Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Tiểu thư giả là ông trùm ngầm,  thái tử gia Kinh Thành chiều chuộng không thôi

Tiểu thư giả là ông trùm ngầm, thái tử gia Kinh Thành chiều chuộng không thôi

Thẩm Thanh vốn là tiểu thư nhà giàu bỗng chốc mất trắng, bị đuổi về vùng quê nghèo khó. Cô chịu cảnh tiểu thư thật hãm hại, hôn phu sỉ nhục, cha mẹ nuôi ruồng rẫy. Thế nhưng, thân phận thật sự của cô lại là thiên kim hào môn tại Kinh Thành. Không chỉ vậy, cô còn là thiên tài hacker, thiết kế trang sức và đại tài y học. Khi những kẻ từng phản bội hối hận và muốn trục lợi, Thẩm Thanh đã thẳng tay vạch trần bộ mặt thật của họ trước công chúng. Cô trừng trị kẻ xấu, khiến những người coi thường mình phải trả giá đắt. Giữa lúc bị mỉa mai là kẻ quê mùa không ai cưới, thái tử gia quyền lực nhất Kinh Thành lại dịu dàng ôm eo cô, nguyện ý làm rể tận cửa để cưng chiều cô hết mực.
Chương
Chia sẻ

Chương 3

Thẩm Thanh chẳng hề chột dạ hay sợ hãi, ánh mắt sắc lạnh xuyên thấu: "Báo cảnh sát sao? Được thôi. Nếu không phải là đồ ăn trộm, các người định bồi thường thế nào?"

"Làm sao có thể không phải..."

Mẹ Thẩm lật mặt sau chiếc vòng cổ, đột nhiên trợn mắt kinh hoàng, như bị ai bóp nghẹt cổ họng: "Sao… sao có thể chứ? Tôi nhớ rõ mua số 9, sao trên này lại là số 1?"

"Số 1!" Thẩm Tâm Như nụ cười vụt tắt, mắt tròn xoe đầy kinh ngạc: "Không thể nào được!"

Rõ ràng đây chính là chiếc dây chuyền của cô ta!

Thẩm Tâm Như giật lấy để kiểm tra, quả nhiên là số "1"!

"Sao lại thế được…" Thẩm Tâm Như đứng sững, đầu óc trống rỗng.

Làm sao Thẩm Thanh có thể sở hữu trang sức do Thanh thiết kế, lại còn là mẫu số 1 quý hiếm và đắt giá nhất trong cả bộ sưu tập?

Thẩm Tâm Như gằn giọng chất vấn: "Cô lấy số 1 ở đâu ra? Đây là bản đầu tiên do Thanh thiết kế, mẫu gốc của cả bộ sưu tập, giá trị hàng chục triệu!"

Thẩm Thanh lấy lại món đồ của mình, thản nhiên nhét trở lại cặp sách.

Chẳng qua chỉ là món đồ nhỏ tôi tiện tay tạo ra thôi.

"Thứ quý giá thế này mà cô nhét đại vào cặp sách sao???" Thẩm Tâm Như trố mắt ngạc nhiên, cô ta rốt cuộc có biết chiếc vòng này đáng giá cỡ nào không?!

Thẩm Thanh thậm chí không thèm liếc mắt: "Đây là đồ của tôi, tôi muốn để đâu thì để."

"Không phải định báo cảnh sát sao? Sao còn chưa báo? Không báo thì tôi đi đây, tôi còn phải đi tìm cha mẹ ruột của mình."

Thẩm Tâm Như không cam lòng, lục tung thêm một lần, nhưng chỉ lôi ra vài bộ quần áo thường ngày, không tìm được điểm yếu của Thẩm Thanh, cô ta cắn chặt môi, mắt tóe lửa giận.

Mẹ Thẩm chợt thay đổi suy nghĩ, bao năm qua họ chưa từng cho Thẩm Thanh một xu tiêu vặt, làm sao cô mua nổi món đồ đắt giá thế này?

Chắc chắn là hàng giả!

Không ngờ Thẩm Thanh lại hám danh đến mức mua một chiếc dây chuyền giả giống hệt của Tâm Như.

Cô ta không tự soi lại thân phận của mình sao?

Một đứa con gái nhà quê như thế, làm sao xứng để đeo cùng chiếc vòng với tiểu thư nhà họ Thẩm? Dù có đeo ra ngoài, người ta cũng nhìn ra ngay là đồ giả.

