
Năm năm, một chỗ giữ chỗ đẹp đẽ
Chương 3
Nguyễn Ý Như POV:
Vài ngày sau, đúng vào ngày kỷ niệm bảy năm "ngày cưới" của chúng tôi, mạng xã hội bùng nổ.
Mạc Minh Thiện đã bao trọn màn hình LED của tất cả các trung tâm thương mại lớn nhất Sài Gòn. Trên đó chỉ chạy đi chạy lại một dòng chữ: "Ý Như, cảm ơn em đã ở bên anh bảy năm qua. Mãi yêu em."
Kèm theo đó là hình ảnh của tôi, nụ cười rạng rỡ hạnh phúc. Bức ảnh được chụp vào năm ngoái, trong chuyến du lịch châu Âu của chúng tôi.
Bạn bè, người quen, đối tác kinh doanh... tất cả đều vào trang cá nhân của tôi để lại những lời chúc phúc và ngưỡng mộ. "Ngưỡng mộ tình yêu của hai bạn quá!", "Minh Thiện đúng là người chồng quốc dân!", "Chúc hai người mãi hạnh phúc nhé!"
Sự mỉa mai đến tột cùng. Anh ta đang chuẩn bị đám cưới với người khác, nhưng vẫn không quên diễn tròn vai người chồng hoàn hảo trước mặt công chúng. Anh ta muốn cả thế giới biết anh ta yêu tôi đến nhường nào, trong khi sau lưng lại cho tôi một nhát dao chí mạng.
Điện thoại của tôi reo liên tục. Là anh ta. Tôi mặc kệ, ném chiếc điện thoại sang một bên giường. Tôi không muốn nghe thấy giọng nói giả tạo đó.
Tiếng chuông cửa vang lên dồn dập. Tôi biết là ai.
Tôi hít một hơi thật sâu, khoác lên mình vẻ mặt lạnh lùng nhất có thể, rồi ra mở cửa.
Mạc Minh Thiện đứng đó, vẻ mặt hớt hải, lo lắng. Anh ta mặc bộ vest bảnh bao, tay cầm một bó hồng đỏ thắm.
"Bà xã, sao em không nghe máy? Anh lo chết đi được," anh ta bước vào, định ôm lấy tôi.
Tôi lùi lại một bước, tránh đi cái ôm của anh ta.
"Em hơi mệt," tôi nói, giọng không chút cảm xúc.
Anh ta sững lại một chút trước sự lạnh nhạt của tôi, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ mặt ôn tồn. "Em giận anh vì không về kịp kỷ niệm ngày cưới đúng không? Anh xin lỗi. Công việc đột xuất quá. Em xem, anh đã bù đắp cho em rồi này."
Anh ta chỉ tay ra ngoài cửa sổ, về phía những màn hình LED vẫn đang nhấp nháy tên tôi. "Em có thích không?"
Tôi nhìn anh ta, một người đàn ông xa lạ. Tôi đã từng yêu người đàn ông này đến mức có thể hy sinh cả tính mạng. Nhưng giờ đây, tôi chỉ thấy anh ta thật nực cười.
"Thích. Rất hoành tráng," tôi đáp, một nụ cười nhạt nở trên môi. "Cảm ơn anh. Em nhận tấm lòng của anh rồi."
Anh ta thở phào nhẹ nhõm, tưởng rằng tôi đã bị màn kịch của anh ta làm cho nguôi giận. Anh ta ngồi xuống sofa, kéo tôi ngồi cạnh. "Tối nay gia đình mình có bữa cơm. Mẹ nhắc em mãi đấy. Em chuẩn bị đi nhé?"
Tôi gật đầu. Tôi muốn xem, anh ta có thể diễn kịch đến mức nào.
Bữa tối diễn ra tại nhà riêng của Mạc gia. Bành Khánh Mai cũng có mặt. Cô ta ngồi cạnh mẹ của Minh Thiện, ra vẻ ngoan ngoãn, thỉnh thoảng lại gắp thức ăn cho bà, miệng ngọt như mía lùi.
"Bác gái, bác ăn nhiều vào cho khỏe ạ."
Mẹ Minh Thiện cười tít mắt, gật gù khen cô ta hiểu chuyện.
Minh Thiện ngồi giữa tôi và cô ta. Anh ta tỏ ra là một người chồng chu đáo, liên tục gắp thức ăn vào bát tôi, thỉnh thoảng lại ghé tai tôi thì thầm những lời ngọt ngào.
"Em ăn nhiều vào, dạo này trông em gầy quá."
Nhưng dưới gầm bàn, một cảnh tượng khác đang diễn ra. Tôi cảm nhận được sự chuyển động. Tôi cúi đầu xuống một chút, giả vờ làm rơi chiếc khăn ăn.
Dưới gầm bàn, chân của Bành Khánh Mai đang cọ nhẹ vào chân của Minh Thiện. Và tay anh ta, bàn tay mà vừa gắp thức ăn cho tôi, đang nắm lấy tay cô ta, những ngón tay đan vào nhau đầy thân mật.
Một cảm giác ghê tởm dâng lên trong lồng ngực. Tôi đứng bật dậy.
"Con xin phép vào nhà vệ sinh một chút."
Tôi bước đi, không nhìn lại. Trong gương, tôi thấy một khuôn mặt nhợt nhạt, trống rỗng. Vở kịch này, tôi không muốn xem nữa. Nó quá bẩn thỉu.
Tôi muốn kết thúc tất cả. Ngay lập tức.
Có thể bạn cũng thích





