
Bí mật của gia đình: Một tình yêu bị thiêu đốt
Chương 2
Thẩm Lệ Thanh POV:
Tiếng ồn ào và mùi nước dùng thơm phức đánh thức tôi. Tôi cố gắng mở mắt, ánh sáng đèn neon khiến tôi phải nheo lại.
Tôi đang ở đâu?
"Cô gái, cô tỉnh rồi à?" Một giọng nói ấm áp vang lên bên cạnh.
Tôi quay đầu lại. Một người phụ nữ trung niên với khuôn mặt phúc hậu đang lo lắng nhìn tôi. Bà là chủ quán phở nhỏ ở đầu ngõ, nơi tôi thỉnh thoảng ghé vào ăn một bát phở rẻ tiền khi nhận được lương.
"Cháu..." Cổ họng tôi khô khốc, nói không ra lời.
"Đừng nói gì cả," bà vội vàng đưa cho tôi một ly nước ấm. "Tôi thấy cửa phòng kho của cô hé mở, nhìn vào thì thấy cô ngất trên sàn, mặt mũi đầy máu. Sợ quá nên tôi và mấy người hàng xóm đã đưa cô đến bệnh viện."
Bà thở dài. "Cô gái à, sao cô lại sống khổ thế này? Anh trai cô đâu? Sao lại để cô ra nông nỗi này?"
Tôi không biết phải trả lời bà thế nào. Tôi chỉ có thể nắm chặt mép giường, cảm giác tội lỗi vì đã làm phiền bà.
Một y tá bước vào, nhìn tôi với ánh mắt ái ngại. "Người nhà bệnh nhân đã đến chưa ạ?"
Bà chủ quán phở lắc đầu. "Chưa có ai cả."
Y tá đưa cho bà một tập hồ sơ. "Đây là kết quả chẩn đoán. Bệnh nhân bị ung thư dạ dày giai đoạn cuối, đã di căn toàn thân. Thời gian còn lại không nhiều. Gia đình nên chuẩn bị tâm lý."
Mặc dù đã biết trước, nhưng khi nghe những lời đó được nói ra, tim tôi vẫn thắt lại.
Bà chủ quán phở sững sờ, mắt bà đỏ hoe. Bà nắm lấy tay tôi, bàn tay ấm áp của bà run rẩy. "Sao lại thế này... Cô gái đáng thương của tôi..."
Tôi chưa bao giờ được ai nắm tay như vậy. Chưa bao giờ có ai khóc vì tôi. Sự ấm áp bất ngờ này khiến tôi không kìm được nước mắt.
Đó là giọt nước mắt đầu tiên tôi rơi sau nhiều năm.
Tôi ở lại bệnh viện vài ngày, bà chủ quán phở ngày nào cũng mang cháo đến cho tôi. Bà chăm sóc tôi như con gái ruột.
Tôi đã đưa cho bà tấm thẻ ngân hàng duy nhất của mình, bên trong là một số tiền nhỏ tôi dành dụm được phòng khi ốm đau. "Dì ơi, dì cầm lấy đi ạ. Coi như là cháu trả tiền viện phí và cảm ơn dì."
Bà nhất quyết không nhận, nhưng tôi đã ép bà. Tôi biết mình không còn cần đến tiền nữa. Tôi đã chấp nhận số phận của mình.
Ngày hôm đó, khi đang đi dạo trong hành lang bệnh viện, tôi vô tình nghe thấy một giọng nói quen thuộc.
"Anh Duy Cẩn, em sợ lắm... Em không ngờ lại gặp chị ấy ở đây. Chị ấy nhìn em như muốn ăn tươi nuốt sống em vậy..."
Là Kiều Minh Huệ. Giọng nói của cô ta run rẩy, đầy vẻ oan ức.
Tôi nấp sau một bức tường, nhìn ra. Thẩm Duy Cẩn đang ôm cô ta vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về.
"Đừng sợ, có anh ở đây. Con khốn đó dám dọa em à? Để anh đi tìm nó."
Kiều Minh Huệ vội vàng kéo tay anh ta lại, mắt ngấn lệ. "Đừng mà anh... Chị ấy chắc vẫn còn giận em. Là lỗi của em. Nếu không phải vì em, chị ấy đã không phải chịu khổ."
Cô ta diễn thật đạt. Một nạn nhân hoàn hảo.
Thẩm Duy Cẩn càng thêm tức giận. "Nó dám trách em? Nó không có tư cách đó!"
Anh ta quay người, ánh mắt sắc như dao lướt qua hành lang. Và rồi, anh ta nhìn thấy tôi.
