
Tìm thấy tình yêu sau khi rời xa anh ấy
Chương 2
Ninh Tuyết Vân's POV:
Sự ngoan ngoãn bất ngờ của tôi dường như đã làm Trần Trung Túc hài lòng. Anh ta không còn giữ vẻ mặt lạnh như tiền nữa, thậm chí còn đề nghị đưa tôi đến dự một bữa tiệc của giới kinh doanh.
Tôi biết, đây là một cách "bù đắp" của anh ta. Tôi không từ chối.
Ngồi trong chiếc xe sang trọng của anh ta, không gian chật hẹp tràn ngập mùi gỗ đàn hương quen thuộc. Mùi hương này đã từng khiến tôi an lòng, nhưng giờ đây nó chỉ khiến tôi cảm thấy khó thở.
Tôi vô thức dịch người ra xa, cố gắng giữ một khoảng cách an toàn với anh ta.
Trước đây, mỗi lần ngồi xe cùng anh ta, tôi đều thích rúc vào lòng anh ta, hít hà mùi hương trên người anh ta. Anh ta cũng chưa bao giờ đẩy tôi ra, chỉ dùng ánh mắt cưng chiều nhìn tôi, bàn tay to lớn ấm áp sẽ xoa nhẹ lên mái tóc tôi.
Mọi thứ thật đẹp, cho đến khi tôi nói ra lời yêu đó.
"Sao lại ngồi xa vậy?" Giọng nói trầm thấp của anh ta đột nhiên vang lên, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt.
Tôi giật mình, quay sang nhìn anh ta. Anh ta cũng đang nhìn tôi, đôi lông mày hơi nhíu lại.
"Không có gì ạ." Tôi đáp lại một cách qua loa, giọng điệu xa cách và khách sáo.
"Ninh Tuyết Vân." Anh ta gọi tên tôi, giọng điệu rõ ràng có chút không hài lòng, "Em đang giận dỗi tôi đấy à?"
Tôi thật sự muốn cười. Giận dỗi? Anh ta lấy tư cách gì để nói ra hai từ đó? Anh ta là gì của tôi chứ? Người giám hộ sao? Hay là người đàn ông mà tôi đã yêu thầm suốt bảy năm, để rồi bị anh ta vứt bỏ như một món đồ cũ?
"Tôi không dám." Tôi cúi đầu, che đi sự châm biếm trong mắt mình, "Chỉ là tôi hơi mệt."
Anh ta không nói gì nữa. Chiếc xe lại chìm vào im lặng.
Đến nơi tổ chức bữa tiệc, ánh đèn lộng lẫy và tiếng nhạc du dương khiến tôi cảm thấy choáng ngợp. Tôi không quen với những nơi như thế này. Trước đây, mỗi lần tham gia sự kiện, anh ta đều sẽ ở bên cạnh, che chở cho tôi khỏi những ánh mắt soi mói và những lời bàn tán.
Nhưng hôm nay, anh ta chỉ lạnh lùng đi trước, bỏ lại tôi một mình phía sau.
Tôi cảm thấy có chút tủi thân. Nhưng rồi tôi tự cười nhạo chính mình. Ninh Tuyết Vân, mày đang mong chờ điều gì chứ?
Tôi tìm một góc khuất, cầm ly rượu vang, lẳng lặng quan sát mọi người.
Đột nhiên, tôi nghe thấy tiếng xì xào bàn tán của mấy cô gái trẻ đứng gần đó.
"Kia không phải là Trần tổng sao? Nghe nói anh ấy vừa có bạn gái mới, là một diễn viên trẻ tên Liêu Tường Vi."
"Tôi thấy rồi, cô gái đó trông khá giống với cô bé mà Trần tổng vẫn luôn mang theo bên mình, Ninh Tuyết Vân thì phải."
"Giống sao? Tôi thấy Ninh Tuyết Vân xinh đẹp hơn nhiều. Cô bé đó có khí chất thanh thuần, trong sáng, còn Liêu Tường Vi thì trông có vẻ hơi giả tạo."
Một giọng nói lạnh lùng đột nhiên cắt ngang cuộc trò chuyện của họ.
