
Bị ép ly hôn, tôi nhặt được con tổng tài!
Chương 2
Kiều Y vội vàng bế đứa trẻ lên, nhìn quanh bốn phía, nhưng chẳng thấy một bóng người nào.
Làm sao bây giờ? Báo cảnh sát? Gửi vào viện phúc lợi? Bệnh viện?
Đứa trẻ khóc không ngừng, khuôn miệng cứ nhóp nhép, Kiều Y dùng mu bàn tay chạm nhẹ vào mặt đứa bé, mềm mại, mịn màng, cảm giác mới thoải mái làm sao.
Kiều Y bỗng dâng lên niềm xót thương vô cớ, thứ mà mình cầu khẩn cũng chẳng có được, kẻ khác lại vứt bỏ như rác rưởi.
Lúc này đứa nhỏ chắc chắn là đang đói nên mới khóc mãi không thôi.
Cô mở chiếc túi hành lý nhỏ đặt cạnh bọc tã ra, bên trong có sữa bột và bình sữa, vài miếng tã giấy, ngoài ra không còn gì khác, ngay cả tờ giấy ghi ngày tháng năm sinh hay tên tuổi cũng không có, chẳng biết phụ huynh nào mà lại nhẫn tâm đến thế.
Đứa trẻ bên cạnh khóc rất dữ dội, Kiều Y không còn bận tâm được nhiều như vậy, xách túi hành lý bế đứa nhỏ lên lầu.
Bất kể thế nào, cứ phải cho đứa bé ăn no đã.
Trước đây khi chuẩn bị mang thai với Cảnh Thành, Kiều Y từng học qua một ít kiến thức nuôi dạy trẻ nhỏ, giờ chăm sóc đứa bé này cũng không đến nỗi tay chân luống cuống.
Cô đặt đứa trẻ nằm ở giữa ghế sofa, sau đó đi đun nước nóng, rồi mới quay lại cởi bọc tã, cởi hết quần áo của đứa bé để kiểm tra toàn thân một lượt.
Là một bé trai, ước chừng mới khoảng hai ba tháng tuổi, toàn thân không có vết thương, sức khỏe trông có vẻ tốt, không giống như đang mang bệnh.
Hơn nữa đứa nhỏ này trông cực kỳ kháu khỉnh, đặc biệt là đôi mắt kia, vừa to vừa tròn, nhãn cầu đen láy, lúc này đang nhìn Kiều Y đầy vẻ đáng thương, trên hàng lông mi dài và dày vẫn còn đọng những giọt nước mắt, khuôn miệng nhỏ hồng hào mấp máy đợi núm vú cao su, thật khiến người ta yêu thương.
Trái tim của Kiều Y như tan chảy trước ánh mắt của cậu bé.
Quần áo và túi của đứa trẻ cũng là loại rất phổ thông thường thấy, không nhận ra ký hiệu đặc biệt nào.
Kiều Y thay tã cho đứa bé, pha sữa bột, khuôn miệng nhỏ nhắn ngậm lấy bình sữa ra sức mút, tiếng khóc rốt cuộc mới chịu ngừng hẳn.
Kiều Y ôm đứa trẻ vào lòng, nhìn cái miệng nhỏ của cậu bé động đậy rồi từ từ nhắm mắt lại, gương mặt tràn đầy vẻ mãn nguyện.
Kiều Y cảm thấy một luồng nước ấm áp chảy qua tim, cả cơ thể khoan khoái dễ chịu.
Hóa ra trẻ con lại đáng yêu đến thế, chẳng trách lão vu bà nhà họ Cảnh cứ thúc giục cô sinh con.
Chỉ tiếc là mình đã không còn quyền được làm mẹ nữa rồi.
Đứa trẻ còn chưa bú hết sữa đã ngủ thiếp đi, có lẽ là do khóc quá mệt, giờ được ăn no lại có người bế bồng, hẳn là cảm thấy rất an tâm.
Kiều Y vốn dự định để đứa bé uống xong sữa bột sẽ đưa đến Cục cảnh sát, nhưng giờ nhìn bọc thịt nhỏ nhắn đang ngủ say sưa trong lòng, cô lại không nỡ giày vò cậu bé.
Cô bế đứa trẻ đi quanh phòng hai vòng, trong lòng nảy ra một ý nghĩ táo bạo.
Cô muốn giữ đứa trẻ này lại!
