Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Elena Stone: Vượt ra ngoài tầm với của tỷ phú

Elena Stone: Vượt ra ngoài tầm với của tỷ phú

Mười năm bên nhau, Sầm Nghiêm Cẩn đã đưa Elena Stone từ thân phận trẻ mồ côi trở thành phu nhân hào môn quyền quý. Tuy nhiên, tình yêu sâu đậm ấy bỗng chốc tan vỡ khi anh ta nhẫn tâm sai người dùng roi đánh vợ mình chỉ vì một sự cố nhỏ với người tình mới. Đòn roi tàn độc khiến cô sảy thai, nhưng đổi lại chỉ là sự lạnh lùng tột cùng từ chồng. Đỉnh điểm của bi kịch là khi anh ta mặc kệ nhân tình rút ống thở, sát hại người em trai duy nhất của cô. Mọi hy vọng sụp đổ, Elena quyết định xóa sạch dấu vết quá khứ, thiêu rụi kỷ niệm và rời bỏ danh phận phu nhân Sầm gia để chấm dứt nợ nần với người đàn ông bạc tình.
Chương
Chia sẻ

Chương 1

Mười năm yêu thương, chồng tôi, Sầm Nghiêm Cẩn, đã biến tôi từ một cô nhi thành phu nhân Sầm gia mà vạn người ngưỡng mộ. Anh ta từng nói, thế giới của anh không thể thiếu em.

Vậy mà chỉ vì tôi vô tình làm đổ rượu lên váy của tình nhân mới, anh ta đã ra lệnh cho người dùng roi da quất lên lưng tôi, khiến tôi sảy thai.

Anh ta không một lời an ủi, chỉ lạnh lùng nói: "Em không có tư cách sinh con cho tôi."

Tàn nhẫn hơn, anh ta còn dung túng cho cô ta rút ống thở của em trai tôi, người thân duy nhất của tôi, khiến em ấy chết thảm ngay trước mắt tôi.

Tình yêu mười năm, cuối cùng đã tan thành tro bụi.

Sau khi tự tay lo hậu sự cho em trai, tôi xóa bỏ danh tính, đốt hết mọi kỷ niệm.

Sầm Nghiêm Cẩn, từ nay về sau, chúng ta không còn nợ nần gì nhau nữa.

Chương 1

Bùi Minh Ánh POV:

Tiếng roi da xé rách không khí, quất mạnh vào tấm lưng trần của tôi. Cơn đau rát bỏng như lửa lan tỏa khắp cơ thể, nhưng tôi cắn chặt môi, không cho phép mình phát ra một tiếng rên rỉ nào.

Sầm Nghiêm Cẩn, người chồng đã từng yêu thương tôi suốt mười năm, đang đứng đó, ánh mắt lạnh như băng nhìn tôi, người đang quỳ trên sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo.

Mười năm.

Mười năm anh ta cưng chiều tôi như một nàng công chúa. Anh ta là thái tử gia của tập đoàn Sầm Thị, một đế chế tài phiệt hàng đầu Sài Gòn, kẻ nắm trong tay quyền lực khuynh đảo cả thành phố. Người ta nói anh ta điên cuồng, tàn nhẫn, nhưng với tôi, anh ta luôn là người dịu dàng nhất.

Tôi là một cô nhi, không cha không mẹ, chỉ có một đứa em trai mắc bệnh tim bẩm sinh. Chính anh ta đã tìm thấy tôi trong con hẻm tối tăm, đưa tôi về, cho tôi một mái nhà, và cho em trai tôi sự sống.

Anh ta đã xây cho tôi một tòa lâu đài bằng vàng, biến tôi thành phu nhân Sầm gia mà mọi người phải ngước nhìn. Anh ta sắm cho tôi những bộ váy phiên bản giới hạn, những món trang sức đắt giá mà người khác cả đời cũng không dám mơ tới. Anh ta xây riêng một phòng tranh chỉ để trưng bày những tác phẩm thêu tay của tôi, dù chúng chỉ là những món đồ thủ công bình thường.

Để cưới tôi, một cô gái không có gia thế, anh ta đã chống lại cả gia tộc, từ bỏ quyền thừa kế trong một thời gian, chịu đựng sự khinh miệt của mọi người. Anh ta đã nói, "Minh Ánh, thế giới này có thể không cần em, nhưng thế giới của anh thì không thể thiếu em."

Vậy mà giờ đây, người đàn ông đó lại đang đứng nhìn tôi bị hành hạ.

"Đủ rồi," giọng nói lạnh lùng của anh ta vang lên.

Người hầu dừng tay, lùi lại. Tôi thở hổn hển, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm mái tóc.

"Biết sai chưa?" Anh ta bước tới, đôi giày da đắt tiền dừng lại ngay trước mặt tôi.

Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của anh ta, đôi mắt đã từng chỉ chứa đựng hình bóng của riêng tôi. "Em không làm gì sai cả."