Thật nhục nhã…

Mẹ Thẩm hừ lạnh một tiếng, Thẩm Thanh chưa từng đặt chân đến thôn Vân Khê, không hay biết cuộc sống quê nhà khổ cực ra sao. Đợi đến khi cô gặp cha mẹ ruột, chắc chắn sẽ quay lại cầu xin họ.

Rời khỏi nhà họ Thẩm, cô chỉ còn nước chịu cảnh sống lầm than khổ sở thôi.

Đến lúc đó, ngay cả cửa nhà cũng không cho cô bước vào!

"Rồi sẽ có ngày cô phải khóc lóc cầu xin chúng tôi!"

Thẩm Thanh nhún vai cười khẩy, thiếu cô, doanh nghiệp nhà họ Thẩm sẽ sớm rối loạn. Đến lúc đó, ai khóc lóc còn chưa rõ.

Đeo cặp lên vai, vừa bước qua cổng, cô đã thấy một chiếc xe van cũ nát phủ đầy bụi, như vừa lôi từ bãi rác ra, đậu chình ình trước cửa.

Từ trong xe bước ra một người đàn ông.

Người đàn ông vừa nhìn thấy Thẩm Thanh đã vội vàng tiến tới, cúi đầu cung kính: "Tiểu thư, xin lỗi vì tôi đến trễ."

"Tiểu thư?"

Người tài xế vội giải thích: "Tiểu thư, tôi không ngờ nơi này không có sân đáp trực thăng. Trực thăng đậu ngoài kia, sợ trễ giờ đón cô về, nên tôi vội vàng mượn tạm chiếc xe này. Nhưng vì lâu không dùng, trông hơi cũ kỹ, mong cô thông cảm…"

Nghe tài xế giải thích, Thẩm Thanh mới nhận ra chiếc xe van này thực chất là xe cổ hiệu Maybach, lại còn là phiên bản giới hạn toàn cầu hiếm có.

Đột nhiên, Thẩm Thanh cảm thấy gia đình ruột của mình có lẽ không tồi tệ như nhà họ Thẩm từng phỉ báng.

"Vậy cha mẹ tôi đâu rồi?" Thẩm Thanh không thấy bóng dáng ai khác đi cùng.

"Tiểu thư, tôi là Chú Vương tài xế nhà cô. Lão gia và phu nhân định đích thân đón cô về, nhưng lão phu nhân nghe tin tìm được cô, xúc động quá nên ngã bệnh, đành sai tôi đến trước."

Ánh mắt Thẩm Thanh thoáng qua một tia sáng, cô khẽ đáp: "Được, vậy chúng ta đi thôi."

"Chờ đã!" Người tài xế quay lại mở cốp sau của chiếc xe van: "Trước khi đi, lão gia và phu nhân đã chuẩn bị một số quà để cảm ơn nhà họ Thẩm vì đã nuôi dưỡng cô suốt hai mươi ba năm qua."

Chiếc xe cổ đã lâu không sử dụng, cộng với gió mạnh thổi qua, bụi bay mù mịt, cả cảnh tượng trông vô cùng nhếch nhác.

Ba người nhà họ Thẩm vừa ra đến nơi đã chứng kiến cảnh tượng này, ánh mắt lộ rõ sự khinh miệt.

Thẩm Tâm Như cũng lần đầu tiên nhìn thấy một chiếc xe cũ nát như vậy, không biết là kéo từ bãi rác nào về.

Không thuê nổi xe hơi, lại đi lấy một chiếc xe phế liệu từ bãi rác…

Cũng phải thôi, người từ vùng quê nghèo hẻo lánh làm sao mua nổi xe sang, huống chi cha mẹ ruột Thẩm Thanh chỉ là nông dân nghèo khó, sao bằng nổi cha mẹ cô ta, những tỷ phú quyền lực ở Dung Thành. Đúng là khác nhau một trời một vực.

Mẹ Thẩm chẳng buồn giấu ánh mắt khinh bỉ, thậm chí lùi phắt vài bước, sợ dính phải mùi nghèo hèn.

Người đàn ông kia trông bụi bặm, tay đầy bùn đất, chắc vừa còng lưng làm đồng về. Biết đâu còn thoảng mùi mồ hôi nồng nặc.

Nghĩ đến đây, mẹ Thẩm cảm thấy buồn nôn, thật ghê tởm.

Dù sao bố Thẩm cũng là người giữ thể diện, trên mặt không để lộ quá nhiều khinh miệt.

