
Người chồng giả mạo
Chương 3
Từ Huyền Trang POV:
Những lời xì xào xung quanh tôi giống như một bầy ong vỡ tổ. "Vô liêm sỉ." "Đáng xấu hổ." "Nhà họ Từ thật mất mặt."
Tôi đứng đó, một mình giữa tâm bão, tấm lưng thẳng tắp. Tôi cảm nhận được ánh mắt như dao găm của Lê Thúc Mẫn đang xuyên qua lưng mình, và cả ánh mắt hả hê của chị gái tôi, Từ Kim Hoa. Cô ta chắc hẳn đang nghĩ tôi đã tự đào hố chôn mình.
Cha tôi, Từ Lập, người đứng ở một góc, mặt tái mét. Ông ta vừa xấu hổ vừa giận dữ. Ông tiến lại gần tôi, giọng nói run rẩy vì tức giận. "Huyền Trang, con làm cái gì vậy? Mau xin lỗi chủ tịch Lê và mọi người đi!"
"Xin lỗi?" Tôi quay lại nhìn ông, người cha chưa bao giờ thực sự quan tâm đến cảm xúc của tôi, chỉ quan tâm đến danh tiếng của gia đình. "Tại sao con phải xin lỗi? Con chỉ đang cố cứu lấy công ty mà cha sắp làm cho nó phá sản thôi."
Lời nói của tôi như một cái tát vào mặt ông. Ông sững sờ, rồi lắp bắp. "Con... con..."
Tôi không còn thời gian để đôi co với ông ta. Tôi quay lại, nhìn vào những gương mặt quyền lực trong giới kinh doanh đang có mặt ở đây. Họ nhìn tôi với ánh mắt tò mò, khinh miệt, và một vài người có cả sự hứng thú.
Tôi lấy từ trong ví ra một chiếc hộp gấm nhỏ. Bên trong là viên đá Thủy Linh Thạch, một khối lam ngọc hoàn mỹ, là vật gia truyền của nhà họ Từ, cũng là tín vật đính ước của tôi và Mẫn. Ở kiếp trước, sau khi tôi chết, Mẫn đã bán nó để lấy tiền mua cho Kim Hoa một chiếc vòng cổ kim cương.
Tôi nâng nó lên. "Đây là Thủy Linh Thạch của nhà họ Từ. Bất cứ ai có thể giúp Từ thị vượt qua khó khăn, tôi sẽ dùng nó làm tín vật, và cùng người đó, bắt đầu một cuộc sống mới."
Đó là một lời tuyên bố liều lĩnh. Tôi đang đặt cược cả danh dự và tương lai của mình.
Mẫn gầm lên sau lưng tôi, nhưng anh ta vẫn phải giữ giọng nhỏ. "Dừng lại ngay, Trang! Em dám lấy tín vật của chúng ta ra làm trò đùa?!"
"Tín vật của chúng ta?" Tôi quay lại, mỉm cười cay đắng. "Người đã chết rồi, tín vật còn có ý nghĩa gì nữa? Hay là... anh muốn giữ nó lại để tặng cho vị hôn thê mới của mình?"
Câu nói của tôi đánh trúng tim đen của anh ta. Tôi biết anh ta đã có ý định đó. Sắc mặt anh ta trở nên cực kỳ khó coi.
Kim Hoa bước tới, khoác tay Mẫn, ra vẻ yếu đuối. "Chị à, em biết chị đau khổ, nhưng chị không thể làm vậy. Đây là sự sỉ nhục đối với anh Mẫn, và cả nhà họ Lê. Chị đang làm anh Phong khó xử."
Cô ta lại đóng vai một người tốt bụng, một người thấu tình đạt lý, trong khi từng lời nói đều là dao găm.
"Chị gái thân yêu của tôi," tôi nhìn cô ta, "Cô không có tư cách để nói với tôi những lời này. Hãy lo cho thân phận 'con gái hợp pháp' của cô trước đi."
Tôi cố tình nhấn mạnh hai chữ "hợp pháp". Sắc mặt Kim Hoa thoáng chốc trắng bệch. Cô ta biết tôi đang ám chỉ điều gì, nhưng cô ta không dám làm to chuyện.
Tôi không còn kiên nhẫn nữa. Tôi nhìn quanh hội trường, cố gắng tìm kiếm một gương mặt quen thuộc. Tôi đã đặt cược, nhưng nếu người đó không xuất hiện, tôi sẽ trở thành trò cười lớn nhất thành phố này.
Sự im lặng bao trùm. Không ai lên tiếng. Những người đàn ông quyền lực đó, họ có thể hứng thú với cơ thể của một góa phụ trẻ đẹp, nhưng không ai dại dột mà đắc tội với nhà họ Lê ngay lúc này, nhất là khi người thừa kế Lê Thái Phong đang đứng đó với vẻ mặt giận dữ.
Tuyệt vọng bắt đầu len lỏi vào tim tôi. Lẽ nào... kiếp này vẫn không thay đổi được gì? Lẽ nào tôi đã tính sai một bước?
Mẫn nhìn thấy sự hoang mang thoáng qua trong mắt tôi. Anh ta cười khẩy, một nụ cười đắc thắng. "Thấy chưa? Không có ai muốn một người đàn bà như em đâu. Ngoan ngoãn quay về, anh có thể tha thứ cho sự bồng bột hôm nay của em."
