
Đừng quỳ nữa, phu nhân đã tái hôn rồi
Chương 2
Cố Quân Sâm ôm mặt, gương mặt lạnh lùng nghiêm nghị thoáng hiện vẻ không thể tin nổi.
Giọng nói gắt gỏng của anh ta vang lên: "Sở Xán, em điên rồi phải không!"
Nhưng để lại cho anh ta, chỉ có bóng lưng của Sở Xán.
Sở Xán xoay người rời khỏi phòng ngủ chính, nước mắt rưng rưng đi qua hành lang dài, đi đến tận cuối hành lang.
Đó là căn phòng trên danh nghĩa của cô tại nhà của nhà họ Cố, không phải phòng dành cho Cố phu nhân Sở Xán, mà thuộc về quản gia Sở Xán của nhà họ Cố.
Chật hẹp, u tối, không thấy ánh mặt trời.
Cũng giống hệt như mối quan hệ giữa cô và Cố Quân Sâm vậy.
Cô im lặng lấy vali ra, xếp từng bộ quần áo trong tủ vào bên trong.
Duy chỉ có hai hộp quà trong tủ được cô đặt lên giường.
Kết hôn ba năm, Cố Quân Sâm chỉ tặng quà cho cô đúng hai lần.
Một lần là sinh nhật cô, Cố Quân Sâm bị Tô Noãn gọi đi trong đêm vì đau dạ dày, sáng sớm hôm sau khi trở về, anh ta mang cho cô một sợi dây chuyền.
Một lần là khi cô phát sốt, Cố Quân Sâm lại đi dự lễ tốt nghiệp của Tô Noãn, anh ta bù đắp cho cô một đôi hoa tai.
Cả hai món quà đều là để bù đắp cho việc anh ta vì Tô Noãn mà ngó lơ cô.
Chứ không phải thật lòng muốn tặng quà cho cô.
Người mà Cố Quân Sâm thực sự yêu là Tô Noãn, đáng lẽ cô phải sớm nhìn rõ từ lâu rồi.
Sở Xán ép bản thân thoát ra khỏi những hồi ức đó.
Sau khi dọn dẹp xong, Sở Xán nhìn sâu vào hai hộp quà đó một cái, rồi cũng không ngoảnh đầu lại mà rời đi.
Sự mệt mỏi khiến gương mặt vốn xinh đẹp của Sở Xán mất đi vài phần sắc thái.
Cô cúi đầu, vành mắt vẫn còn đỏ hoe.
Lúc này, một giọng nữ cay nghiệt vang lên, ý khinh thường trong lời nói nồng nặc đến cực điểm: "Chị ơi, người làm nhà anh Quân Sâm sao chẳng có chút quy củ nào thế, nhìn thấy chị là nữ chủ nhân tương lai mà cũng không biết lại đây chào hỏi một tiếng!"
Sở Xán ngẩng đầu, chợt nhìn thấy người mình không muốn gặp nhất, Tô Noãn. Còn có em gái của cô ta, Tô Nguyệt.
Hai người Tô Noãn và Tô Nguyệt đều mặc quần áo của hãng Chanel, trên người đeo trang sức của hãng Cartier.
Cố Quân Sâm luôn miệng nói bọn họ bị mẹ kế ngược đãi, Sở Xán chẳng tin một chút nào.
Tô Noãn đối mắt với cô, gương mặt thanh thuần lộ ra một tia bất lực: "Nguyệt Nguyệt, đây không phải người làm của Quân Sâm, đây là... quản gia của anh ấy."
Tô Noãn rõ ràng biết mối quan hệ giữa cô và Cố Quân Sâm, nhưng lại chọn cách che giấu.
Đây là một sự khiêu khích trắng trợn.
Tô Nguyệt càng không chút kiêng dè: "Quản gia với người làm thì có gì khác nhau sao? Chẳng phải đều là hạng đầy tớ cả sao!"
Tay của Sở Xán nắm cán vali càng lúc càng dùng lực, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay.
"Này! Cô còn không mau lại đây giúp tụi tôi bê vali, còn không biết điều như thế, có tin tôi sẽ nói với anh Quân Sâm một tiếng, bảo anh ấy đuổi việc cô luôn không!"
Sở Xán hít sâu một hơi, không hiểu sao, cô cảm thấy ngay cả việc hô hấp cũng đau đớn.
