
Người vợ hợp đồng: Sự cứu rỗi của Thorne
Chương 2
Góc nhìn của Nghiêm Hạnh San:
Đêm đó, tôi không ngủ. Adrenaline và nỗi sợ hãi là liều thuốc tỉnh táo mạnh nhất. Tôi ngồi trên giường, lắng nghe từng tiếng động nhỏ nhất trong hành lang, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Chiếc chìa khóa đồng nằm lạnh lẽo trong túi áo pijama, là mỏ neo duy nhất của tôi giữa cơn bão.
Kế hoạch trốn thoát thật điên rồ và đơn giản đến mức nó có thể thành công. Kim Tuyết Anh, cô bạn thân nhất của tôi, đã nhận được tin nhắn mã hóa của tôi. "Chiến dịch Giải cứu Công chúa. Nửa đêm. Cửa sau nhà bếp." Cô ấy chỉ trả lời bằng một biểu tượng cảm xúc hình nắm đấm. Điều đó là đủ.
Khi đồng hồ điểm mười hai giờ, tôi lẻn ra khỏi phòng. Hành lang mờ ảo, chỉ có ánh đèn an ninh yếu ớt hắt ra những cái bóng dài ngoằng. Tôi đi chân trần trên sàn gạch lạnh lẽo, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng như một bóng ma. Tôi đã theo dõi lịch trình của các y tá và bảo vệ trong nhiều tuần. Tôi biết có một khoảng trống mười lăm phút khi họ đổi ca.
Đến cửa sau nhà bếp, tôi thấy nó đã được hé mở. Một bóng người nhỏ nhắn vẫy tay với tôi từ trong bóng tối. Tuyết Anh.
"Nhanh lên!" cô ấy thì thầm, kéo tôi ra ngoài.
Không khí đêm mát lạnh ập vào phổi tôi, một cảm giác xa lạ đến choáng váng sau nhiều tuần hít thở không khí tù đọng của bệnh viện. Tự do. Nó có mùi như cỏ ẩm và khí thải xe cộ.
"Xe ở đằng kia," Tuyết Anh chỉ vào một chiếc xe tay ga cũ kỹ dựng sau một bụi cây. "Không ai để ý đến một con bé giao hàng đâu."
Cô ấy đưa cho tôi một chiếc mũ bảo hiểm, một chiếc áo khoác rộng và một chiếc khẩu trang. Trong vài giây, tôi đã biến thành một người khác. Một người vô danh.
"Đi đâu bây giờ?" cô ấy hỏi khi chúng tôi lao ra đường phố Hà Nội vắng vẻ.
"Ngân hàng Đông Á. Trụ sở chính," tôi nói, giọng bị bóp nghẹt bởi chiếc mũ bảo hiểm.
Tôi cảm nhận được cái nhìn tò mò của Tuyết Anh qua gương chiếu hậu, nhưng cô ấy không hỏi thêm. Đó là điều tôi yêu quý ở cô ấy. Cô ấy tin tưởng tôi vô điều kiện.
Ngân hàng Đông Á hiện ra như một pháo đài bằng đá granit và kính trong ánh bình minh mờ ảo. Nó toát lên vẻ quyền lực và sự bất biến. Tôi cảm thấy nhỏ bé và run rẩy khi đứng trước cánh cửa xoay khổng lồ của nó. Tay tôi ướt đẫm mồ hôi khi tôi siết chặt chiếc chìa khóa trong túi.
"Mình sẽ đợi ở quán cà phê đối diện," Tuyết Anh nói, vỗ nhẹ vào vai tôi. "Có chuyện gì thì hét lên."
Tôi gật đầu, hít một hơi thật sâu và bước vào.
Bên trong, không khí mát lạnh và yên tĩnh một cách trang trọng. Một nhân viên mặc đồng phục lịch sự tiến lại gần tôi.
"Tôi có thể giúp gì cho quý cô?"
"Tôi... tôi muốn truy cập vào một hộp ký gửi an toàn," tôi nói, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.
Tôi đưa cho ông ta chiếc chìa khóa. Ông ta nhìn nó một cách kỳ lạ, rồi nhìn bộ dạng của tôi - áo khoác rộng thùng thình, mái tóc rối bù sau khi tháo mũ bảo hiểm.
"Xin vui lòng cho xem giấy tờ tùy thân."
Tim tôi chùng xuống. Tôi không có gì cả. Mọi thứ của tôi đều đã bị Hùng giữ lại.
"Tôi... tôi bị mất ví," tôi lắp bắp. "Nhưng... đây là chìa khóa. Nó là của gia đình tôi."
Người nhân viên tỏ vẻ nghi ngờ. Ngay lúc đó, một người quản lý lớn tuổi hơn bước ra từ văn phòng phía sau. Ông liếc nhìn chiếc chìa khóa trong tay tôi và đôi mắt ông mở to.