Nhưng nhìn người đàn ông này tuổi không còn trẻ, lại đối xử với Thẩm Thanh tốt như vậy, chắc hẳn đây chính là cha ruột nghèo khó của cô.

Một người nông dân không có xe sang cũng chẳng đáng xấu hổ, nhưng lại đi moi xe van từ bãi rác về thì thật nhục nhã, làm bẩn cả không gian trước biệt thự.

Người tài xế lúc đến, không cẩn thận ngã trên bãi cỏ, gần đây lại có mưa, nên tay dính đầy bùn đất, làm bẩn cả hộp quà.

"Ông Thẩm, đây là chút tấm lòng của chúng tôi, cảm ơn công ơn ông nuôi dưỡng suốt hai mươi ba năm qua, xin ông nhất định nhận lấy!"

Bố Thẩm nhìn chằm chằm chiếc hộp lấm lem.

Một người nông dân thì mang được thứ gì đáng giá chứ, chắc chỉ là mớ đồ từ ruộng đồng, không biết còn moi hộp từ đâu ra đựng…

Nhưng ông vẫn giữ vẻ lịch sự: "Quà cáp không cần đâu, các người mau đi đi."

Mẹ Thẩm cũng lộ vẻ khinh thường: "Cái hộp rách nát thế này thì chứa được thứ gì hay ho? Nhà họ Thẩm chúng tôi thèm khát mấy món đồ quê mùa đó sao?"

Người tài xế do dự một lúc, trước khi đi, ông chủ đã đặc biệt dặn dò ông mang theo.

Bên trong là hai mươi ba căn nhà phố thương mại sang trọng, hai mươi ba căn biệt thự xa hoa, hai mươi ba món trang sức cao cấp lộng lẫy, hai mươi ba chiếc xe hơi sang trọng, hai mươi ba củ nhân sâm ngàn năm, cùng với một tấm thẻ ngân hàng trị giá hai trăm ba mươi triệu…

Tất cả để cảm ơn nhà họ Thẩm đã nuôi dưỡng tiểu thư suốt hai mươi ba năm.

"Ông Thẩm, ông thật sự không nhận sao?"

Bố Thẩm phẩy tay, có chút bực bội: "Nhà họ Thẩm chúng tôi không thiếu mấy thứ này, mau đi đi."

Người tài xế đành đặt hộp quà lại vào xe, rồi chở Thẩm Thanh rời khỏi nhà họ Thẩm.

Chỉ có Thẩm Tâm Như là nhìn chằm chằm vào hộp quà có chút ngây người.

Nếu cô ta không nhìn nhầm, thì trong đống hộp đó hình như có hộp đựng trang sức của Thanh...

Không thể nào, chắc chắn là ông ta nhặt được cái hộp rỗng ở đâu đó, bên trong không thể nào thật sự là trang sức của Thanh!

Tiếp tục xem!
Truyện đang đến hồi gay cấn! Chuyển sang Ứng dụng để tiếp tục đọc
Mở khóa tất cả các tập
Mở trang web chính thức