Chỉ vì tôi vô tình làm đổ ly rượu vang lên chiếc váy trắng của Thẩm Tố Uyên, người tình mới của anh ta, một KOL nổi tiếng trên mạng với hình tượng "cô gái mộc mạc, nghị lực".

"Còn dám cãi?" Giọng anh ta trở nên nguy hiểm. "Tố Uyên nói chính em đã cố tình đẩy cô ấy."

"Em không có." Tôi cố gắng gượng dậy, nhưng cơn đau từ lưng khiến tôi khuỵu xuống.

Anh ta ngồi xổm xuống, bóp chặt cằm tôi, buộc tôi phải nhìn anh ta. "Minh Ánh, em đã từng rất ngoan ngoãn. Sao bây giờ lại trở nên như vậy?"

Nước mắt tôi cuối cùng cũng không kìm được mà trào ra. "Nghiêm Cẩn, tại sao? Tại sao anh lại đối xử với em như vậy?"

Sự dịu dàng trong mắt anh ta đã biến mất, chỉ còn lại sự tàn nhẫn và chiếm hữu. "Bởi vì em làm tôi chán rồi. Mười năm, Minh Ánh, mười năm em chỉ có một dáng vẻ. Còn Tố Uyên, cô ấy khác."

Một trò chơi tình ái mới. Tôi hiểu rồi. Tôi chỉ là một món đồ chơi cũ kỹ đã bị anh ta vứt bỏ.

"Vậy thì ly hôn đi." Tôi thì thào, tuyệt vọng.

"Ly hôn?" Anh ta cười khẩy, một nụ cười tàn độc. "Bùi Minh Ánh, em nghĩ em có quyền đó sao? Em quên em trai mình rồi à?"

Trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Minh Vũ. Em trai tôi, điểm yếu duy nhất của tôi.

Sầm Nghiêm Cẩn lấy ra chiếc máy tính bảng, vuốt màn hình. Một đoạn video hiện ra. Minh Vũ đang nằm trên giường bệnh, xung quanh là những thiết bị y tế chằng chịt, khuôn mặt em xanh xao và yếu ớt.

"Bùi Minh Vũ, bệnh tim bẩm sinh. Chi phí điều trị mỗi tháng là một con số khổng lồ. Thiết bị duy trì sự sống này, chỉ có tập đoàn Sầm Thị mới có. Chỉ cần anh rút điện, nó sẽ chết ngay lập tức."

"Đừng!" Tôi hoảng loạn hét lên, bò đến bên chân anh ta, níu lấy ống quần anh ta. "Em xin anh, đừng làm hại Minh Vũ. Em sai rồi, là em sai rồi. Em xin lỗi Tố Uyên, em sẽ xin lỗi cô ấy."

Tôi giống như một con chó mất đi tất cả sự tôn nghiêm, chỉ biết cầu xin sự thương hại của chủ nhân.

Anh ta nhìn tôi với ánh mắt khinh bỉ. "Tố Uyên không cần lời xin lỗi của em. Cô ấy muốn em nhận tội trước mặt mọi người."

"Em..."

"Anh cho em ba ngày để suy nghĩ," anh ta ngắt lời, đứng dậy, phủi phẳng phiu ống quần như thể vừa chạm vào thứ gì đó bẩn thỉu. "Ba ngày sau, nếu em không công khai xin lỗi và thừa nhận đã hãm hại Tố Uyên, anh sẽ cho người rút ống thở của em trai em."

Anh ta quay người rời đi, bỏ lại tôi một mình trong căn hầm lạnh lẽo.

Tôi gục xuống sàn, nước mắt hòa cùng máu, cảm giác tuyệt vọng bao trùm lấy tôi. Mười năm yêu thương, cuối cùng lại đổi lấy một kết cục như thế này sao?

Cơn buồn nôn đột ngột ập đến, tôi ôm bụng, cảm thấy một sự thay đổi khác thường trong cơ thể. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu khiến tôi sững sờ.

Không, không thể nào...

Tôi run rẩy sờ lên bụng mình. Đứa con mà tôi và anh ta đã mong chờ suốt bao năm... không lẽ lại đến vào lúc này?

Tiếp tục xem!
Truyện đang đến hồi gay cấn! Chuyển sang Ứng dụng để tiếp tục đọc
Mở khóa tất cả các tập
Mở trang web chính thức

