
Lục tổng hủy hôn, tôi cưới liền tay
Chương 2
Đồ cổ trong biệt thự, chở tròn chục chiếc xe tải mới dọn đi hết.
Tống Khinh Ngữ nhìn căn biệt thự trống hoác hơn một nửa, có cảm giác bản thân mình cũng bị rút cạn.
Lấy điện thoại ra nhìn lướt qua lịch, cô mới phát hiện ngày trước khi rời đi là sinh nhật của cô.
Bởi vì mỗi dịp lễ tết, chắc chắn Lâm Thấm Tuyết sẽ gọi điện thoại cho Lục Diên Chi, Tống Khinh Ngữ đều cảm thấy rối loạn căng thẳng với các ngày lễ.
Cũng quên luôn mất chuyện sinh nhật này.
Tuy nhiên chỉ cần rời xa Lục Diên Chi, cô liền có thể sống một cuộc sống của người bình thường rồi.
Tống Khinh Ngữ tràn đầy hy vọng chìm vào giấc ngủ, ngày hôm sau tỉnh dậy, cô liền đến phòng tân hôn của cô và Lục Diên Chi.
Căn nhà này vốn dĩ là Lục Diên Chi chi tiền mua đứt.
Nhưng cô cứ nhất quyết muốn chia đôi với anh.
Bởi vì cô cảm thấy đây là nhà của họ, bắt buộc phải là hai người cùng bỏ ra thì mới có thể gọi là nhà.
Cho nên dẫu lúc đó trong tay cô không có tiền mặt lưu động, cô vẫn nhịn đau từ bỏ thứ yêu thích, bán đi một cặp Đường tam thải mà cô thích nhất.
Đó lại là hàng độc!
Tống Khinh Ngữ bấm mật mã, khóa mật mã lại hiển thị sai mật mã.
Cô nhíu mày.
Khóa mật mã là do cô thiết lập.
Là sinh nhật của cô và Lục Diên Chi.
Không thể sai được.
"Ai đó?" Trong nhà đột nhiên truyền đến giọng nói của một người phụ nữ trung niên, ngay sau đó một khuôn mặt nghi hoặc thò ra từ sau cánh cửa.
Tống Khinh Ngữ cảnh giác cất lời: "Bà là ai?"
Người phụ nữ trung niên: "Cô lại là ai?"
Tống Khinh Ngữ đẩy người phụ nữ trung niên ra, liền nhìn thấy Lâm Thấm Tuyết đang mặc váy ngủ bước ra từ phòng ngủ.
Vậy mà Lâm Thấm Tuyết lại sống trong phòng tân hôn của cô!
Cô sắp tức đến bật cười rồi: "Ai cho phép cô chuyển vào đây?"
Lâm Thấm Tuyết nhìn thấy là Tống Khinh Ngữ, không hề kinh ngạc chút nào.
Cô ta biết căn nhà này là phòng tân hôn của Tống Khinh Ngữ và Lục Diên Chi nên mới cố tình chuyển tới.
"Là anh Diên Chi bảo tôi chuyển vào đấy, Tống Khinh Ngữ, cô vẫn chưa hiểu sao? Trong lòng anh Diên Chi chỉ có tôi thôi!"
Lâm Thấm Tuyết nói xong bèn đợi Tống Khinh Ngữ nổi trận lôi đình.
Thế nhưng điều khiến cô ta bất ngờ là Tống Khinh Ngữ móc thẳng điện thoại ra gọi cho ban quản lý: "Ban quản lý phải không? Nhà của tôi bị người lạ chiếm đoạt trái phép, các người làm việc kiểu gì vậy?"
Một tiếng sau.
Cuối cùng cũng có người xuất hiện.
Nhưng không phải là ban quản lý.
Mà là Lục Diên Chi.
Người đàn ông toát ra luồng khí lạnh bước vào, ngũ quan tuấn tú lạnh lẽo như sương giá, lúc nhìn thấy Tống Khinh Ngữ, đáy mắt chỉ có sự mất kiên nhẫn rõ mồn một: "Cô lại đang làm ầm ĩ cái gì?"