Lời nói của anh ta như một gáo nước lạnh dội vào mặt tôi. Đúng lúc đó, khi tôi gần như sắp sụp đổ, một giọng nói trầm ấm và mạnh mẽ vang lên từ phía cửa.
"Tôi muốn."
Tất cả mọi người đều quay lại.
Sự im lặng bị phá vỡ. Đám đông tự động rẽ ra một lối đi.
Một người đàn ông cao lớn đang đứng ở đó. Anh mặc một bộ vest được may đo tinh xảo, không phải màu đen tang lễ mà là màu xám đậm, toát lên một khí chất quyền lực và lạnh lùng không ai có thể phớt lờ. Gương mặt anh góc cạnh, đôi mắt sâu thẳm như đại dương, và có một vết sẹo mờ ở đuôi lông mày, càng làm tăng thêm vẻ nam tính và nguy hiểm.
Bạch Mạnh Tùng.
Nhà tài phiệt tự thân bí ẩn nhất và quyền lực nhất thành phố. Người ta đồn rằng anh ta đi lên từ hai bàn tay trắng, với những thủ đoạn kinh doanh tàn nhẫn và một lai lịch không ai có thể tra ra được. Anh ta là đối thủ cạnh tranh lớn nhất của Tập đoàn Lê thị.
Sự xuất hiện của anh ta khiến cả hội trường chấn động.
Sắc mặt Mẫn ngay lập tức trở nên khó coi. Anh ta không bao giờ ngờ rằng Bạch Mạnh Tùng lại xuất hiện ở đây.
Bạch Mạnh Tùng bước qua đám đông, mỗi bước đi của anh đều vững chãi và đầy uy lực. Anh không nhìn ai cả, ánh mắt anh chỉ dán chặt vào tôi.
Anh đi thẳng đến trước mặt tôi, sự hiện diện của anh gần như che khuất mọi thứ xung quanh. Anh nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm đó chứa đựng một cảm xúc mà tôi không thể đọc được, nhưng nó không phải là sự khinh miệt hay thương hại.
Rồi anh nhìn xuống viên Thủy Linh Thạch trong tay tôi.
"Viên đá này," anh nói, giọng nói trầm và rõ ràng, "không xứng với cô."
Sau đó, anh ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt tôi, và nói một câu khiến tất cả mọi người, kể cả tôi, đều phải sững sờ.
"Từ Huyền Trang, em không cần phải dùng bất cứ thứ gì để trao đổi. Chỉ cần em đồng ý, toàn bộ tài sản của Bạch Mạnh Tùng, và cả con người tôi, đều sẽ là của em."
Anh quỳ một chân xuống.
Giữa lễ tang của chồng tôi.
Trước mặt tất cả mọi người.
Bạch Mạnh Tùng, người đàn ông kiêu ngạo nhất, quyền lực nhất, đang quỳ xuống trước mặt tôi.
Anh lấy ra một chiếc hộp nhung đen từ trong túi áo. Bên trong không phải là một viên kim cương lấp lánh, mà là một chiếc nhẫn bạch kim đơn giản, được khắc một ký hiệu mà tôi không nhận ra.
"Kiếp trước, anh đã đến quá muộn," anh nói, giọng nói nhỏ lại, chỉ đủ cho tôi nghe thấy, nhưng ánh mắt lại đầy sự chân thành không thể nghi ngờ. "Kiếp này, anh sẽ không để lỡ em nữa."
Tim tôi đập thình thịch. Anh ấy nói gì vậy? Kiếp trước?
Nhưng tôi không có thời gian để suy nghĩ. Đây là cơ hội của tôi. Cơ hội duy nhất.
Mẫn hét lên, mất hết bình tĩnh. "Bạch Mạnh Tùng! Anh điên rồi sao? Đây là vợ của em trai tôi!"
Tùng thậm chí không thèm liếc nhìn anh ta một cái. Ánh mắt anh vẫn chỉ tập trung vào tôi, chờ đợi.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén sự chấn động trong lòng. Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, và gật đầu.
"Tôi đồng ý."
Bạch Mạnh Tùng mỉm cười, một nụ cười thật sự đầu tiên, làm bừng sáng cả gương mặt lạnh lùng của anh. Anh nhẹ nhàng lấy chiếc nhẫn ra và đeo vào ngón áp út của tôi. Chiếc nhẫn vừa vặn một cách hoàn hảo.
Anh đứng dậy, nắm lấy tay tôi, và quay lại đối mặt với đám đông đang chết lặng.
"Từ hôm nay," giọng nói anh vang vọng khắp hội trường, đầy tính chiếm hữu và quyền lực. "Từ Huyền Trang là người của tôi. Bất cứ ai động đến cô ấy, chính là đối đầu với Bạch Mạnh Tùng tôi."
Anh siết nhẹ tay tôi. "Chúng ta đi."
Và cứ thế, anh dẫn tôi đi, ra khỏi cái lồng giam giả dối của nhà họ Lê, bỏ lại sau lưng sự hỗn loạn, sự tức giận điên cuồng của Lê Thúc Mẫn, và một ván cờ vừa mới bắt đầu.
Có thể bạn cũng thích