"Các cô rảnh rỗi quá nhỉ?"
Là Trần Trung Túc. Anh ta đứng đó từ bao giờ, ánh mắt lạnh lẽo quét qua mấy cô gái, khiến họ sợ hãi cúi đầu không dám nói thêm lời nào.
"Chỉ là một kẻ thay thế mà thôi, có gì đáng để so sánh." Anh ta nhếch mép, giọng điệu đầy khinh thường.
Tôi đứng ở góc khuất, nghe rõ từng lời anh ta nói. Trái tim tôi, vốn tưởng đã chết lặng, lại khẽ nhói lên một cái.
Kẻ thay thế.
Hóa ra trong mắt anh ta, Liêu Tường Vi chỉ là một kẻ thay thế. Vậy còn tôi thì sao? Tôi là gì trong mắt anh ta?
Bất giác, tôi cảm thấy buồn cười. Tôi đang quan tâm điều gì chứ? Dù Liêu Tường Vi là ai, là kẻ thay thế hay là tình yêu đích thực của anh ta, thì cũng chẳng liên quan gì đến tôi nữa.
Tôi cảm thấy đầu óc hơi choáng váng, cơ thể nóng ran. Có lẽ tôi đã bị cảm lạnh thật rồi. Tôi không muốn ở lại nơi này thêm một giây phút nào nữa.
Tôi quay người định rời đi, nhưng lại vô tình va phải một người phục vụ, ly rượu vang đỏ trên tay anh ta đổ hết lên chiếc váy trắng của tôi.
"Xin lỗi, xin lỗi cô." Người phục vụ hoảng hốt rối rít xin lỗi.
Tôi chỉ lắc đầu, cảm thấy toàn thân không còn chút sức lực nào.
Đúng lúc này, một chiếc áo khoác vest mang theo hơi ấm quen thuộc được khoác lên vai tôi.
"Em không sao chứ?" Giọng nói của Trần Trung Túc vang lên bên tai, có một chút lo lắng hiếm thấy.
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh ta. Trong một khoảnh khắc, tôi đã gần như mềm lòng. Nhưng rồi hình ảnh anh ta và Liêu Tường Vi lại hiện lên trong đầu tôi.
Tôi đẩy tay anh ta ra, lùi lại một bước.
"Tôi không sao. Cảm ơn anh."
Nói rồi, tôi quay người, không chút lưu luyến mà rời đi. Tôi không muốn nhận bất cứ sự quan tâm giả tạo nào từ anh ta nữa.
Về đến nhà, tôi sốt cao đến mê man. Trong cơn mơ, tôi thấy mình quay trở lại những ngày tháng hạnh phúc trước năm mười tám tuổi. Chú Túc dịu dàng ôm tôi vào lòng, kể cho tôi nghe những câu chuyện cổ tích.
Khi tỉnh dậy, trời đã sáng. Cơn sốt đã hạ, nhưng toàn thân tôi vẫn đau nhức.
Tôi nhìn chiếc áo khoác vest của Trần Trung Túc vắt trên ghế. Đã rất lâu rồi, anh ta chưa từng khoác áo cho tôi như vậy.
Tôi cầm lấy chiếc áo, định ném vào thùng rác, nhưng rồi lại dừng lại. Tôi gấp nó lại cẩn thận, đặt vào một chiếc túi giấy.
Dù sao cũng là đồ của người ta, nên trả lại.
Đúng lúc này, dưới lầu vang lên tiếng ồn ào. Tôi nhíu mày, đi ra ban công nhìn xuống.
Một chiếc xe tải nhỏ đang đỗ trước cửa nhà tôi. Mấy người công nhân đang khuân vác đồ đạc, và người chỉ huy họ không ai khác chính là Liêu Tường Vi.
Cô ta mặc một chiếc váy hàng hiệu, trang điểm lộng lẫy, đi đôi giày cao gót, trông hoàn toàn không hợp với công việc chuyển nhà chút nào.
Cô ta dường như cảm nhận được ánh mắt của tôi, ngẩng đầu lên, nở một nụ cười đầy khiêu khích.