"Chìa khóa này..." ông ta nói, giọng có chút kinh ngạc. "Hãy đi theo tôi, thưa cô."
Ông ta dẫn tôi qua một hành lang an ninh, xuống một tầng hầm được bảo vệ bởi một cánh cửa thép dày cộp. Sự im lặng ở đây gần như tuyệt đối, chỉ có tiếng vo ve của hệ thống điều hòa không khí.
Ông ta dừng lại trước một bức tường đầy những ngăn kéo bằng kim loại sáng bóng. Ông ta tra một chiếc chìa khóa của mình vào cùng lúc tôi tra chiếc chìa khóa của tôi vào một ổ khóa. Một tiếng "cạch" khô khốc vang lên.
Ông ta kéo ra một chiếc hộp kim loại dài và đặt nó lên một chiếc bàn gần đó. "Xin mời."
Nói rồi, ông ta kín đáo lùi lại vài bước, cho tôi không gian riêng.
Tay tôi run rẩy khi mở nắp hộp. Bên trong, nằm trên một lớp lót nhung đã phai màu, là một tập tài liệu duy nhất được buộc bằng một dải ruy băng màu đỏ sẫm.
Tôi cẩn thận tháo dải ruy băng và mở tập tài liệu ra. Tờ giấy đã ngả màu vàng theo thời gian, và những dòng chữ viết tay bằng mực đen đã hơi phai đi, nhưng vẫn còn rất rõ ràng. Nó được viết bằng một thứ tiếng Việt cổ trang trọng.
"HỢP ĐỒNG HÔN ƯỚC GIA TỘC"
Dòng tiêu đề được viết bằng chữ in hoa trang trọng. Bên dưới là hai chữ ký. Một bên là "Nghiêm Vĩnh Phát" - tên ông nội tôi. Và bên kia, một cái tên khiến tôi nín thở: "Phùng Quốc Minh".
Bản hợp đồng quy định rõ ràng rằng người cháu gái duy nhất của dòng họ Nghiêm, Nghiêm Hạnh San, khi đến tuổi trưởng thành, sẽ kết hôn với người thừa kế của dòng họ Phùng, Phùng Gia Nhân, nhằm củng cố mối quan hệ và liên minh giữa hai gia đình.
Nó giống như một câu chuyện cổ tích hoang đường. Một lời hứa từ một thế hệ đã qua, bị lãng quên trong gần ba mươi năm, giờ đây lại nằm trong tay tôi.
Đây không chỉ là một tờ giấy. Đây là một vũ khí. Một tấm khiên.
Tôi ôm chặt tập tài liệu vào ngực, cảm giác như đang ôm cả thế giới. Tôi cúi đầu cảm ơn người quản lý và vội vã rời khỏi ngân hàng.
Nhưng khi tôi bước ra ngoài ánh nắng chói chang, cảm giác chiến thắng của tôi nhanh chóng tan biến.
Hai người đàn ông mặc đồ đen đứng cách đó không xa, và ánh mắt của họ khóa chặt vào tôi. Tôi nhận ra họ. Họ là những vệ sĩ của Hùng, những kẻ đã lảng vảng ở hành lang bệnh viện.
Họ đã tìm ra tôi.
Tuyết Anh, từ quán cà phê bên kia đường, nhìn thấy họ và khuôn mặt cô ấy biến sắc. Cô ấy ra hiệu cho tôi chạy.
Tim tôi như rơi xuống dạ dày. Tôi quay người và bắt đầu chạy, không có mục tiêu nào trong đầu ngoài việc thoát khỏi những kẻ đó. Tiếng bước chân nặng nề của họ đuổi theo sau lưng tôi.
"Đứng lại!" một trong số họ hét lên.
Tôi chạy thục mạng qua những con phố đông đúc của Hà Nội. Bộ đồ bệnh nhân mỏng manh bên dưới lớp áo khoác dính bết vào người tôi vì mồ hôi. Chiếc khẩu trang khiến tôi khó thở. Phổi tôi như muốn nổ tung.
Cái mũ lưỡi trai tôi đội để che mặt bị gió thổi bay mất. Bây giờ tôi đã hoàn toàn lộ diện. Một người phụ nữ trông như vừa trốn trại, chạy như bị ma đuổi trên phố.
Tôi yếu quá. Những ngày không ăn uống đầy đủ và sự suy sụp tinh thần đã bào mòn thể chất của tôi. Chân tôi rã rời. Tầm nhìn của tôi bắt đầu mờ đi.
Họ đang đến gần hơn. Tôi có thể nghe thấy tiếng thở hổn hển của họ ngay sau lưng.
