
Sau ly hôn tiểu thư mỗi ngày một thân phận
Chương 3
Hứa Du Nhiên đã ngủ liền ba ngày trong phòng tổng thống của Lạc Thiên Thiên.
Ngoài việc mỗi ngày thức dậy để ăn ra, thời gian còn lại cô đều ngủ, ngay cả mặt nạ cũng là do Lạc Thiên Thiên giúp cô đắp lên mặt.
Sáng ngày thứ tư, Tiêu lão phu nhân gọi điện đến, bảo Hứa Du Nhiên đến nhà họ Tiêu một chuyến.
Không cần nói cũng biết, chắc chắn là vì chuyện ly hôn giữa cô và Tiêu Lẫm.
Thế nhưng Lạc Thiên Thiên lại nói với cô, "Tớ nghĩ lý do Tiêu lão phu nhân gọi cậu đến có thể là vì cháu gái lớn của nhà họ Lệ ở Thượng Kinh - Lệ Tiêu Tiêu không may bị chấn thương ở đầu dẫn đến mắt bị mù. Nhà họ Lệ đã mời đủ mọi danh y, nhưng tình hình của cô ấy vẫn không có tiến triển. Hiện tại nhà họ Lệ đang tìm kiếm nữ thần Phục Minh - đệ tử cuối cùng của giáo sư Hồ khắp trên thế giới, Lệ Ngũ Gia thậm chí còn đích thân đến Lăng Thành vì cháu gái mình. Chỉ có Tiêu lão phu nhân biết thân phận của cậu, tớ sợ là..."
Hứa Du Nhiên lắc đầu, ngắt lời, "Cậu yên tâm, Tiêu lão phu nhân đã hứa với tôi sẽ không tiết lộ thân phận bác sĩ của tôi rồi."
"Dù sao thì cậu cũng nên cẩn thận một chút, đừng để nhà họ Tiêu lợi dụng." Lạc Thiên Thiên tốt bụng nhắc nhở.
"Tớ biết rồi."
Lạc Thiên Thiên lại nói, "Nhưng cậu không thể đi như thế này được."
Sau khi ăn sáng xong, Lạc Thiên Thiên trực tiếp gọi đội ngũ tạo hình đến tận nơi, dặn dò: "Yêu cầu chỉ có một, đó là để Hứa nữ vương của chúng ta hồi sinh với khí thế ngút trời!"
Thật phải công nhận, Hứa Du Nhiên sau khi nghỉ ngơi đủ thì như đóa hoa sắp tàn gặp được dòng nước sống, không chỉ làn da căng mịn như có thể bật ra nước, mà cả người cũng tràn đầy sức sống.
Ngay cả đôi mắt từng bị cuộc sống dày vò đến mất đi ánh sáng cũng trở nên long lanh như suối nguồn trên núi, trong veo và cuốn hút lạ thường.
Đội ngũ tạo hình chỉ giúp Hứa Du Nhiên chọn một chiếc váy nhỏ phù hợp với cô, nhẹ nhàng phủ một lớp phấn lên mặt cô.
Hứa Du Nhiên đã đẹp đến mức khiến người ta phải kinh ngạc.
Đến mức Lạc Thiên Thiên cũng phải nhìn cô chằm chằm không chớp mắt, hồi lâu mới thốt lên: "Tiêu "mù" đúng là "mù" thật đấy! Một tuyệt thế giai nhân như cậu mà không biết trân trọng, lại đi thích cái cọng cỏ đuôi chó như Tô Thanh kia?"
Đến giờ, xe của nhà họ Tiêu đã đến địa điểm hẹn.
Khuê Bá - quản gia trong nhà đích thân đến đón, nhưng ngay từ cái nhìn đầu tiên lại không thể nhận ra cô.
Sau khi quan sát đi quan sát lại nhiều lần, đến khi Hứa Du Nhiên lên tiếng chào hỏi, Khuê Bá mới nhận ra giọng nói của cô và vội vàng nói: "Không ngờ cô Hứa nay đã trở nên xinh đẹp đến vậy, tôi thật sự không dám nhận có quen biết."
Nửa giờ sau, đến cửa nhà họ Tiêu, Khuê Bá đích thân mở cửa xe, kính cẩn mời Hứa Du Nhiên xuống xe.
"Ồ? Đây là tiểu thư của nhà họ Lệ sao?" Tiêu Mang hớn hở chạy đến, cười một cách nịnh nọt.
Hôm nay là ngày Lệ Bắc Trì đến thăm nhà họ Tiêu, cô ta đã dậy từ rất sớm để chải chuốt và còn mặc một bộ trang phục đắt tiền.
Chỉ để tạo ấn tượng tốt với anh.
Tưởng chỉ có một mình Lệ Bắc Trì đến, không ngờ lại gặp thêm một cô gái trẻ đẹp đến kinh ngạc ở cửa nhà.
Phong thái cao quý này, không phải tiểu thư nhà họ Lệ thì còn ai vào đây?
"Tiêu Mang, mắt cô không tốt lắm nhỉ."
Giọng Hứa Du Nhiên vừa cất lên, Tiêu Mang lập tức kinh ngạc đến mức há hốc miệng.
