh và bước xuống lầu. Dù có chuyện gì xảy ra, tôi cũng không thể để mình yếu thế trước mặt họ.
"Chào bác gái." Tôi lịch sự chào hỏi, dù trong lòng vô cùng căm ghét.
Mẹ của Lưu Hương hừ lạnh một tiếng, đánh giá tôi từ đầu đến chân bằng ánh mắt khinh miệt. "Cô chính là Trang Ái Hà? Trông cũng bình thường, không hiểu sao lại lọt được vào mắt Trình Cảnh."
Tôi siết chặt nắm tay. "Bác gái đến đây có việc gì không ạ?"
"Tất nhiên là có việc," bà ta nói, ngồi phịch xuống ghế sofa, vắt chéo chân. "Tôi đến để đòi lại công bằng cho con gái tôi."
"Công bằng?" Tôi nhíu mày.
Lưu Hương vội vàng kéo tay mẹ mình, tỏ vẻ lo lắng. "Mẹ, để con nói."
Cô ta quay sang tôi, đôi mắt ngấn nước, trông vô cùng đáng thương. "Chị Ái Hà, em xin lỗi. Mẹ em chỉ là quá lo cho em thôi. Chuyện là... em đã có thai với anh Cảnh. Lẽ ra chúng em nên nói với chị sớm hơn, nhưng lại sợ chị không chấp nhận được."
Lại là vở kịch cũ rích đó.
"Cô không cần phải diễn nữa đâu, Lưu Hương." Tôi lạnh lùng nói. "Mục đích của hai người là gì, nói thẳng ra đi."
Sự thẳng thắn của tôi khiến Lưu Hương hơi sững sờ. Nụ cười trên môi cô ta cứng lại.
Đúng lúc đó, "Chát!" một tiếng, mẹ cô ta đột nhiên đứng dậy tát mạnh vào mặt tôi.
Cái tát bất ngờ khiến tôi loạng choạng, đầu óc ong ong. Má tôi nóng rát.
"Mày là cái thá gì mà dám nói chuyện với con gái tao như thế?" Bà ta chỉ vào mặt tôi chửi rủa. "Một con gà mái không biết đẻ, chiếm lấy vị trí thiếu phu nhân nhà họ Trình mà không biết xấu hổ à?"
Cơn giận bùng lên trong tôi. Tôi không thể chịu đựng được nữa. Tôi vung tay lên, định tát lại bà ta.
"Dừng lại!"
Giọng nói của Trình Cảnh vang lên từ phía cửa. Anh ta vừa đi làm về, và chứng kiến toàn bộ cảnh tượng.
Anh ta lao đến, giữ chặt tay tôi lại.
"Em đang làm gì vậy, Ái Hà?" Anh ta cau mày nhìn tôi, giọng đầy trách móc.
Tôi nhìn anh ta, rồi lại nhìn bàn tay anh ta đang giữ chặt lấy mình, cảm thấy nực cười. Anh ta không hỏi tại sao tôi bị đánh, mà lại hỏi tôi đang làm gì.
"Anh Cảnh, anh về rồi." Lưu Hương lập tức chạy đến bên cạnh Trình Cảnh, ôm lấy cánh tay anh, nức nở. "Anh xem chị Ái Hà kìa, chị ấy định đánh cả mẹ em. Em sợ quá..."
Cô ta đột nhiên nhăn mặt, ôm lấy bụng. "A... bụng em... đau quá..."
Sắc mặt Trình Cảnh lập tức thay đổi. Anh ta vội vàng buông tôi ra, quay sang đỡ lấy Lưu Hương, giọng đầy lo lắng.
"Hương, em sao vậy? Có sao không?"
"Em... em đau bụng quá anh ơi..." Lưu Hương tựa vào người anh ta, trông yếu ớt như sắp ngất đi.
Tôi đứng đó, nhìn anh ta cuống quýt lo lắng cho người phụ nữ khác, trái tim tôi như bị hàng ngàn mũi kim đâm vào.
"Trình Cảnh!" Tôi gọi tên anh ta, giọng run rẩy. "Anh không thấy em vừa bị đánh sao? Anh không định hỏi một câu nào à?"
Trình Cảnh quay lại nhìn tôi, ánh mắt anh ta đầy phức tạp. Có sự khó xử, có sự áy náy, nhưng nhiều hơn cả là sự phiền phức.
