
Lục tổng, phu nhân lại dẫn cậu chủ bỏ nhà rồi!
Chương 3
Lục Tiêu bình thường đều dùng biện pháp an toàn, anh nói để Bùi Doanh Doanh uống thuốc tránh thai sẽ làm tổn hại đến cơ thể cô, nhưng tối qua anh đòi hỏi có chút gấp gáp, thế nên mới cố ý chuẩn bị thuốc cho cô.
Bùi Doanh Doanh tức giận ném hộp thuốc tránh thai đó vào thùng rác, đúng lúc Lục Tiêu đẩy cửa bước vào.
Thấy cảnh này, anh khẽ nhíu mày, im lặng bước tới, nhặt hộp thuốc từ trong thùng rác lên, mở ra, lấy một viên đưa cho Bùi Doanh Doanh.
"Uống đi."
Bùi Doanh Doanh thản nhiên đối diện với ánh mắt của anh, không nhận lấy viên thuốc, cô nói: "Tôi không muốn uống, Lục Tiêu, anh sợ tôi sinh con cho anh đến thế sao?"
Lục Tiêu nghe vậy, ánh mắt dường như hoảng loạn, bàn tay cầm viên thuốc theo bản năng siết chặt lại, anh hỏi: "Em muốn có con?"
Bùi Doanh Doanh thu hết mọi phản ứng của anh vào mắt, giọng điệu đầy châm chọc: "Sao nào? Chẳng phải anh vốn luôn rất thích trẻ con sao?"
"Doanh Doanh, em còn nhỏ, nếu bây giờ em mang thai, tất cả công việc của em đều phải dừng lại hết, những hợp đồng đại diện đã ký phải làm sao? Cả hai chúng ta đều bận rộn, hoàn toàn không có thời gian chăm sóc con cái."
"Lục Tiêu, đừng nói với tôi những lời đường hoàng đó nữa, giờ tôi chỉ hỏi anh, nếu tôi dừng hết mọi công việc, chỉ để sinh con cho anh, anh có đồng ý không?"
Lục Tiêu bất lực nhìn Bùi Doanh Doanh, trong ánh mắt đầy vẻ khó xử.
Anh kéo tay Bùi Doanh Doanh, đặt viên thuốc vào lòng bàn tay cô, nhẹ giọng dỗ dành: "Doanh Doanh, bây giờ chưa phải lúc, em cho anh thêm chút thời gian."
Ngực Bùi Doanh Doanh như bị chặn bởi một tảng bông ướt, không tài nào thở nổi, cô chỉ có thể hất tay Lục Tiêu ra, lạnh lùng nói: "Không cần đâu, anh không muốn sinh thì không sinh nữa."
Nói xong, cô trực tiếp nhét viên thuốc trong tay vào miệng, nuốt chửng một cách đầy gượng ép.
Thực sự rất khó chịu, khó chịu đến mức nước mắt cô cứ thế lặng lẽ rơi xuống.
Ánh mắt Lục Tiêu dịu lại, giơ tay định lau nước mắt trên mặt cô, Bùi Doanh Doanh né tránh, mà điện thoại của anh lại vang lên đúng lúc này.
Bàn tay Lục Tiêu khựng lại giữa không trung, sợ là trong đội có việc nên anh vẫn bắt máy trước.
"Chào anh, xin hỏi có phải là anh Lục không ạ? Vợ anh bị ngất ở khoa sản bệnh viện, phiền anh qua đây một chuyến."
Lục Tiêu cầm điện thoại ra nhìn màn hình mới phát hiện là số của Đường Mẫn gọi đến.
Sắc mặt anh tức khắc hoảng loạn, xoay người đi thẳng ra ngoài, vừa đi vừa nói với người trong điện thoại: "Tôi tới ngay đây, làm phiền chăm sóc giúp tôi..."
Cánh cửa khép lại, giọng nói của anh bị ngăn cách bên ngoài, nhưng Bùi Doanh Doanh vẫn đứng ngây dại tại chỗ.
Vợ... khoa sản...
Những chuyện này vốn dĩ nên là chuyện giữa cô và Lục Tiêu, lúc này lại kết nối anh với một người phụ nữ khác.
Họ đến con cũng có rồi, rốt cuộc cô còn đang kỳ vọng điều gì chứ?
Dạ dày đảo lộn, Bùi Doanh Doanh nôn khan một tiếng, chạy vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo, bữa sáng chưa ăn gì, trái lại đã nôn luôn cả viên thuốc tránh thai vừa uống vào ra ngoài.
Khi Tần Lãng đến đón Bùi Doanh Doanh, thấy gương mặt trắng bệch của cô thì giật mình, lo lắng hỏi: "Đội trưởng Lục đánh em à?"
Bùi Doanh Doanh lắc đầu, thực sự không còn sức lực để giải thích với anh ấy, chỉ đẩy chiếc vali trong tay cho Tần Lãng, giọng nói yếu ớt: "Đi thôi, đồ đạc còn lại, hôm nào rảnh anh mang thêm vài người qua đây chuyển giúp em."
Tần Lãng chấn động, kéo vali đi theo sau Bùi Doanh Doanh: "Em định dọn ra ngoài hẳn sao? Tối qua về ngủ một giấc mà vẫn chưa làm hòa à? Sao lại làm đến mức này?"
Bùi Doanh Doanh hôm nay còn một buổi quay quảng cáo vô cùng quan trọng, vừa lên xe cô liền đắp gạc nóng cho mắt.
Tần Lãng sốt ruột không thôi, anh ấy quá hiểu tình cảm của Bùi Doanh Doanh dành cho Lục Tiêu, năm đó khi cô yêu Lục Tiêu, công ty ra mặt ngăn cản muốn cô chấm dứt, kết quả Bùi Doanh Doanh trực tiếp đập bản hợp đồng chấm dứt hợp đồng và một tờ séc trắng để bồi thường lên bàn làm việc của sếp lớn.
"Tần Lãng, em định ly hôn với Lục Tiêu rồi, anh đừng hỏi gì cả, bây giờ em không muốn nói, anh giúp em tìm người soạn một bản thỏa thuận ly hôn, em sẽ ra đi tay trắng."
Có thể bạn cũng thích





