Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Vợ câm đắt giá: Phu nhân dẫn con bỏ trốn rồi!

Vợ câm đắt giá: Phu nhân dẫn con bỏ trốn rồi!

Suốt năm năm hôn nhân, Lạc San - một cô gái câm lặng - chỉ nhận lại sự lạnh nhạt từ người chồng. Nỗi đau lên đến đỉnh điểm khi đứa con duy nhất cũng bị tước mất, ngay sau đó anh ta công khai đính hôn với tình cũ. Nhìn cái thai mới chớm trong bụng, cô bàng hoàng nhận ra bấy lâu nay anh chưa từng chân thành. Lạc San quyết định dứt áo ra đi, cắt đứt mọi liên hệ như chưa từng quen biết. Thế nhưng, sau khi cô biến mất, người đàn ông ấy lại điên cuồng tìm kiếm trong hối hận. Lúc gặp lại, thấy cô bên người mới, anh hạ mình van nài cô đừng rời xa. Đáp lại sự cầu xin đó, cô lần đầu cất tiếng chỉ để bảo anh cút đi.
Chương
Chia sẻ

Chương 1

Đêm về, mưa như trút nước.

Lạc San vội vàng xuống taxi, băng qua cơn mưa gió tạt vào sảnh khách sạn.

Dù đã dùng ô che, cô vẫn bị gió tạt ướt đẫm.

Tóc bết vào mặt, đôi môi tái đi vì lạnh, nhưng cô không dám dừng lại.

Chồng cô, Tô Tân Thần đang đi xã giao, nhắn tin cho cô.

Bảo cô mang thuốc đau dạ dày và thuốc giải rượu đến.

Theo số phòng trong tin nhắn, cô tìm đến trước cửa.

Chỉnh trang lại dáng vẻ lấm lem của mình, cô định đẩy cửa bước vào.

Bên trong vọng ra giọng nói mềm mại, nũng nịu: "Tân Thần, bao giờ anh mới chịu ly hôn với con câm ở nhà?"

Tay Lạc San khựng lại, đôi mắt ảm đạm cúi xuống.

Cô muốn quay lưng rời đi, nhưng nghĩ đến chồng đang khó chịu trong người, cô lại dằn lòng, đẩy cửa bước vào.

Ngay lập tức, một đôi mắt bất mãn lẳng lặng đánh giá cô, giọng trầm xuống: "Sao cô lại đến đây?"

Người vừa cất lời không ai khác chính là chồng cô, Tô Tân Thần.

Đôi mắt tuấn tú ngấm men say, hàng lông mày nhíu lại thể hiện rõ sự không vui.

Lạc San lấy túi thuốc đã được cẩn thận bảo vệ ra, định đưa cho anh.

Một bàn tay khác đưa ra, nhận lấy túi thuốc từ cô.

Giọng nữ ban nãy lại cất lên: "Cô Lạc thật chu đáo, lại còn mang cả thuốc giải rượu đến. Không như tôi, chỉ biết quấn lấy anh Tân Thần."

Cô ta nũng nịu cằn nhằn, thuận thế ngồi hẳn lên đùi Tô Tân Thần.

Bị bắt gặp nói xấu sau lưng, người phụ nữ vẫn chẳng hề có chút ngượng ngùng.

Lạc San biết người phụ nữ này kiêu ngạo như vậy là bởi vì cô ta mới chính là người chồng cô yêu thật lòng, Mạnh Nhan An.

Ánh bạc loé lên trên tay Mạnh Nhan An, Lạc San nhanh chóng nhìn rõ, đó là chiếc điện thoại.

Là chiếc điện thoại Tô Tân Thần chưa bao giờ cho phép cô chạm vào.

Nhớ lại ánh mắt của Tô Tân Thần ban nãy, cô lập tức hiểu ra người đã nhắn tin gọi cô đến là ai.

Cô không muốn đôi co, chỉ có thể đưa tay ra hiệu: [Đồ đã mang đến rồi, em đi trước đây.]

Đúng lúc cô quay lưng đi, giọng Mạnh Nhan An từ phía sau lại vang lên.