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Tái hôn bị chồng quấn quýt cả ngày
9.3
Trong vũng máu sau vụ tai nạn thảm khốc, Thẩm An Du bàng hoàng nghe chính người chồng kết hôn một năm qua ra lệnh kết liễu mình. Không chỉ chịu nỗi oan vô sinh từ mẹ chồng và sự phản bội của bạn thân, cô còn bị sát hại dã man. May mắn được tái sinh vào đúng ngày ly hôn, cô quyết định bắt tay cùng người đàn ông quyền lực nhất thành phố để trả thù những kẻ đã hãm hại mình. Từ một cuộc hôn nhân giao dịch đầy toan tính, người đàn ông u ám ấy bỗng dồn cô vào tường và đề nghị biến màn kịch này thành sự thật.
Bìa tiểu thuyết Sau khi ly hôn, tổng tài quỳ gối xin tái hợp
7.8
Ba năm trước, Tô Thiên Từ gạt bỏ mọi định kiến để kết hôn cùng Lăng Bắc Khiêm khi anh vẫn là người thực vật. Thế nhưng, ngày cô phải nén đau thương bỏ đi cái thai vì bạo bệnh cũng là lúc người chồng ấy công khai phô trương tình cảm bên người phụ nữ khác. Nỗi đau thấu tận tâm can khiến cô dứt khoát đề nghị ly hôn để tìm lại tự do cho những ngày cuối đời. Cứ ngỡ mối duyên này sẽ chấm dứt, nhưng Lăng Bắc Khiêm bỗng đổi thay, vứt bỏ vẻ kiêu ngạo để quỳ gối cầu xin sự tha thứ. Trước sự hối hận muộn màng của vị tổng tài, Thiên Từ chỉ lạnh lùng đáp trả rằng mọi chuyện đã quá trễ.
Bìa tiểu thuyết Ly hôn xong, tổng tài bám vợ bị từ chối
8.6
Trong mắt mọi người, cô là nữ thư ký toàn năng, chu toàn từ công việc đến đời sống cho Phó tổng. Thế nhưng, ít ai biết cô còn mang danh phận vợ hợp pháp suốt ba năm qua. Hiểu rõ bản thân chỉ là kẻ thế thân cho mối tình đầu của chồng, cô luôn nỗ lực bắt chước hình bóng ấy để đổi lấy một chút quan tâm từ anh. Sự hy sinh thầm lặng ấy sụp đổ khi anh tìm thấy một người khác giống với người cũ hơn cả cô. Nhận ra vị trí của mình đã không còn, cô quyết định buông bỏ tất cả và chủ động đề nghị ly hôn để giải thoát cho cả hai.
Bìa tiểu thuyết Ngủ ngon nhé, tổng tài sói của tôi
9.1
Kiếp trước, Nhan Ngọc luôn sống nhún nhường, đóng vai thánh nhân để rồi nhận lấy cái chết thảm khốc giữa biển khơi. Có cơ hội tái sinh, cô quyết định rũ bỏ sự yếu đuối để trở nên mạnh mẽ và quyết đoán hơn. Nhan Ngọc tận dụng ký ức tiền kiếp để liên tục gặt hái thành công, từ việc thống trị các bảng xếp hạng âm nhạc đến việc trừng trị những kẻ giả tạo luôn tìm cách hãm hại mình. Trên hành trình vươn tới đỉnh cao danh vọng, cô dành trọn sự dịu dàng cho người đàn ông mình từng bỏ lỡ. Cô nguyện dùng cả đời này để bù đắp và trân trọng tình cảm của anh, viết tiếp chương mới đầy hạnh phúc.
Bìa tiểu thuyết Anh ấy chọn người yêu cũ, tôi chọn sự trả thù
8.9
Trong ngày cưới, Hoài Gia Bảo tàn nhẫn bỏ rơi tôi để chạy theo tình cũ đang mất trí nhớ. Anh ta hủy hôn, ép tôi ở lại dinh thự như một vị khách để tận mắt xem họ hạnh phúc. Khi hỏa hoạn và tai nạn ập đến, anh ta luôn ưu tiên cứu cô ấy, mặc kệ tôi chịu thương tổn vĩnh viễn. Đau đớn hơn, tôi phát hiện anh ta cố tình không chữa khỏi bệnh cho cô ấy để giam hãm cả hai người phụ nữ bên mình. Gia Bảo còn coi tôi là món hàng thừa từ anh trai để hạ nhục. Để trả thù, tôi quyết định tìm đến Hoài Gia Lâm, người đàn ông quyền lực nhất nhà họ Hoài, và đề nghị một cuộc hôn nhân.
Bìa tiểu thuyết Đám cưới của tôi, không phải anh
8.2
Năm năm trước, tôi đánh đổi đôi mắt sáng để cứu vị hôn phu tại Sa Pa. Đổi lại sự hy sinh ấy, anh ta bí mật dời đám cưới về Nha Trang chỉ vì cô bạn thân Ái My sợ lạnh. Đau đớn hơn, anh coi việc tôi cứu mạng là sự sến sẩm, sẵn sàng chi tỷ đồng mua váy cho người khác nhưng lại chi li với tôi. Ngày trọng đại, anh bỏ mặc tôi ở lễ đường để chạy theo cơn hoảng loạn của Ái My, tin rằng tôi sẽ mãi bao dung. Nhưng anh đã nhầm, sự hy sinh không phải là xiềng xích của phục tùng. Giữa tiếng chuông nhà thờ tại vùng núi năm xưa, tôi nghe điện thoại của anh và tuyên bố rằng đám cưới của mình đang bắt đầu, nhưng chú rể chắc chắn không phải là anh.