"Ái Hà, bây giờ không phải lúc để nói chuyện này. Lưu Hương đang không khỏe."
"Không khỏe?" Tôi cười một cách cay đắng. "Là diễn kịch không khỏe thì có. Anh bị mù hay sao mà không nhận ra?"
"Đủ rồi!" Trình Cảnh gầm lên. "Em đừng có vô lý nữa! Mẹ của Lưu Hương dù sao cũng là người lớn tuổi!"
Anh ta quay sang người giúp việc, ra lệnh: "Mau gọi bác sĩ đến đây! Nhanh lên!"
Sau đó, anh ta bế thốc Lưu Hương lên, định đưa cô ta lên lầu.
"Anh định đưa cô ta đi đâu?" Tôi chặn trước mặt anh ta.
"Phòng của em." Anh ta nói một cách thản nhiên.
"Cái gì?" Tôi không thể tin vào tai mình. "Đó là phòng của em! Anh định để cô ta ở đó?"
"Phòng của em rộng rãi, đầy đủ tiện nghi, thích hợp cho người có thai nghỉ ngơi. Em tạm thời chuyển xuống phòng cho người giúp việc ở đi." Anh ta nói, giọng không có một chút thương lượng.
Tôi cảm thấy máu trong người như sôi lên. Anh ta không chỉ đưa kẻ thứ ba về nhà, mà còn đuổi tôi ra khỏi chính phòng ngủ của mình để nhường chỗ cho cô ta.
Đây là sự sỉ nhục lớn nhất mà tôi phải chịu đựng.
"Trình Cảnh, anh là đồ khốn nạn!" Tôi hét lên, nước mắt giàn giụa.
Anh ta không nói gì, chỉ lạnh lùng lướt qua tôi, bế Lưu Hương đi thẳng lên lầu. Mẹ của Lưu Hương đi theo sau, ném cho tôi một cái nhìn đắc thắng.
Tôi đứng chết trân tại chỗ, cảm thấy cả thế giới của mình đã hoàn toàn sụp đổ.
Người giúp việc đến bên cạnh tôi, ái ngại nói: "Thiếu phu nhân, hay là... hay là tôi dọn dẹp phòng cho người giúp việc cho cô..."
Tôi không trả lời. Tôi không còn sức lực để nói bất cứ điều gì nữa.
Tôi lê bước về căn phòng nhỏ hẹp, ẩm thấp dành cho người giúp việc ở cuối hành lang. Căn phòng chỉ có một chiếc giường đơn và một cái tủ cũ kỹ.
Đây sẽ là nơi tôi ở từ bây giờ. Trong chính ngôi nhà của mình.
Đêm đó, Trình Cảnh đến tìm tôi. Anh ta mang theo một bát canh gà, nói là tự tay hầm cho tôi.
"Ái Hà, anh xin lỗi vì chuyện ban ngày." Anh ta nói, giọng đầy mệt mỏi. "Em chịu khó một thời gian được không? Đợi Lưu Hương sinh xong, mọi chuyện sẽ trở lại như cũ. Anh hứa."
Tôi nhìn anh ta, nhìn bát canh gà nóng hổi, chỉ cảm thấy buồn nôn.
"Anh đi đi." Tôi nói, giọng khàn đặc.
"Ái Hà..."
"Tôi nói anh đi đi!" Tôi hất đổ bát canh trên tay anh ta. Canh nóng đổ ra sàn, vỡ tan tành, giống như trái tim tôi lúc này.
Trình Cảnh nhìn tôi, ánh mắt đầy đau đớn. Cuối cùng, anh ta không nói gì nữa, lẳng lặng quay người rời đi.
Tôi ngồi một mình trong bóng tối, ôm lấy bụng.
Con ơi, mẹ xin lỗi. Mẹ không thể cho con một gia đình trọn vẹn. Mẹ đã từng nghĩ, chỉ cần có con, mẹ có thể chịu đựng được tất cả. Nhưng bây giờ mẹ mới biết, mẹ đã quá ngây thơ.
Con sinh ra trong một hoàn cảnh như thế này, liệu có hạnh phúc không?
Một ý nghĩ đáng sợ len lỏi vào đầu tôi. Có lẽ... có lẽ không có con sẽ tốt hơn.
Có thể bạn cũng thích