Trong cơn tuyệt vọng, tôi nhìn thấy nó. Một tòa nhà chọc trời bằng kính đen sừng sững, cao vút lên bầu trời như một ngọn tháp của quyền lực. Tòa nhà P&T. Trụ sở chính của Tập đoàn Phùng Thị.
Đó là một canh bạc điên rồ. Nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác.
Với chút sức lực cuối cùng, tôi dồn hết tốc lực, lao qua con đường đông đúc, mặc cho tiếng còi xe inh ỏi. Tôi lao vào cánh cửa xoay của tòa nhà, gần như ngã quỵ xuống sàn đá hoa cương bóng loáng.
Những người bảo vệ của tòa nhà ngay lập tức tiến đến, vẻ mặt nghiêm nghị.
"Xin lỗi, thưa cô, cô không thể vào đây..."
"Tôi cần gặp Phùng Gia Nhân!" tôi thở hổn hển, cố gắng đứng vững.
Hai tên vệ sĩ của Hùng đã đuổi kịp đến cửa. "Bắt lấy cô ta! Cô ta là bệnh nhân tâm thần trốn viện!" một tên hét lên, gây ra một sự náo động trong sảnh.
Mọi người bắt đầu nhìn chằm chằm. Tôi cảm thấy hàng chục ánh mắt đổ dồn vào bộ dạng thảm hại của mình. Một người phụ nữ điên loạn, mặc quần áo xộc xệch, đang gây rối ở sảnh của một trong những tập đoàn danh giá nhất Việt Nam.
"Làm ơn," tôi nài nỉ những người bảo vệ, "Tôi phải gặp anh ấy."
"Thưa cô, xin vui lòng rời đi ngay lập tức, nếu không chúng tôi sẽ phải dùng biện pháp mạnh," người trưởng nhóm bảo vệ nói, giọng không chút khoan nhượng.
Họ bắt đầu tiến lại gần tôi. Hai tên tay sai của Hùng cũng đang lách qua đám đông. Tôi bị dồn vào chân tường.
Không. Tôi không thể bị bắt lại. Không phải bây giờ.
Tuyệt vọng, tôi giơ cao tập tài liệu cũ kỹ lên trên đầu, nó đã hơi nhàu nát sau cuộc rượt đuổi.
"TÔI LÀ VỢ CỦA PHÙNG GIA NHÂN!" tôi hét lên, giọng tôi vang vọng khắp đại sảnh rộng lớn. "TÔI CÓ HỢP ĐỒNG HÔN NHÂN ĐÂY!"
Cả đại sảnh bỗng chốc im phăng phắc. Tiếng ồn ào tắt lịm. Mọi người, từ nhân viên lễ tân đến các giám đốc cấp cao, đều sững sờ nhìn tôi như thể tôi vừa mọc thêm một cái đầu. Những người bảo vệ khựng lại. Ngay cả hai tên tay sai của Hùng cũng chết lặng.
Sự im lặng bị phá vỡ bởi tiếng "ding" của thang máy riêng ở cuối sảnh.
Cánh cửa kim loại sáng bóng từ từ mở ra.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía đó.
Một bóng người cao lớn bước ra. Anh ta mặc một bộ vest màu xám than được cắt may hoàn hảo, không một nếp nhăn. Dáng người anh ta toát lên một vẻ quyền lực điềm tĩnh, khiến mọi thứ xung quanh dường như phải im lặng cúi đầu.
Anh ta bước đi chậm rãi, tiếng giày da cao cấp gõ nhịp đều đặn trên sàn đá cẩm thạch. Mỗi bước chân của anh ta đều thu hút mọi sự chú ý.
Khi anh ta đến gần hơn, tôi có thể nhìn rõ khuôn mặt anh ta. Một khuôn mặt góc cạnh, hoàn hảo như được tạc ra từ đá cẩm thạch. Sống mũi thẳng, đôi môi mỏng và một đường quai hàm sắc nét.
Nhưng chính đôi mắt của anh ta mới là thứ khiến tôi nín thở.
Chúng đen và sâu thẳm như một vực sâu không đáy. Lạnh lẽo. Sắc bén. Và đầy quyền lực. Chúng quét qua đám đông, qua những người bảo vệ, qua những tên tay sai của Hùng, và cuối cùng, dừng lại ở tôi.
Ánh mắt đó xuyên qua tôi, phân tích, đánh giá, như thể anh ta đang nhìn thấu mọi bí mật, mọi nỗi sợ hãi của tôi.
Phùng Gia Nhân.
Trong đôi mắt đó, tôi không thấy sự nhận ra. Không có một chút dấu hiệu nào cho thấy anh ta biết tôi là ai.
Đối với anh ta, tôi chỉ là một người xa lạ, một sự hỗn loạn vừa xâm phạm vào thế giới trật tự hoàn hảo của anh ta.
---
Có thể bạn cũng thích





