
Tám năm, một trò đùa tàn nhẫn
Chương 3
Tôi quay lại, đối mặt với Lý Đức Hoàng và Tưởng Thanh Hằng. Anh ta nhìn tôi, ánh mắt có chút dò xét. Thanh Hằng đứng nép vào người anh ta, nở một nụ cười có phần gượng gạo.
"Chào anh Hoàng, chào chị Thanh Hằng." Tôi bình tĩnh gật đầu, giọng nói không một chút gợn sóng.
Sự bình tĩnh của tôi dường như khiến Lý Đức Hoàng bất ngờ. Anh ta nhíu mày. "Em... ổn chứ?"
"Em ổn." Tôi mỉm cười nhẹ. "Chúc mừng hai người. Trông hai người thật xứng đôi."
Tôi nói thật lòng. Nhìn họ đứng cạnh nhau, tôi thực sự cảm thấy họ thuộc về nhau. Và tôi, là một người ngoài cuộc.
Thanh Hằng có vẻ nhẹ nhõm hơn. "Cảm ơn em, Lam Khê. Chị rất vui vì em có thể nghĩ thông suốt như vậy."
Đúng lúc đó, một vài người bạn của Lý Đức Hoàng đi tới. Một cô gái trong nhóm nhìn tôi với ánh mắt chế giễu.
"Ồ, đây chẳng phải là Mây Lam Khê sao? Người theo đuổi bạn thân của anh trai mình suốt tám năm trời. Sao thế, hôm nay đến để chúc phúc cho người mình yêu và tình địch à? Rộng lượng thật đấy."
Lời nói của cô ta như một cái tát vào mặt tôi. Những người xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán. Gương mặt tôi nóng bừng.
Tôi nhìn về phía Lý Đức Hoàng, hy vọng anh ta sẽ nói gì đó. Nhưng không, anh ta chỉ đứng im, ánh mắt lạnh lùng nhìn tôi, dường như coi đây là một màn kịch vui. Anh ta không hề có ý định bênh vực tôi, dù chỉ một lời.
Và rồi tôi hiểu ra. Tám năm qua, sự "dung túng" của anh ta đối với tôi không phải vì anh ta có chút tình cảm nào, mà chỉ đơn giản là vì nể mặt anh trai tôi. Anh ta để tôi tự do mơ mộng, tự do theo đuổi, bởi vì anh ta biết, chỉ cần anh ta muốn, anh ta có thể dập tắt nó bất cứ lúc nào.
Giống như bây giờ. Anh ta để mặc tôi bị sỉ nhục công khai, như một cách để khẳng định với mọi người rằng tôi chẳng là gì đối với anh ta cả.
Một cảm giác chua xót dâng lên trong cổ họng. Tôi không muốn ở lại đây thêm một giây phút nào nữa.
"Em xin phép." Tôi lí nhí nói, quay người bước đi, cố gắng giữ cho lưng mình thẳng.
Tôi tìm một góc khuất trên ban công, để cho cơn gió đêm lạnh lẽo thổi vào mặt. Tôi không khóc. Nước mắt của tôi đã cạn khô từ đêm qua rồi.
Từ phía sau, tiếng nhạc du dương và tiếng cười nói vui vẻ vọng lại. Tôi nghe thấy tiếng Lý Đức Hoàng dịu dàng nói: "Thanh Hằng, em đứng đây có lạnh không? Để anh lấy thêm áo choàng cho em."
Sự quan tâm đó, sự cưng chiều đó, chưa bao giờ thuộc về tôi.
Tôi đang định quay vào trong để tìm anh trai và rời đi thì Tưởng Thanh Hằng bước ra.
"Lam Khê," cô ấy gọi. "Chị có thể nói chuyện với em một chút được không?"
Tôi im lặng.
"Chị biết em vẫn còn buồn," cô ấy tiếp tục, giọng đầy vẻ áy náy. "Những lời của cô ấy lúc nãy... thật quá đáng. Nhưng chị mong em hiểu, anh Hoàng thực sự rất yêu chị. Anh ấy và em... không có khả năng đâu."
Cô ta đang cố xác nhận xem tôi đã thực sự từ bỏ hay chưa.
Tôi nhìn cô ấy, một nụ cười mệt mỏi nở trên môi. "Chị yên tâm. Em hiểu."
Đúng lúc đó, một tiếng "rắc" lớn vang lên từ phía trên. Tôi ngẩng đầu lên, kinh hoàng nhận ra một dàn đèn sân khấu lớn đang lung lay dữ dội, và nó đang rơi thẳng xuống chỗ chúng tôi đang đứng!
"Cẩn thận!" Tôi hét lên, theo phản xạ đẩy Tưởng Thanh Hằng ra xa.
Mọi thứ diễn ra quá nhanh. Tôi chỉ nghe thấy tiếng la hét hoảng loạn của mọi người, tiếng kim loại va chạm chói tai.
Lý Đức Hoàng lao ra như một tia chớp. Ánh mắt anh ta lướt qua tôi, chỉ trong một khoảnh khắc, rồi không một chút do dự, anh ta lao về phía Tưởng Thanh Hằng, ôm chầm lấy cô ấy và che chắn cho cô ấy.
Anh ta hoàn toàn bỏ mặc tôi.
Tôi đứng chôn chân tại chỗ, sững sờ nhìn cảnh tượng đó. Một cảm giác lạnh lẽo đến tận xương tủy bao trùm lấy tôi.
Dàn đèn sập xuống.
Một thanh kim loại va vào đầu tôi. Cơn đau dữ dội ập đến, và thế giới trước mắt tôi chìm vào bóng tối.
Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi mất đi ý thức, hình ảnh cuối cùng tôi nhìn thấy là Lý Đức Hoàng đang ôm chặt Tưởng Thanh Hằng, ánh mắt anh ta đầy vẻ hoảng sợ và lo lắng.
Nhưng sự lo lắng đó, không dành cho tôi.
...
Tôi tỉnh lại trong bệnh viện. Mùi thuốc sát trùng xộc vào mũi khiến tôi khó chịu.
Anh trai tôi, Mây Giang Lam, đang ngồi bên cạnh, gương mặt đầy vẻ tự trách và đau đớn.
"Anh xin lỗi, Lam Khê," anh nói, giọng khàn đi. "Là lỗi của anh. Lẽ ra anh không nên để em đến đó. Lẽ ra anh nên nói cho em biết bộ mặt thật của thằng khốn đó sớm hơn."
Tôi lắc đầu, một cơn đau nhói truyền đến từ vết thương trên đầu. "Không phải lỗi của anh đâu."
Tôi nhớ lại khoảnh khắc đó. Khoảnh khắc Lý Đức Hoàng lựa chọn cứu Tưởng Thanh Hằng.
Tôi không cảm thấy đau khổ nữa. Chỉ có một sự bình thản đến lạ. Giống như một người bệnh cuối cùng cũng nhận được chẩn đoán, dù là tồi tệ nhất, nhưng ít ra cũng không còn phải sống trong nghi ngờ và hy vọng hão huyền.
"Anh," tôi nhìn anh trai, giọng nói chắc chắn, "Em muốn đi Paris. Ngay lập tức."
Giang Lam nhìn tôi, trong mắt anh có sự đau lòng, nhưng cuối cùng anh gật đầu. "Được. Mọi thứ cứ để anh lo."
Trong khoảnh khắc đó, tôi biết rằng tám năm thanh xuân của mình đã thực sự kết thúc.
Và một chương mới của cuộc đời tôi sắp bắt đầu.
Có thể bạn cũng thích