Trái tim của Tống Khinh Ngữ như bị xoắn lại, cảm giác ngạt thở ập thẳng vào mặt.
Cô tưởng rằng bản thân sẽ không để tâm.
"Đây là phòng tân hôn của chúng ta, sao anh lại tự ý quyết để cô ta chuyển vào?"
Giữa hai người giương cung bạt kiếm!
Lâm Thấm Tuyết rất hài lòng với tình cảnh trước mắt.
Cô ta sụt sùi đổ thêm dầu vào lửa: "Anh Diên Chi, xin lỗi, do em không tốt, em không biết đây là phòng tân hôn của hai người, giờ em dọn ra ngoài liền... Khụ khụ... Khụ khụ..."
Cô ta vừa nói, vừa ôm ngực ho kịch liệt.
Như bất cứ lúc nào cũng có thể chết.
Lục Diên Chi rảo bước đỡ lấy Lâm Thấm Tuyết: "Tống Khinh Ngữ, cô có thể nói lý lẽ một chút được không?"
Nhìn bàn tay của người đàn ông đặt trên người Lâm Thấm Tuyết, trái tim Tống Khinh Ngữ lại bị đâm thêm một nhát nữa, lúc cất lời lần nữa, ngữ khí nhẹ bẫng, "Tôi không cần cô ta dọn đi, lúc trước khi mua, tôi cũng đã bỏ ra một nửa tiền cho căn nhà này.
Anh quy đổi một nửa số tiền đó thành tiền mặt cho tôi là được rồi."
Trước đó cô còn đang rầu rĩ xem xử lý căn phòng tân hôn này như thế nào.
Bây giờ thì tốt rồi... Không cần phải rầu rĩ nữa.
Tống Khinh Ngữ bỗng nhiên trở nên thấu tình đạt lý như vậy là điều Lục Diên Chi muốn.
Nhưng không hiểu sao, trong lòng anh lại rất không thoải mái: "Không vấn đề gì, sau khi tôi trở về sẽ bảo Thẩm Chu chuyển tiền cho cô."
"Được."
Tống Khinh Ngữ rời đi không ngoảnh đầu lại.
Nhìn bóng lưng của Tống Khinh Ngữ, đáy lòng Lục Diên Chi bỗng dâng lên chút hoảng loạn.
Nhưng rất nhanh đã bị anh kìm nén xuống.
Tống Khinh Ngữ yêu anh như vậy, cho dù có cảm xúc thì cũng không phải là chuyện gì to tát.
Tự cô có thể tiếp nhận được.
Chiều hôm đó.
Tống Khinh Ngữ liền nhận được tiền do Lục Diên Chi chuyển qua.
Hẳn ba mươi lăm tỷ.
So với lúc cô mua nhà lúc trước, số tiền bỏ ra nhiều gấp đôi.
Lục Diên Chi chẳng có gì tốt.
Nhưng chỉ có mỗi phóng khoáng.
Ngay sau đó là tin nhắn của Lục Diên Chi...
Ngày mai tôi đến đón cô.
Không phải là thương lượng, mà là thông báo.
Mỗi lần đều là như vậy.
Chỉ có một câu nói như vậy, cũng không nói đi làm gì và đi với ai.
Giống như nói thêm với cô một chữ thì Lục Diên Chi sẽ mất một miếng thịt vậy.
Tống Khinh Ngữ hoàn toàn không để tâm đến tin nhắn này, ném điện thoại sang một bên, tiếp tục bận rộn với việc chuẩn bị rời đi.
Mười giờ sáng ngày hôm sau, xe của Lục Diên Chi đúng giờ xuất hiện dưới lầu.
Với việc Tống Khinh Ngữ lại sống trong biệt thự của mình, dường như anh rất kinh ngạc: "Không phải cô sống ở Thiên Diệp sao?"