Một người có học vấn cao ưu tú đầy tinh tế như Kiều Y chưa bao giờ ngang ngược vô lý như thế, nhưng cô vừa vì không có con mà mất đi gia đình, lúc này cô cảm thấy đứa trẻ này xuất hiện vào thời điểm này rõ ràng là món quà mà ông trời ban tặng cho mình! Mình không có lý do gì để không nhận lấy.
Lỡ như… lỡ như có một ngày người nhà của đứa trẻ tìm đến tận cửa, thì trả lại cho họ là được... ít nhất cũng hãy để cô được trải nghiệm cảm giác làm mẹ một đoạn thời gian chứ.
Ngày hôm sau, Kiều Y đưa đứa trẻ ra ngoài, trước tiên cô đến Cục cảnh sát để báo án.
Ở một nơi hẻo lánh và lạc hậu như Nam Vũ, hàng năm số trẻ bị bỏ rơi không hề ít, mọi người đều đã thấy quen nên chẳng lấy làm lạ. Cảnh sát đưa Kiều Y và đứa trẻ đến viện phúc lợi địa phương.
Viện phúc lợi là một tòa nhà hai tầng nhỏ cũ kỹ, khi Kiều Y với trang phục chỉnh tề đi vào, mấy đứa trẻ lem luốc nhìn cô bằng ánh mắt đáng thương, trong mắt đều là sự khát khao.
Kiều Y đưa ra bằng chứng thu nhập và bằng tốt nghiệp đại học trước đây của mình, rất dễ dàng thực hiện xong thủ tục nhận nuôi đứa trẻ, cô cũng rất hiểu chuyện mà quyên góp cho viện phúc lợi một trăm bảy mươi lăm triệu, cả hai bên đều vui vẻ.
Vì mới chuyển đến đây, ra vào vài ngày gặp không ít hàng xóm, ai nấy đều tưởng đó là con ruột của cô, thời gian dài trôi qua mà chẳng thấy bố đứa trẻ đâu, đôi khi trò chuyện vài câu, người bên ngoài hỏi đến bố đứa nhỏ, Kiều Y không đổi sắc mặt nói: "Ly hôn rồi!"
Cứ như vậy, mỗi ngày cô đều đắm chìm trong niềm vui sướng và thỏa mãn khi được làm mẹ, dành hết tình yêu thương cho đứa trẻ, nỗi đau xé lòng do cuộc ly hôn cách đây không lâu mang lại cũng dần tan biến trong sự bận rộn của cô.
Bốn năm sau.
"Kiều Tinh Tinh! Tại sao con lại đánh bạn!" Kiều Y cầm một chiếc roi tre nhỏ, gương mặt đầy vẻ giận dữ nhìn cậu bé đang chắp hai tay sau lưng đứng nép vào góc tường.
Cậu bé hơn bốn tuổi dù đứng thẳng sát tường nhưng mặt vẫn đầy vẻ không phục: "Cậu ta cướp đồ chơi của con, còn làm hỏng nữa! Hừ!"
Cơn giận của Kiều Y càng lớn hơn: "Một món đồ chơi có gì to tát đâu, hỏng thì mẹ mua cái khác cho con! Con ra tay đánh người là không đúng! Lỡ đánh người ta có mệnh hệ gì, con có đền nổi không!" Kiều Y tức đến mức lồng ngực phập phồng, cô giơ chiếc roi tre nhỏ trong tay lên, nhưng lại không nỡ thật sự đánh xuống.
Cô cảm thấy trước đây quản lý hai mươi cấp dưới ở công ty cũng không tốn sức bằng nuôi một đứa trẻ bốn tuổi như Kiều Tinh Tinh!
Kiều Tinh Tinh càng lớn càng nghịch ngợm, đám trẻ con hàng xóm láng giềng đều bị cậu bắt nạt sạch một lượt, mỗi ngày Kiều Y đều nhận được những lời "Tố cáo" của các phụ huynh, nhưng lần nào Kiều Tinh Tinh cũng lý lẽ hùng hồn:
"Nhóc Mập giật tóc Tiểu Vân, con đánh cậu ta là bênh vực kẻ yếu! Là vì dân trừ hại!"
"Trương Hoa cướp đồ ăn vặt của con, con mới nhổ nước miếng vào bát cậu ta!"
"Đại Song Tiểu Song cố ý dắt chó nhà bọn họ ra đuổi các bạn khác, mọi người đều khóc thét lên, con mới ném con chó của cậu ta vào thùng rác, hơn nữa, chẳng phải đã tìm thấy rồi sao, dù nó bẩn nhìn như một con chuột cống lớn."