"Không biết cô Lạc có nghe thấy những lời vớ vẩn vừa rồi của tôi không."

"Xin lỗi cô, tôi chỉ là vì xót xa cho anh Tân Thần nên mới càu nhàu thôi. Cô đừng đi mách lão gia nhé?"

Người phụ nữ đưa cổ tay trắng nõn ra, trên đó có mấy vết sẹo rất mờ.

"Vết sẹo này lần trước bị thương vẫn còn, thỉnh thoảng lại ngứa, ngày nào cũng thấy khó chịu."

Giọng nói mềm mại không hề mang ý công kích, nhưng ánh mắt sắc lạnh lại như lưỡi dao rạch qua người Lạc San.

Lạc San vội vã lắc đầu, muốn giải thích rằng không phải mình đã mách chuyện.

Thế nhưng Tô Tân Thần lại ngắt lời: "Tôi đã nói rồi, khi tôi đang xã giao thì đừng làm phiền tôi. Về đi."

Nén lại đôi môi cắn chặt, cô khẽ gật đầu.

Mạnh Nhan An vẻ như tủi thân, nhưng lại nói với giọng mỉa mai: "Tại sao cái miệng rõ ràng không thể nói mà lại mách lẻo giỏi đến thế? Anh Tân Thần đã cưới cô rồi, cô còn chưa thỏa mãn sao?"

Mắt Lạc San đỏ hoe, cố kìm nước mắt không rơi xuống.

Tô Tân Thần không yêu cô, điều này cô đã biết từ ngày kết hôn.

Nhưng anh cũng chưa bao giờ chê bai cô là người câm, anh công khai thân phận của cô, cô muốn tiêu bao nhiêu tiền trong thẻ cũng được.

Cô đúng là nên cảm thấy thỏa mãn.

Vội vã đóng cửa rời đi, cô không dám nán lại dù chỉ một giây.

Tô Tân Thần hờ hững nhìn bóng lưng cô khuất dần, thản nhiên cất lời: "Chuyện đã qua rồi, không cần vì cô ta mà bận lòng."

"Vết sẹo này để anh bồi thường cho, em muốn gì?"

"Anh à, em muốn anh cưới em."

Vòng tay qua vai Tô Tân Thần, cô nũng nịu nói.

Giọng Tô Tân Thần bỗng trở nên lạnh lùng: "Anh đã nói rồi, đừng nhắc lại chuyện đó nữa."

"Anh có thể cho em mọi thứ, trừ thân phận Tô phu nhân."