Thiên Diệp là biệt thự của Lục Diên Chi.
Vào năm thứ ba hẹn hò với Lục Diên Chi, cô mới có được tư cách chuyển vào.
Nghe đồn đêm đầu tiên Lục Diên Chi và Lâm Thấm Tuyết quen nhau, anh đã đưa Lâm Thấm Tuyết về đó rồi.
Sự khác biệt giữa yêu và không yêu lớn đến như vậy.
"Ở lâu rồi, thấy phiền rồi." Tống Khinh Ngữ trả lời vô cùng qua loa.
Lục Diên Chi không nói nữa, trong xe chìm vào tĩnh lặng.
Nửa tiếng sau, chiếc xe dừng lại trước cửa hàng 4S của Porsche.
Đáy mắt Tống Khinh Ngữ hiện lên chút xao động.
Một tháng trước, Porsche mới ra mắt một mẫu siêu xe thể thao... MISSION X.
Cô rất thích.
Ngày nào cũng lải nhải bên tai Lục Diên Chi!
Nhưng dòng xe này vẫn chưa được sản xuất hàng loạt, hiện tại trên toàn cầu chỉ có ba chiếc.
Một tuần trước, cửa hàng 4S này nhập về được một chiếc, còn lên cả bản tin tức.
Trái tim Tống Khinh Ngữ đập mạnh.
Cô xuống xe, đi theo Lục Diên Chi vào cửa hàng 4S.
Vừa bước vào cửa hàng, nhìn thấy Lâm Thấm Tuyết đang được các nhân viên vây quanh như sao vây quanh trăng, tâm trạng tốt của Tống Khinh Ngữ lập tức tan biến không còn dấu vết.
Cô quay người muốn đi.
Lâm Thấm Tuyết lại cất lời, giọng điệu mềm mỏng yếu đuối: "Anh Diên Chi, chị Khinh Ngữ, hai người tới rồi!"
"Anh Diên Chi, em chọn xe xong rồi, chính là chiếc này, có được không?" Hướng ngón tay Lâm Thấm Tuyết chỉ vào là MISSION X.
Giọng Lục Diên Chi rất dịu dàng: "Em thích là được."
Lúc quay sang nhìn Tống Khinh Ngữ, ánh mắt không còn chút độ ấm: "Cô cũng chọn một chiếc đi."
Tống Khinh Ngữ nhìn vẻ mặt đầy đắc ý và khiêu khích của Lâm Thấm Tuyết, bèn giơ tay lên: "Tôi cũng muốn chiếc này."
Lục Diên Chi nhíu mày: "Cô chọn chiếc khác đi."
"Tôi chỉ muốn chiếc này." Giọng điệu của Tống Khinh Ngữ kiên định, không cho phép xen lời.
Thấy cô lại trở thành một Tống Khinh Ngữ cố tình gây sự giống như trước kia, khóe môi Lâm Thấm Tuyết khẽ nhếch lên.
Cô ta nhìn về phía Lục Diên Chi.
Quả nhiên không ngoài dự đoán, mày Lục Diên Chi nhíu lại: "Tống Khinh Ngữ, đừng có cố tình gây sự! Rõ ràng ở đây còn rất nhiều xe, tại sao cô lại không thể chọn đại lấy một chiếc cơ khác?"
Tống Khinh Ngữ khẽ thì thầm: "Đúng vậy, sao tôi lại không thể chọn lại chứ?"
Nói xong, cô ngước mắt lên, khóe môi nở một nụ cười xán lạn: "Đùa anh thôi, sao tôi có thể đi giành giật với bảo bối của anh được! Tôi muốn chiếc này..."
Nhìn theo hướng Tống Khinh Ngữ chỉ, mặt Lâm Thấm Tuyết lập tức đen kịt.
919!
Mục tiêu nhỏ mà ba trăm năm mươi tỷ cơ đấy!!!
Có thể bạn cũng thích