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Chết tiệt! Thân phận cô nhiều thế, anh trêu làm gì?
9.0
Giản Ngô, một đại lão ẩn mình dưới nhiều thân phận, chấp nhận gả cho gã trai nghèo khó. Ngờ đâu trước ngày cưới, hôn phu đột ngột nhận lại tổ tiên hào môn rồi lập tức hủy hôn, không ngừng nhục mạ cô là kẻ quê mùa hèn kém. Giữa cơn bão chế giễu của dư luận, sự thật dần hé lộ khiến tất cả ngỡ ngàng. Từ bác sĩ danh tiếng, tổng tài tập đoàn lớn đến nữ hoàng lính đánh thuê hay thiên tài công nghệ, tất cả đều là cô. Khi các lớp mặt nạ rơi xuống, dàn người hâm mộ quyền lực khắp thế giới kéo đến vây quanh cô. Gã hôn phu cũ hối hận quỳ gối cầu xin sự tha thứ, nhưng một vị tài phiệt bí ẩn đã kịp thời xuất hiện. Anh lạnh lùng che chở cô trước mọi ánh nhìn và tuyên bố chủ quyền đầy quyền lực, khẳng định cô chính là người vợ mà không ai được phép chạm tới.
Bìa tiểu thuyết Cấm chọc lửa, anh đừng làm loạn
8.0
Bề ngoài là cô con gái nuôi yếu thế thường xuyên bị bắt nạt, nhưng thực chất cô lại là Bông hồng đêm lừng lẫy giới đua xe ngầm thành phố H. Ban ngày cô sống khép mình để tồn tại, đêm về lại bùng nổ đam mê tốc độ. Cuộc sống hai mặt ấy dần xáo trộn khi người thừa kế tập đoàn chính thức về nước. Một sự cố ngoài ý muốn đã phá hỏng kế hoạch chạy trốn của cô, đồng thời khiến người đàn ông quyền lực vốn sắc sảo, quyết đoán phải lún sâu vào lưới tình. Đối mặt với cô em gái nuôi mang nhiều thân phận bí ẩn từ tay đua đến đối tác kinh doanh, anh từng bước bị cuốn vào vòng xoáy mê hoặc không thể dứt ra.
Bìa tiểu thuyết Cưng chiều độc quyền: Cô dâu thế thân của tổng tài
8.9
Để cứu vãn danh dự gia đình sau khi em gái đột ngột bỏ trốn ngay trước giờ hành lễ, cô buộc phải trở thành kẻ thế thân, khoác lên mình bộ váy cưới để gả cho một người đàn ông quyền lực nhưng đầy tai tiếng. Vốn dĩ, cô chỉ xem cuộc hôn nhân này là một bản hợp đồng tạm thời, một giấc mộng phù du rồi sẽ sớm tan biến theo thời gian. Thế nhưng, thực tế lại nằm ngoài dự tính khi cô dần chìm đắm trong sự cưng chiều mãnh liệt, khiến bản thân chẳng thể nào tỉnh giấc khỏi cơn mơ ngọt ngào ấy.
Bìa tiểu thuyết Từ tan vỡ đến cô dâu tỷ phú
7.9
Để chuẩn bị cho tương lai của tôi, bố đã nuôi dưỡng bảy người đàn ông ưu tú. Tôi dành trọn mười năm thanh xuân yêu Sử Đăng Đạt bằng tất cả sự chân thành, thậm chí đánh mất chính mình. Thế nhưng, ngay trước sinh nhật tuổi 21, tôi bàng hoàng chứng kiến anh ta thân mật bên Cát Thanh Hiền. Đau đớn hơn, sáu người còn lại cũng lộ bộ mặt thật, coi tình cảm của tôi như trò đùa để lợi dụng. Nhận ra sự hèn mọn bấy lâu, tôi quyết định từ bỏ tất cả và gọi điện cho người đàn ông khác: Anh Nguyên, lời cầu hôn của anh còn hiệu lực không?
Bìa tiểu thuyết Anh Phó, xin hãy nhẹ nhàng một chút, vợ anh không còn muốn anh nữa rồi
9.7
Từng là đặc vụ ngầm, tôi từng bắt cóc đại gia Phó Dục Thần và ép anh ta nhảy múa nhục nhã. Khi tôi trở về đời thường làm thuê kiếm sống, anh ta dùng quyền lực chặn mọi đường lui, ép tôi phải làm bạn gái mình. Suốt ba năm, anh ta cưng chiều tôi hết mực khiến ai cũng ghen tị. Thế nhưng, tất cả chỉ là màn kịch trả thù tàn nhẫn. Khi tình cũ trở về, anh ta bắt tôi nhảy múa hạ nhục trước đám đông để đòi lại món nợ cũ. Anh ta đã mất công nâng tôi lên thật cao chỉ để tận hưởng cảm giác hất văng tôi xuống vực thẳm.
Bìa tiểu thuyết Bà Hoắc, thân phận của cô đã bị lộ
9.5
Dư luận luôn đồn thổi vị hôn thê của thiếu gia họ Hoắc là một cô gái nông thôn thô kệch, kém cỏi và vô dụng. Thế nhưng, sự xuất hiện của Thư Tình tại bữa tiệc đã khiến tất cả phải ngỡ ngàng trước nhan sắc thực sự. Hàng loạt thân phận bí mật của cô dần được hé lộ: từ chị gái của ảnh đế lừng danh, con gái tỷ phú thế giới đến nhà thiết kế Leo đầy quyền lực. Dù đám đông kinh ngạc, người ta vẫn tin rằng Hoắc Vân Thành không hề yêu cô. Cho đến khi tập đoàn Hoắc thị bất ngờ xác nhận tình cảm bền chặt và công bố chuẩn bị hôn lễ, khiến mọi lời hoài nghi đều phải câm nín.