Rồi tôi thấy cô ta đi vào khu vườn nhỏ của tôi, nơi tôi đã trồng rất nhiều hoa hồng. Đó là loài hoa mà tôi yêu thích nhất.
Cô ta đưa tay, ngắt một bông hồng đang nở rộ, sau đó không chút thương tiếc mà vứt xuống đất, dùng gót giày cao gót nhọn hoắt giẫm nát nó.
Trái tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt.
Hành động đó của cô ta, rõ ràng là đang khiêu khích tôi.
Tôi quay người vào phòng, không muốn nhìn thấy cảnh tượng đó nữa.
Một lát sau, có tiếng gõ cửa. Tôi mở cửa, là Liêu Tường Vi.
"Chị Tuyết Vân," cô ta cười tươi, "Nghe nói chị bị ốm, em đến thăm chị đây."
Tôi nhìn cô ta, không nói gì.
"À, tiện thể báo cho chị một tin," cô ta nhún vai, tỏ vẻ vô tội, "Anh Túc nói sau này em sẽ ở đây. Căn phòng của chị, anh ấy đã cho người sửa lại thành phòng chứa đồ của em rồi."
Cô ta nhìn tôi, ánh mắt đầy đắc ý và khiêu khích, như thể đang chờ đợi tôi nổi giận, ghen tuông.
Nhưng tôi chỉ bình tĩnh nhìn cô ta.
"Vậy sao? Chúc mừng cô."
Nói rồi, tôi đóng sầm cửa lại, mặc kệ cô ta ở bên ngoài.
Trần Trung Túc, anh ta thực sự đã cho một người phụ nữ khác bước vào không gian của chúng tôi, phá hủy đi những kỷ niệm đẹp đẽ cuối cùng.
Được lắm.
Nếu anh ta đã muốn cắt đứt hoàn toàn, vậy thì tôi sẽ thành toàn anh ta.
Những ngày sau đó, tôi không trở về căn hộ đó nữa. Tôi ở tạm nhà Diệu Vy. Tôi cũng không đến phim trường. Hợp đồng của tôi với công ty quản lý sắp hết hạn, và tôi không có ý định gia hạn.
Bộ phim mà tôi đang tham gia, vai nữ phụ của tôi cũng bị cắt. Người thay thế, không ai khác, chính là Liêu Tường Vi.
Tôi biết tất cả những chuyện này đều do Trần Trung Túc sắp đặt. Anh ta muốn dùng cách này để ép tôi phải cúi đầu, phải quay về cầu xin anh ta.
Nhưng anh ta đã lầm.
Tôi của bây giờ, không còn là Ninh Tuyết Vân của ngày xưa nữa.
Tại buổi tiệc mừng công của đoàn phim, tôi cũng có mặt. Không phải với tư cách diễn viên, mà là đi cùng một đạo diễn khác.
Tôi nhìn thấy Trần Trung Túc và Liêu Tường Vi đứng trên sân khấu. Anh ta công khai tuyên bố Liêu Tường Vi sẽ là nữ chính trong dự án phim điện ảnh tiếp theo của anh ta.
Mọi người vỗ tay chúc mừng. Liêu Tường Vi cười đến mức không khép được miệng, ánh mắt khiêu khích nhìn về phía tôi.
Cô ta cố tình đi đến trước mặt tôi, giọng điệu đầy tự mãn.
"Ninh Tuyết Vân, xem ra sự nghiệp của cô cũng chỉ đến đây thôi nhỉ? Hay là cô thử cầu xin Trần tổng xem, biết đâu anh ấy nể tình xưa mà cho cô một vai diễn nhỏ thì sao?"
Tôi chỉ mỉm cười, không nói gì.
Tôi cầm ly rượu trên tay, nhẹ nhàng lắc lư, ánh mắt lướt qua cô ta, nhìn về phía Trần Trung Túc đang đứng cách đó không xa.
Sau đó, tôi ngẩng cao đầu, uống cạn ly rượu.
"Cảm ơn lời khuyên của cô. Nhưng tôi không cần."
Nói rồi, tôi xoay người, bước đi một cách dứt khoát và kiêu hãnh.
Bóng lưng của tôi, chắc chắn rất đẹp.
Có thể bạn cũng thích





