
Vì tình yêu của Ngài: Sự xấu hổ của tôi trước công chúng
Chương 2
Mai Thảo Vy POV:
"Thật mừng khi em đã thay đổi quyết định, Thảo Vy. Tài năng của em không nên bị lãng phí."
Giọng nói ấm áp của cô giáo hướng dẫn qua điện thoại như một dòng nước ấm chảy vào trái tim đang lạnh cóng của tôi. Chúng tôi xác nhận lại một vài thông tin về khóa học và ngày nhập học.
Ngày 15 tháng 10.
Tôi khoanh tròn ngày đó trên cuốn lịch cũ. Một sự trùng hợp đến nực cười. Đó cũng chính là sinh nhật của Hoàng Luân. Ngày tôi chính thức bắt đầu cuộc sống mới cũng là ngày kỷ niệm của người đàn ông đã đẩy tôi xuống vực thẳm.
Trở về căn penthouse trống rỗng, tôi bắt đầu thu dọn hành lý. Mắt tôi dừng lại ở một chiếc hộp nhung màu xanh đặt ngay ngắn trên bàn trang điểm. Bên trong là một chiếc đồng hồ Patek Philippe phiên bản giới hạn mà tôi đã dùng gần hết số tiền tiết kiệm ít ỏi của mình để mua, dự định làm quà sinh nhật cho anh.
Tôi đã mất cả tháng trời để tìm hiểu, đặt hàng, rồi hồi hộp chờ đợi nó được chuyển từ Thụy Sĩ về. Tôi đã tưởng tượng ra vẻ mặt ngạc nhiên và vui mừng của anh khi nhận được món quà này.
Nực cười thật.
Tôi đã từng từ bỏ cơ hội nhận học bổng du học Pháp để ở lại bên cạnh anh. Tôi đã từng từ chối lời mời tham gia một dự án thiết kế lớn vì anh nói anh không thích tôi phải làm việc vất vả. Tôi đã đặt anh lên trên cả ước mơ và tương lai của chính mình.
Tôi cầm chiếc hộp lên, không chút do dự, ném thẳng nó vào thùng rác cùng với những món đồ trang sức đắt tiền mà anh đã tặng. Tạm biệt, Hoàng Luân. Tạm biệt giấc mộng hão huyền của tôi.
Sau khi tắm gội sạch sẽ, tôi nằm vật ra giường. Cơn mưa chiều nay đã khiến tôi bị cảm. Đầu tôi đau như búa bổ, cả người nóng ran. Tôi thiếp đi trong mê man.
Tôi không biết mình đã ngủ bao lâu, chỉ biết khi tỉnh dậy là do bị lay mạnh. Trợ lý của Hoàng Luân, cậu Tùng, đang đứng bên giường, vẻ mặt lạnh lùng.
"Cô Vy, ông chủ gọi cô đến câu lạc bộ Royal ngay lập tức."
"Tôi... tôi bị ốm," tôi yếu ớt nói.
"Đó không phải là việc tôi có thể quyết định," cậu ta nói, không chút cảm thông. "Xe đang đợi ở dưới. Xin cô nhanh lên."
Tôi không còn sức để tranh cãi. Tôi lê lết thân thể mệt mỏi vào phòng tắm, thay một chiếc váy mà anh đã mua cho tôi, trang điểm nhẹ để che đi vẻ mặt nhợt nhạt.
Chiếc xe đưa tôi đến một câu lạc bộ đêm xa hoa bậc nhất thành phố. Tiếng nhạc xập xình và ánh đèn nhấp nháy khiến đầu tôi càng thêm đau nhức. Cậu Tùng đưa tôi đến một phòng VIP rồi bỏ đi, để lại tôi một mình đối mặt với những ánh mắt tò mò và soi mói.
Tôi nghe thấy tiếng xì xào bàn tán.
"Kia không phải là cô gái mà Hoàng Luân mới bao nuôi sao? Trông cũng thường thôi."
"Nghe nói anh Luân chỉ chơi qua đường thôi. Người anh ấy thực sự yêu là cô Tô Thục Quyên kia kìa. Mới về nước là anh ấy đã vội vàng nối lại tình xưa rồi."
Tôi cúi gằm mặt, cố gắng lờ đi những lời nói đó. Tôi tìm thấy Hoàng Luân đang ngồi ở một góc khuất, xung quanh là vài người bạn thân của anh. Anh đang trò chuyện với họ, không hề để ý đến sự có mặt của tôi.
"Luân, người tình bé nhỏ của cậu đến rồi kìa," một người bạn của anh lên tiếng trêu chọc.
Hoàng Luân lúc này mới ngước mắt lên nhìn tôi, ánh mắt thờ ơ. "Đến rồi à? Tự tìm chỗ mà ngồi đi."
Trái tim tôi lại nhói lên một lần nữa.
"Này Luân, cậu thật sự định thế nào với cô bé này?" người bạn khác hỏi. "Thục Quyên đã về rồi, không lẽ cậu định bắt cá hai tay à?"
Hoàng Luân nhấp một ngụm rượu, cười nhạt. "Chỉ là một món đồ chơi để giải khuây thôi. Khi nào chán thì vứt."
Món đồ chơi. Thì ra trong mắt anh và bạn bè anh, tôi chỉ là một món đồ chơi. Một công cụ để anh giải khuây trong lúc chờ đợi người tình trong mộng của mình quay về.
Nước mắt tôi chực trào ra, nhưng tôi cố gắng nuốt ngược vào trong. Tôi không thể khóc, không thể để họ thấy sự yếu đuối của mình.
Tôi lặng lẽ xoay người, định rời đi. Nơi này khiến tôi ngạt thở.
"Ấy, đi đâu vậy cô bé?"
Tô Thục Quyên không biết từ đâu xuất hiện, chặn đường tôi. Cô ta khoác tay Hoàng Luân một cách thân mật, nhìn tôi với ánh mắt đầy khiêu khích.
"Luân, người của anh sao lại muốn đi vậy?"
Hoàng Luân cau mày, nhìn tôi. "Qua đây."
Giọng anh không lớn nhưng đầy uy quyền, khiến tôi không thể không tuân theo. Tôi bước đến bên cạnh anh như một cái máy.
"Sao không nghe điện thoại của tôi?" anh hỏi, giọng có chút không vui. Anh đã thấy cuộc gọi nhỡ của tôi.
"Điện thoại tôi hết pin," tôi nói dối.
Anh không hỏi thêm, ánh mắt lướt qua tôi rồi lại quay sang nói chuyện với bạn bè, như thể tôi chỉ là không khí. Anh gọi tôi đến đây, chỉ để làm nền cho anh và Tô Thục Quyên hay sao?
"Luân, em nghe nói anh định đầu tư vào dự án resort ở Phú Quốc à? Hay là để em giúp anh nhé?" Tô Thục Quyên ngọt ngào nói.
"Được thôi, nếu em thích." Hoàng Luân đáp, không chút do dự.
Tôi đứng đó, chứng kiến họ bàn bạc về công việc, về tương lai, về những kế hoạch không có tôi. Tôi nhận ra mình chỉ là một quân cờ trong ván cờ tình ái của anh, một công cụ để anh kích thích Tô Thục Quyên, để cô ta nhận ra vị trí của mình và quay về bên anh.
Và bây giờ, khi mục đích đã đạt được, quân cờ này cũng đến lúc phải bị loại bỏ.
Có thể bạn cũng thích