Kiều Y lấy tay đỡ trán, thật sự là không nói nên lời, vì mỗi khi cô nói một câu, Kiều Tinh Tinh có thể cãi lại cô mười câu, mình sắp bị chọc tức đến chết rồi.
Đám trẻ con gần đó, đứa nào thích Kiều Tinh Tinh thì tôn cậu làm lão đại, hàng ngày đi theo sau mông cậu, đứa nào ghét Kiều Tinh Tinh thì hàng ngày cũng bày trò bắt nạt cậu, nhưng lần nào cũng bị Kiều Tinh Tinh dùng đủ mọi cách chế ngự.
Hôm nay Kiều Y đang ở nhà tán gẫu trên mạng với Giang Ngư, đột nhiên nghe thấy tiếng gọi của bà thím dưới lầu: "Kiều Y! Mau ra đây! Nhóc nghịch ngợm nhà cô lại đang bắt nạt người ta kìa! Rốt cuộc cô có quản nữa hay không đây? Cô không quản được thì để tôi quản giúp cô!"
Kiều Y vứt điện thoại vội vàng chạy xuống lầu, thấy Kiều Tinh Tinh đứng đó quần áo xộc xệch, bà thím bên cạnh đang ôm một cậu bé cũng tầm ba bốn tuổi đang khóc lóc sướt mướt để dỗ dành.
Kiều Y vừa nhìn là hiểu ngay, chắc chắn lại là tên khốn nhỏ nhà mình bắt nạt người ta rồi.
Kiều Y vừa nở nụ cười xin lỗi bà thím, vừa tiện tay nhặt một chiếc roi tre nhỏ, Kiều Tinh Tinh thấy tình hình không ổn, vắt chân lên cổ chạy thẳng lên lầu.
Bà thím vừa dỗ dành đứa nhỏ trong lòng, vừa nói với giọng điệu không mấy thiện cảm: "Nếu không phải nể tình đứa trẻ không có bố đáng thương, hôm nay tôi nhất định phải dạy dỗ nó thay cô! Thật là thiếu giáo dục!"
Kiều Y coi như không nghe thấy, đuổi theo Kiều Tinh Tinh lên lầu.
Ở nơi nhỏ bé này, chuyện ly hôn có thể trở thành chủ đề bàn tán cho mọi người tiêu khiển lúc rảnh rỗi, nếu ly hôn còn mang theo con thì mọi người bàn tán lại càng thêm hấp dẫn.
Cô gái thuê nhà ở tòa nhà nhỏ này, lúc đến mang theo một đứa trẻ sơ sinh, ngày nào cũng ăn diện xinh đẹp, giữ con cũng chẳng thấy ra ngoài đi làm, không biết dựa vào cái gì để sống qua ngày.
Nếu nói là tiền cấp dưỡng của bố đứa trẻ, thì đã bao lâu rồi cũng không thấy bố đứa trẻ đến thăm bọn họ lấy một lần, chắc là đã sớm quẳng hai mẹ con cô ra sau đầu rồi.
Kiều Y nhìn Kiều Tinh Tinh đang bị phạt đứng ở góc tường nhưng rõ ràng là không phục, cô đang cân nhắc xem có nên quay về Thành phố S hay không, ở vùng quê heo hút này, Kiều Tinh Tinh đã hoàn toàn lớn lên một cách hoang dã rồi, sau này quay về thành phố lớn, nếu vẫn cứ như thế này thì cậu sẽ trở nên lạc lõng với những đứa trẻ khác, nói không chừng còn bị cô lập, điều này chắc chắn sẽ có ảnh hưởng xấu đến tính cách của đứa trẻ.
Căn nhà của Kiều Y ở Thành phố S vẫn còn, nhưng cô không muốn đưa đứa trẻ vào môi trường mà Cảnh Thành từng sinh sống, vốn dĩ hai năm nay sau khi Kiều Tinh Tinh lớn hơn một chút thì thường xuyên hỏi cô: Bố con đâu?
Lúc đầu Kiều Y sẽ nói, ly hôn rồi. Sau này Kiều Tinh Tinh nghịch ngợm không chịu nghe lời, hàng xóm lại thường xuyên nói ra nói vào lọt đến tai cô, cô tức không chịu nổi, đã nói: Chết rồi!
Có thể bạn cũng thích