Nhưng trước mặt Tô Noãn, Sở Xán không muốn để lộ một mặt yếu đuối của mình.
Cô cố gắng che giấu sự run rẩy trong giọng nói: "Tôi không còn là quản gia của nhà họ Cố nữa rồi."
Gương mặt thanh thuần của Tô Noãn lộ ra vẻ giễu cợt.
Cô ta từng bước từng bước đi đến trước mặt Sở Xán, đắc ý nhếch khóe môi.
"Cô Sở, thực ra tôi không bận tâm đâu, cho dù tôi trở thành Cố phu nhân, tôi cũng đồng ý để cô ở lại nhà họ Cố làm quản gia, dù sao những năm nay, cô làm đầy tớ cũng rất tốt không phải sao?"
Trái tim của Sở Xán đau nhói như bị đâm.
Ba năm qua, mỗi lần Tô Noãn dùng thân phận em gái đến nhà họ Cố, dù biết rõ cô là vợ của Cố Quân Sâm, nhưng vẫn luôn sai bảo cô như đầy tớ, thậm chí có một lần còn bắt cô quỳ xuống lau sàn.
Sở Xán không phải người để mặc cho người ta bắt nạt, nhưng khi cô đi tìm Cố Quân Sâm.
Cố Quân Sâm chỉ nói: "Sở Xán, Tiểu Noãn chỉ là một cô gái nhỏ, kém em tận hai tuổi, em coi như nhường nhịn em gái mình được không? Lòng dạ của cô ấy lương thiện, không có ác ý với người khác đâu."
Vành mắt của Sở Xán đỏ hoe, bình tĩnh nhìn Tô Noãn, vừa định mở miệng thì Tô Noãn đã cúi người ghé sát tai cô nói: "Sở Xán, có phải cô đang rất khó chịu không, có phải hận không thể chết đi không, người đàn ông cô yêu sâu đậm như thế, vì tôi mà có thể dễ dàng từ bỏ cô."
Cô ta thậm chí còn cười khẽ hai tiếng: "Anh Quân Sâm định sẵn là thuộc về tôi rồi, cô thực sự tưởng rằng sau kỳ hạn hai năm, anh ấy sẽ lại ly hôn sao? Biết đâu lúc đó, con của chúng tôi đã biết gọi bố rồi đấy!"
Sở Xán biết Tô Noãn cố tình muốn cô sụp đổ cảm xúc, cô nỗ lực giữ bình tĩnh, vành mắt đỏ hoe ẩn chứa vẻ lạnh lẽo.
"Tô Noãn, cô nên nghĩ cách làm sao để lấp liếm việc dùng chuyện mẹ kế ngược đãi để lừa Cố Quân Sâm kết hôn thì hơn, cô cho rằng, cuộc hôn nhân có được từ sự lừa dối có thể duy trì được bao lâu?"
Tô Noãn lập tức biến sắc: "Cô!"
Sở Xán kéo vali muốn rời khỏi nhà của nhà họ Cố.
Cô không chú ý thấy, trên cầu thang có một bóng dáng cao lớn đang đi xuống.
Nhưng Tô Noãn đã chú ý tới rồi.
Cô ta giữ chặt tay Sở Xán, rồi tự dùng lực kéo mạnh mình về phía sau.
Sở Xán còn chưa kịp phản ứng thì Tô Noãn đã ngã nhào xuống đất.
Tô Nguyệt thấy chị mình ngã, trước tiên là hét lên một tiếng: "Đồ người làm hèn hạ này! Sao cô có thể đẩy chị tôi hả!"
Tô Noãn ôm bụng, trong mắt lấp lánh ánh lệ: "Cô Sở, tôi chỉ sợ sau khi cô rời khỏi nhà của nhà họ Cố không có nơi nào để đi nên mới muốn cô ở lại tiếp tục làm quản gia, vậy mà cô... vậy mà sao cô lại đẩy tôi!"
Sở Xán không hiểu cô ta đang diễn vở kịch gì, cô mím môi nói: "Tôi không có..."
Cô còn chưa dứt lời đã bị một giọng nói lạnh lùng nghiêm nghị cắt ngang.
"Sở Xán, em đã làm gì Tiểu Noãn hả!"
Có thể bạn cũng thích