"Hóa ra là cô à?!" Cô ta không dám tin mà nhìn Hứa Du Nhiên từ trên xuống dưới, trong mắt đầy sự ghen tị.
Đúng lúc này, Tiêu Lẫm lái xe đưa Tô Thanh về nhà họ Tiêu.
Vừa xuống xe, ánh mắt anh bị Hứa Du Nhiên thu hút, đứng ngẩn ngơ tại chỗ.
Chỉ là ly hôn thôi, sao cô lại có thể trở nên xinh đẹp như vậy?
"Anh Lẫm, đó là vợ cũ của anh nhỉ?" Tô Thanh chú ý thấy Tiêu Lẫm lộ vẻ kinh ngạc, âm thầm nghiến răng, nhưng trên gương mặt xinh đẹp vẫn giữ nụ cười tự nhiên, "Lỡ gặp rồi thì đi chào hỏi đi. Dù sao cô ấy cũng là một cô nhi, theo đuổi anh đến tận đây cũng không dễ dàng gì."
Cái giọng điệu đó, như thể cô ta mới là chính thất đi bắt tiểu tam vậy!
Tiêu Mang tỉnh táo lại, mắng Hứa Du Nhiên dữ dội, "Hứa Du Nhiên! Sao cô dám mặc đồ đắt tiền như vậy? Tiền anh tôi cho cô, cô đều đem đi phẫu thuật thẩm mỹ và mua quần áo rồi phải không?"
Hôm nay ngay cả Tô Thanh cũng mặc đồ giản dị để làm nền cho cô ta, Tiêu Mang làm sao có thể chịu được Hứa Du Nhiên đẹp hơn mình chứ?
Cô ta ngừng lại một chút rồi tiếp tục mắng, "Tôi khinh, đồ không biết xấu hổ! Cô mặc đồ lòe loẹt như vậy cho ai xem? Muốn quyến rũ anh tôi quay đầu? Cô đừng có mơ!"
Cô ta tức giận đến mức giậm chân mắng chửi, rồi liền lao tới muốn xé rách quần áo và tóc của Hứa Du Nhiên.
Khuê Bá vội vàng ngăn cản lại, "Tiểu thư, hôm nay có khách quý đến, cô làm ồn ào như vậy thì ra thể thống gì?"
Tiêu Mang quen thói bá đạo, hoàn toàn không thèm quan tâm những lời đó, "Tôi phải cào cho rách mặt con hồ ly tinh này!"
Hứa Du Nhiên tao nhã lấy điện thoại từ túi xách ra, chĩa vào Tiêu Mang, "Nào, cô cứ làm ồn đi, chi bằng để Lệ Ngũ Gia thấy bộ mặt thật của cô."
Tiêu Mang giật mình, lúc này mới chịu dừng lại. Nhưng vẫn trừng mắt nhìn Hứa Du Nhiên, "Cô dám!"
Sau đó, cô ta ấm ức dựa vào Tô Thanh, mách lẻo, "Chị Tô Thanh - chị dâu tốt của em, chị phải làm chủ cho em."
Cô ta cố ý nhấn mạnh ba chữ "chị dâu tốt", muốn làm Hứa Du Nhiên tức chết.
"Được, chị sẽ không để người ngoài bắt nạt em." Tô Thanh cưng chiều Tiêu Mang như đang cưng chiều em gái ruột của mình.
Hứa Du Nhiên chỉ thấy buồn cười, "Bộ Tiêu lão phu nhân và Tiêu phu nhân đều chết hết rồi sao? Mà nhà họ Tiêu lại phải để một người ngoài như cô Tô làm chủ?"
Tô Thanh mặt biến sắc, nụ cười đông cứng.
Không phải nói Hứa Du Nhiên ở nhà họ Tiêu luôn thấp kém, dễ dàng bị bắt nạt sao?
Sao miệng mồm lại sắc bén như vậy?
"Cô nói ai là người ngoài? Cô mới là người ngoài đấy." Tiêu Mang vội vàng mách lẻo với Tiêu Lẫm, "Anh, anh nhìn xem, cô ta bắt nạt chị Tô Thanh kìa."
Tô Thanh giả vờ vô tội nói, "Thôi bỏ đi, cô Hứa là một cô nhi, khó tránh khỏi việc ăn nói không biết nặng nhẹ. Anh Lẫm, anh đừng trách cô ấy, em không sao."
Hứa Du Nhiên trợn mắt, đây là đang châm biếm cô có sinh mà không có dạy, thiếu giáo dục đây mà.
Tiêu Lẫm lại cảm thấy người trong lòng mình dù bị chịu ấm ức vẫn nghĩ cho người khác, đúng là hiếm có, vừa xinh đẹp vừa lương thiện.
Anh vội vàng tiến lên ôm lấy vai cô ta, đau lòng ôm vào lòng, quay đầu mắng Hứa Du Nhiên, "Đừng tưởng làm thế sẽ quyến rũ được tôi, tôi chỉ thấy cô ghê tởm thôi. Mau xin lỗi Thanh Thanh!"
Có thể bạn cũng thích





