
Phu nhân nhường chỗ cho bạch nguyệt quang, Phó tổng quỳ gối dỗ dành
Chương 2
"Nghe nói hai người sắp tổ chức đám cưới rồi." Hạ Thù Nhiễm thu lại cảm xúc, trong giọng nói lộ vẻ cô đơn, thấp giọng dò hỏi.
Phong Tế Hàn "Ừm" một tiếng, ánh mắt từ đầu đến cuối không hề đặt trên người Hạ Thù Nhiễm: "Anh nợ cô ấy một đám cưới."
Ba năm trước, anh vừa mới tiếp quản Tập đoàn Phong thị, đắc tội với rất nhiều người, không tổ chức đám cưới là vì sợ có kẻ trả thù lên người Tạ Dư An.
Nhưng hiện tại, không còn ai dám tùy tiện động vào người của anh nữa.
…
Tạ Dư An bước ra khỏi Tòa nhà Phong thị, bước chân mỗi lúc một nhanh hơn, dường như chỉ cần trốn khỏi đây thật mau thì trái tim sẽ không còn khó chịu đến thế.
Cô đưa tay định kéo cửa xe, bất thình lình phía sau vang lên tiếng bước chân dồn dập nhưng trầm ổn, ngay sau đó một cơ thể ấm nóng áp sát lưng cô, hơi thở lạnh lùng mạnh mẽ của người đàn ông hòa cùng gió lạnh đêm khuya tức khắc bao trùm lấy chóp mũi của Tạ Dư An.
Phong Tế Hàn vây lấy người trong lòng mình, cúi đầu nói bên tai cô: "Để tôi đưa em về."
Đối với việc anh đuổi theo ra ngoài, Tạ Dư An có chút bất ngờ, không nhịn được mà mỉa mai: "Chẳng phải nói tối nay có việc sao?"
Phong Tế Hàn không trả lời cô, giống như đang kìm nén cảm xúc, thấp giọng hỏi: "Hôm nay em không đi thử váy cưới à?"
Váy cưới được vận chuyển bằng đường hàng không, do chính tay nhà thiết kế nổi tiếng quốc tế thực hiện, khâu thủ công hoàn toàn, mỗi viên kim cương đều được tuyển chọn kỹ lưỡng.
Nghe vậy, Tạ Dư An cuối cùng cũng xoay người nhìn anh, sắc mặt bình thản đáp: "Tôi thấy đám cưới này không cần thiết cho lắm."
"Em có ý gì?" Phong Tế Hàn nhíu mày, đáy mắt cuộn trào ngọn lửa giận, bàn tay chống trên cửa xe vô thức siết chặt đến mức đầu ngón tay trắng bệch.
Anh đuổi theo ra ngoài là vì lão gia vừa gọi điện đến, nói rằng Tạ Dư An muốn hủy bỏ đám cưới này.
"Nghĩa trên mặt chữ." Tạ Dư An rũ mắt, ngón tay vô thức co rụt lại: "Nếu ngay từ đầu đã không định cho đi, giờ bù đắp lại thì còn ý nghĩa gì nữa?"
Phong Tế Hàn hiếm khi im lặng trong giây lát mới mở lời, dường như mang theo một tia không chắc chắn: "Em giận rồi sao?"
Tạ Dư An muốn nói rằng, với tư cách là vợ của anh, khi biết anh giấu người phụ nữ khác trong văn phòng mà đến một lời giải thích cũng không có, lẽ nào không nên giận sao?
Tạ Dư An hít sâu một hơi, bình tĩnh nói: "Phong Tế Hàn, chúng ta ly hôn đi."
Đáy mắt của Phong Tế Hàn lướt qua một vẻ khiếp sợ, ngay sau đó hoàn toàn giận tím mặt, nhíu mày nhìn Tạ Dư An: "Em nói cái gì?"
Có một số lời một khi đã thốt ra, dường như không còn gian nan đến thế nữa.
Tuy rằng trong lòng như trống rỗng một mảng, nhưng Tạ Dư An cũng cảm nhận được sự sảng khoái đã lâu không gặp.
Cô ngẩng đầu, bình tĩnh nhìn người đàn ông cao lớn trước mắt, lặp lại một lần nữa: "Chúng ta ly hôn đi."
Sắc mặt của Phong Tế Hàn rất khó coi, giơ tay bóp lấy cằm cô, ánh mắt lập tức trở nên tàn nhẫn: "Tạ Dư An, ngoan ngoãn làm Phong phu nhân của em đi, chuyện ly hôn đừng hòng nghĩ đến!"
Tạ Dư An không nói gì, ánh mắt bình thản nhưng bướng bỉnh nhìn chằm chằm anh.
Trái tim của Phong Tế Hàn khẽ run lên, cảm giác phiền muộn do mất khống chế mang lại đã lâu không thấy.
Anh kéo cửa xe, nhét Tạ Dư An vào ghế phụ, gương mặt u ám khởi động xe.
"Thỏa thuận ly hôn tôi đã soạn sẵn rồi, anh không cần đưa tôi về, ký ngay tại đây là được."
Tạ Dư An vốn dĩ muốn nói với Phong Tế Hàn chuyện ly hôn này, nếu đã nói ra miệng rồi thì không cần lãng phí thời gian của nhau nữa.
"Tôi đã nói rồi, sẽ không ly hôn." Giọng nói của Phong Tế Hàn như bọc những mảnh băng vỡ, cùng lúc đó tốc độ xe tăng vọt, mang theo tư thế tàn nhẫn quyết tuyệt như muốn cùng đến chỗ chết với Tạ Dư An.
Có thể bạn cũng thích