Cơn thịnh nộ bùng lên trong mắt anh ta. Anh ta sải bước về phía tôi, không nói một lời, túm lấy cổ tay tôi và lôi đi.
"Anh... anh làm gì vậy?" Kiều Minh Huệ giả vờ hoảng hốt chạy theo.
Anh ta kéo tôi đi một mạch lên sân thượng của bệnh viện. Gió lạnh buốt thổi tung mái tóc tôi.
"Mày dám dọa Minh Huệ?" Anh ta đẩy mạnh tôi về phía lan can.
"Tôi không có," tôi bình tĩnh trả lời.
"Mày còn dám cãi?" Anh ta gầm lên, sự tàn nhẫn trong mắt anh ta lên đến đỉnh điểm. "Mày có biết vì mày mà Minh Huệ đã phải chịu bao nhiêu ấm ức không? Mày có biết tao đã phải vất vả thế nào để bảo vệ em ấy khỏi một đứa như mày không?"
Bảo vệ? Anh ta gọi việc dàn dựng một màn kịch kéo dài tám năm để hành hạ tôi là "bảo vệ" sao?
Nực cười.
Anh ta đột nhiên nhấc bổng tôi lên, để tôi lơ lửng bên ngoài lan can sân thượng. Dưới chân tôi là khoảng không mười mấy tầng lầu. Chỉ cần anh ta buông tay, tôi sẽ tan xương nát thịt.
"Xin lỗi Minh Huệ ngay!" Anh ta ra lệnh.
Tôi nhìn vào mắt anh ta, không có một chút sợ hãi. "Tại sao tôi phải xin lỗi?"
Tôi đã sống một cuộc đời bị đánh cắp. Tôi đã phải chịu đựng tám năm bị hành hạ vì một tội lỗi không có thật. Tôi sắp chết. Tôi còn gì để sợ nữa?
"Mày..." Sự thách thức của tôi khiến anh ta càng thêm điên tiết.
"Thẩm Duy Cẩn, anh nghĩ tôi còn quan tâm đến việc sống hay chết sao?" Tôi cười, một nụ cười chua chát. "Nếu anh muốn giết tôi, thì cứ làm đi. Coi như là giúp tôi một việc."
Tôi không cam tâm. Tại sao những kẻ như họ lại có thể sống hạnh phúc, trong khi tôi phải chết trong đau đớn và oan ức?
Cơn đau trong dạ dày lại ập đến, dữ dội hơn bao giờ hết. Cơ thể tôi co giật, sức lực dần cạn kiệt. Bàn tay đang bám vào lan can của tôi từ từ yếu đi.
Tôi sắp không trụ được nữa.
Ngay lúc đó, một tiếng hét vang lên.
"Dừng tay! Cậu đang làm gì vậy?"
Bà chủ quán phở chạy đến, phía sau là vài nhân viên bảo vệ. Bà đã đi tìm tôi.
Thẩm Duy Cẩn giật mình, vội vàng kéo tôi vào trong.
Bà chủ quán phở lao đến, ôm chầm lấy tôi, cả người run rẩy. "Trời ơi, con bé đáng thương của tôi..."
Bà nhìn Thẩm Duy Cẩn với ánh mắt căm phẫn. "Cậu có phải là con người không? Sao lại đối xử với em gái mình như vậy?"
Thẩm Duy Cẩn sững sờ, có lẽ anh ta không ngờ lại có người dám xen vào chuyện của mình. Anh ta nhìn tôi, rồi nhìn bà chủ quán, ánh mắt phức tạp.
Tôi không còn sức để quan tâm đến họ nữa. Trước khi ngất đi, tôi chỉ kịp nghe tiếng bà chủ quán phở hét lên với nhân viên y tế.
Lần này, tôi lại được cứu.
Nhưng tôi biết, sự giày vò sẽ không kết thúc ở đây.
Tôi phải nhập viện trở lại vì những vết bầm tím và cú sốc. Vài ngày sau, khi đã ổn hơn một chút, tôi quay trở lại căn phòng kho đó. Nơi duy nhất tôi có thể gọi là "nhà".
Thẩm Duy Cẩn đã đứng đợi ở cửa. Anh ta khoanh tay, nhìn tôi với vẻ chế giễu.
"Xem ra mạng của mày cũng lớn nhỉ."
Tôi lẳng lặng đi qua anh ta, không nói một lời.
"Đi đâu về đấy?" Anh ta hỏi, giọng đầy mỉa mai.
"Bệnh viện," tôi đáp, không quay đầu lại.
Tôi nghe thấy tiếng bước chân anh ta khựng lại. Tôi biết, hai từ đó đã khiến anh ta phải suy nghĩ.
Có thể bạn cũng thích