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Sau khi hủy hôn, cô ấy được cưng chiều hết mực
9.6
Trong cơn say, tôi đã dại dột trêu chọc một người đàn ông lạnh lùng và đầy nguy hiểm. Anh ta từng ép tôi vào góc tường với lời cảnh báo về cái giá phải trả. Khi cuộc hôn nhân sắp đặt tan vỡ khiến tôi mất đi tất cả, tôi đã chọn đi theo anh. Trở thành vợ anh, tôi chấp nhận làm mẹ kế và chăm sóc con riêng của người khác. Thế nhưng, tôi cay đắng nhận ra mình chỉ là một thế thân ngoan ngoãn trong mắt chồng. Ngày tôi quyết tâm ký đơn ly hôn để giải thoát cho bản thân, người đàn ông ấy lại nghẹn ngào cầu xin tôi ở lại. Tôi chỉ bình thản đáp trả bằng chính lời cảnh báo năm xưa, rằng anh sẽ chẳng thể nào chịu đựng nổi sự rời bỏ này.
Bìa tiểu thuyết Trước khi thử ống, chồng lừa tôi hiến tủy cho mối tình đầu
8.1
Sau 5 năm hôn nhân, tôi bàng hoàng nhận ra mình chỉ sống trong một vở kịch dối trá. Chồng tôi không chỉ lén lấy tủy của tôi để cứu tình cũ, mà còn đưa ả vào công ty nhằm chiếm đoạt mọi thành quả lao động của tôi. Khi sự thật phơi bày, tôi quyết định thu thập bằng chứng ngoại tình và ký đơn ly hôn để tìm lại chính mình. Hoắc Dật Thần cứ ngỡ tôi sẽ hối hận quay về, nhưng ngày gặp lại, anh ta hoàn toàn gục ngã khi thấy tôi đang rạng rỡ trong bộ váy cưới, sánh bước bên tài phiệt Cố Đình Uyên.
Bìa tiểu thuyết Tiêu rồi! Trai bao tôi chiều lại là thái tử gia hàng tỷ
8.4
Phát hiện vị hôn phu ngoại tình với chính em gái mình ngay trước thềm lễ đính hôn, cô không hề đánh ghen mà chọn cách trả đũa đầy bất ngờ. Cô tìm đến câu lạc bộ, chi tiền cho một trai bao cực phẩm để tận hưởng đêm nồng cháy. Hài lòng với sự phục vụ của đối phương, cô hào phóng để lại tấm séc giá trị cùng lời hứa sẽ quay lại, mặc kệ thái độ hậm hực của anh ta. Khi sự nghiệp lâm vào đường cùng, cô phải tìm cách tiếp cận người thừa kế quyền lực nhất nhà họ Hoắc để cầu cứu. Thế nhưng, cô bàng hoàng nhận ra vị thái tử gia tỷ đô cao ngạo ấy lại có gương mặt y hệt chàng trai mình từng bao nuôi.
Bìa tiểu thuyết Cả nhà cười cô gả thằng nghèo, không ngờ tỷ phú đến đón dâu
9.4
Trong ngày cưới, Khương Thanh Y bị rơi xuống hồ nhưng hôn phu lại bỏ mặc cô để cứu lấy người em gái. Quá thất vọng, cô quyết định kết hôn chớp nhoáng với anh thợ sửa xe nghèo đã cứu mạng mình. Dù bị người cũ mỉa mai và gia đình xem thường vì từ bỏ hào môn để chọn kẻ trắng tay, Thanh Y vẫn kiên quyết bảo vệ hạnh phúc bình dị. Thế nhưng, thân phận thật sự của chồng cô lại là tỷ phú quyền lực nhất thế giới. Khi sự thật hé lộ, anh đã quỳ xuống trao nhẫn kim cương, hứa bù đắp cho cô cả đời.
Bìa tiểu thuyết Ly hôn xong, tổng tài bám vợ bị từ chối
8.6
Trong mắt mọi người, cô là nữ thư ký toàn năng, chu toàn từ công việc đến đời sống cho Phó tổng. Thế nhưng, ít ai biết cô còn mang danh phận vợ hợp pháp suốt ba năm qua. Hiểu rõ bản thân chỉ là kẻ thế thân cho mối tình đầu của chồng, cô luôn nỗ lực bắt chước hình bóng ấy để đổi lấy một chút quan tâm từ anh. Sự hy sinh thầm lặng ấy sụp đổ khi anh tìm thấy một người khác giống với người cũ hơn cả cô. Nhận ra vị trí của mình đã không còn, cô quyết định buông bỏ tất cả và chủ động đề nghị ly hôn để giải thoát cho cả hai.
Bìa tiểu thuyết Lệ tổng, chồng cũ của phu nhân lại tới, anh mau đuổi theo
7.8
Vào đúng ngày kỷ niệm thành hôn, Ôn Tự bị nhân tình của chồng hãm hại, dẫn đến sự cố tình một đêm với người lạ. Đau đớn vì mất đi sự trong trắng và hay tin tiểu tam mang thai, cô quyết định chấm dứt cuộc hôn nhân bế tắc. Dù bị chồng cũ mỉa mai là đang diễn kịch, Ôn Tự vẫn dứt khoát rời đi để sống cuộc đời mới. Từ một người vợ nội trợ mờ nhạt, cô tỏa sáng rực rỡ dưới danh phận họa sĩ tài năng và được vô số người săn đón. Lúc này, người chồng cũ hối hận tìm đến cầu xin sự tha thứ nhưng lại bàng hoàng khi thấy cô đang trong vòng tay của một ông trùm quyền lực. Người đàn ông ấy lạnh lùng khẳng định vị thế của cô: Nhìn cho kỹ, đây chính là chị dâu của cậu.