
Bị xóa bỏ bởi lời nói dối và tình yêu của anh ấy
Chương 3
Diệp Khánh Thy POV:
Tôi tự mình đến bệnh viện gần nhất để xử lý vết thương. Bác sĩ nói vết cắt khá sâu, phải khâu mười mấy mũi, và có khả năng sẽ để lại sẹo.
Nhìn vết sẹo dài ngoằng trên bắp chân, tôi bất giác bật cười.
Tôi nhớ có một lần, tôi chỉ vô tình bị dao làm đứt tay một vết nhỏ khi gọt hoa quả cho anh ta, anh ta đã cuống cuồng lên, vừa thổi vừa xoa, rồi vội vàng chở tôi đến bệnh viện, nằng nặc đòi bác sĩ phải dùng loại chỉ tốt nhất để không để lại sẹo.
Anh ta nói, cơ thể của vợ anh, một vết sẹo nhỏ cũng không được có.
Vậy mà bây giờ, anh ta lại có thể nhẫn tâm bỏ mặc tôi với một vết thương sâu hoắm như thế này, chỉ vì sợ làm phật lòng người tình.
Tình yêu của đàn ông, thật sự là một thứ dễ thay đổi và rẻ mạt đến vậy sao?
Tôi nằm trong bệnh viện một đêm. Sáng hôm sau, tôi tự làm thủ tục xuất viện, bắt taxi về nhà.
Căn biệt thự rộng lớn vẫn lạnh lẽo như vậy. Nhưng lần này, tôi không còn cảm thấy cô đơn nữa. Trái tim tôi đã chết rồi, không còn cảm giác gì nữa.
Vũ Phi Hải gửi cho tôi một tin nhắn: "Vết thương thế nào rồi? Anh bận quá không qua được, đã dặn thư ký lo liệu mọi thủ tục cho em."
Tôi đọc tin nhắn, rồi không do dự xóa đi. Tôi không trả lời, cũng không muốn nhận bất cứ sự bố thí nào từ anh ta.
Tôi về nhà, việc đầu tiên tôi làm là thu dọn hành lý.
Sau đó, tôi bắt đầu dọn dẹp căn nhà này.
Tất cả những thứ liên quan đến Vũ Phi Hải, tôi đều cho vào thùng rác.
Chiếc áo sơ mi anh ta mặc trong lần đầu tiên hẹn hò. Cặp vé xem phim đầu tiên của hai đứa. Bức ảnh cưới treo đầu giường. Chiếc cốc đôi mà tôi đã mất cả tuần để tìm mua…
Từng món đồ, từng kỷ vật, đều chứa đựng những ký ức ngọt ngào của chúng tôi. Nhưng bây giờ, nhìn lại, chúng chỉ khiến tôi cảm thấy ghê tởm.
Ghê tởm sự ngu ngốc của bản thân, và ghê tởm sự giả dối của anh ta.
Khi màn đêm buông xuống, tôi gần như đã dọn sạch mọi dấu vết của anh ta trong căn nhà này. Căn biệt thự trở nên trống trải lạ thường.
Tôi mệt mỏi ngồi phịch xuống sàn nhà lạnh lẽo, nhìn thành quả của mình.
Đột nhiên, cửa nhà bật mở. Vũ Phi Hải bước vào, người nồng nặc mùi rượu.
Anh ta nhìn thấy tôi ngồi dưới đất, liền loạng choạng bước tới. "Sao lại ngồi đây? Lạnh lắm."
Anh ta cúi xuống, muốn bế tôi lên.
"Đừng chạm vào tôi!" Tôi hét lên, dùng hết sức đẩy anh ta ra.
Hành động của tôi khiến anh ta có chút bất ngờ. Anh ta lảo đảo lùi lại vài bước, suýt nữa thì ngã.
"Thy, em sao vậy?" Anh ta nhíu mày, có vẻ không vui.
"Vết thương của tôi còn đau." Tôi lạnh lùng nói.
Anh ta nhìn xuống chân tôi đang được băng bó, ánh mắt thoáng lên một tia áy náy. "Anh xin lỗi… Hôm qua anh…"
"Anh không cần xin lỗi." Tôi ngắt lời anh ta. "Anh không có lỗi gì cả."
Anh ta im lặng, nhìn tôi một lúc lâu, rồi thở dài. "Thôi được rồi, em nghỉ ngơi đi. Anh ngủ ở thư phòng."
Nói rồi, anh ta quay người đi vào thư phòng, đóng sầm cửa lại.
Tôi nhìn cánh cửa đóng kín, trong lòng chỉ còn lại sự lạnh lẽo.
Anh ta thậm chí không thèm hỏi tôi đã ăn gì chưa, vết thương có cần thay băng không. Anh ta chỉ quan tâm đến cảm xúc của chính mình.
Nửa đêm, vết thương ở chân lại bắt đầu đau nhức. Tôi không ngủ được, đành phải tập tễnh đi xuống nhà tìm thuốc giảm đau.
Khi đi ngang qua thư phòng, tôi nghe thấy tiếng nói chuyện khe khẽ của Vũ Phi Hải vọng ra.
"Yên tâm đi, anh đã có được đơn ly hôn rồi."
Trái tim tôi lại nhói lên một cái.
"Ừ, cô ta ký rồi. Cũng không gây khó dễ gì cả, ngoan ngoãn hơn anh tưởng."
"Haha, chắc là biết thân biết phận rồi. Dù sao thì cũng chỉ là một con gà quê mùa, bám được vào cành cây cao như anh đã là phúc đức ba đời nhà cô ta rồi." Giọng nói của anh ta đầy vẻ chế giễu và khinh bỉ.
"Anh đang chuẩn bị mọi thứ đây. Đợi đến ngày công ty niêm yết, anh sẽ cho em một bất ngờ lớn. Anh sẽ cầu hôn em trước mặt tất cả mọi người."
"Tất nhiên là thật rồi, cô bé ngốc. Anh yêu em mà."
"Còn con vợ cũ kia của anh á?" Anh ta cười khẩy. "Em không cần lo. Cô ta yêu anh đến chết đi sống lại, chỉ cần anh cho cô ta một chút hy vọng, cô ta sẽ ngoan ngoãn nghe lời thôi."
"Những năm tháng sống cùng cô ta đúng là một cơn ác mộng. Nghèo hèn, bẩn thỉu. Mỗi lần nghĩ lại anh đều cảm thấy ghê tởm. May mà cuối cùng cũng thoát được rồi."
"Được rồi, không nói về cô ta nữa. Em ngủ sớm đi nhé. Hôn em."
Cuộc điện thoại kết thúc.
Tôi đứng ngoài cửa, toàn thân run rẩy như một chiếc lá trong gió. Nước mắt không biết đã rơi từ lúc nào, ướt đẫm cả khuôn mặt.
Cơn ác mộng? Ghê tởm?
Hóa ra, mười năm thanh xuân và sự hy sinh của tôi, trong mắt anh ta, chỉ là một cơn ác mộng đáng ghê tởm.
Hóa ra, tình yêu sâu đậm mà tôi dành cho anh ta, lại trở thành công cụ để anh ta điều khiển và lợi dụng.
Tôi đã từng nghĩ, dù anh ta có phản bội tôi, có yêu người khác, thì ít nhất, anh ta cũng sẽ có một chút trân trọng đối với những năm tháng chúng tôi đã cùng nhau vượt qua gian khó.
Nhưng tôi đã lầm.
Trong trái tim người đàn ông này, không hề có một chút tình nghĩa nào dành cho tôi. Chỉ có sự lợi dụng, khinh bỉ và chán ghét.
Một tiếng cười khẽ bật ra từ khóe môi tôi. Tiếng cười nghe sao mà thê lương và chua chát đến vậy.
Diệp Khánh Thy ơi Diệp Khánh Thy, mày đúng là một con ngốc, một con ngốc không hơn không kém.
Nhưng từ bây giờ, sẽ không còn nữa.
Tôi sẽ không bao giờ để người đàn ông này có cơ hội làm tổn thương tôi thêm một lần nào nữa.
Vũ Phi Hải, anh hãy đợi đấy. Món nợ này, tôi nhất định sẽ đòi lại từ anh, cả gốc lẫn lãi.
Nỗi đau tột cùng hóa thành sự câm lặng. Tôi không còn cảm thấy đau nữa. Trái tim tôi đã hoàn toàn chết lặng.
Tôi quay người, tập tễnh bước về phòng ngủ của mình.
Đêm nay, sẽ là đêm cuối cùng tôi ở lại nơi này.
---
Có thể bạn cũng thích





