
Sếp ơi! Chịu thua đi, phu nhân có thân phận hắc bạch lưỡng đạo
Chương 3
Ba anh trai và Hạ Hinh đều bị cái bạt tai đến quá bất ngờ này của Hạ Cửu làm cho ngỡ ngàng!
Không phải chứ, hôm nay Hạ Cửu thực sự muốn đối đầu với Lục Sâm hay sao? Ngày xưa cô ấy thích Lục Sâm đến thế, vậy mà khi nãy lại thật sự dám ra tay với Lục Sâm ư?
"Hạ Cửu! Tôi thấy con tiện nhân như cô đúng là điên rồi!" Người cũng bị kinh ngạc không kém không ai khác hơn chính là người trong cuộc Lục Sâm, hơn ai hết, anh thật sự không dám tin Hạ Cửu lại dám đánh anh.
Anh đường đường là đại thiếu gia của Lục gia, một nhân tài kiệt xuất trong giới trẻ, từ nhỏ đến lớn chưa từng bị ai đánh qua bao giờ.
Hơn nữa, còn bị Hạ Cửu, người lâu nay luôn là người ái mộ anh nhất tát vào mặt. Còn là tát trước mặt mọi người.
"Cô kia, tốt nhất là cô hãy quỳ xuống cầu xin tôi tha thứ! Nếu không đừng trách Lục Sâm tôi không nể tình cũ!" Lục Sâm phẫn nộ cực điểm.
Được!
Được lắm!
Thích diễn kịch đúng không? Thích dùng cách này để thu hút anh đúng không?
Hôm nay anh sẽ cho cô biết, vở diễn của cô đã thất bại! Cô làm như thế, chỉ khiến anh ngày càng căm ghét cô hơn! Anh sẽ không bao giờ tha thứ cho cô nữa!
Đến lúc đó cô có khóc cũng không có nơi để khóc!
Lúc này, Lục Sâm vẫn cho rằng Hạ Cửu đang diễn kịch, vì anh không tin con người ta có thể thay đổi nhanh chóng chỉ trong một tích tắc như thế.
Nhưng Hạ Cửu không còn thời gian tiếp tục đùa giỡn với anh nữa.
Ngày xưa cô thích anh bao nhiêu, thì bây giờ nhìn thấy bộ mặt của Lục Sâm, cô lại căm ghét anh bấy nhiêu!
"Tôi chính là đánh anh đấy!" Hạ Cửu lạnh lùng nói:
"Lục Sâm, hôm nay tôi đứng ở đây để nói với anh, cái bạt tát vừa rồi của tôi chỉ là một bài học nhỏ cho sự bất kính của anh đối với tôi, hãy ghi nhớ, hôm nay anh còn sống là vì may mắn mà thôi."
"Ngoài ra, tôi tuyên bố: Hôn ước giữa hai chúng ta chính thức bị huỷ bỏ. Tôi đơn phương thoái hôn với anh. Nhớ rõ phải trả lại cho tôi 10% số cổ phần của hồi môn mà tôi đã chuyển trước cho Lục gia các người. Từ nay về sau, anh đi đường anh, tôi đi đường tôi, giữa chúng ta không còn bất kỳ liên quan gì nữa!"
"Vút!"
Nói xong câu này, Hạ Cửu quay người bỏ đi, bởi vì khi nãy vừa mới hồi phục lại ký ức, cô còn nhiều việc quan trọng hơn cần phải làm...
Cũng phải nói lại cho những kẻ phản bội đó biết rằng, Hạ Cửu, cô ấy đã trở lại!
"Cái gì!?"
Nhưng sau câu nói đó, Lục Sâm đã hoàn toàn không thể giữ được bình tĩnh.
Anh nằm mơ cũng không thể ngờ được Hạ Cửu lại thực sự muốn thoái hôn với anh?
Hơn nữa, anh càng không thể ngờ rằng, ngay cả 10% số cổ phần mà cô đã từng trợ cấp cho Lục gia của anh, cô cũng lấy lại!
Sao cô ấy lại dám chứ!!
Nói thẳng ra thì, Tập đoàn Hạ Thị này đã từng là sản nghiệp của ông ngoại Hạ Cửu, trước khi mẹ Hạ Cửu qua đời, bà đã để lại cho cô 50% số cổ phần của tập đoàn, đợi sau khi cô trưởng thành sẽ có thể thừa kế.
Số cổ phần 10% đó là do Hạ Cửu đã chuyển cho Lục gia như một khoản của hồi môn đưa trước trong thời gian Lục gia đang gặp khó khăn, dùng để bù đắp vào lỗ hổng tài chính cho Lục gia. Cũng chính vì thế, mặc dù Lục Sâm rất ghét Hạ Cửu, thậm chí đã đem lòng yêu Hạ Hinh, một người có tài năng ưu việt, nhưng anh vẫn đồng ý hôn ước.
Riêng với số cổ phần 40% còn lại đó, trước mắt lại do bố của Hạ Cửu toàn quyền quản lý.
Nhưng bây giờ, Hạ Cửu không chỉ trở mặt nhanh như vậy, mà còn dám nói muốn đòi lại số cổ phần?
Cô ấy như thế chẳng phải đang muốn đẩy Lục gia vào đường cùng hay sao?
Tuyệt đối không thể!
Đừng nói Lục Sâm không đồng ý, cho dù là người của Hạ gia cũng không đồng ý.
"Hạ Cửu, cô đừng quá đáng như thế! Chúng tôi cũng là con của mẹ, chúng tôi và bố đã vất vả quản lý Hạ gia trong nhiều năm như thế, bất luận là số cổ phần 10% đã cho Lục gia hay là gì khác, những thứ này đều đã là của Hạ gia từ lâu rồi, của cô làm gì còn nhiều như thế!"
"Đúng đấy chị ơi, chị làm như thế có phải đã quá tham lam, quá không nể mặt rồi hay không, dù thế nào thì mọi người đều là người thân cả..." Hạ Hinh đứng bên cạnh cũng sốt ruột tới nghiến chặt răng.
Nên biết rằng nếu Hạ Cửu lấy lại số cổ phần 10% đó, Lục gia sẽ phải đối mặt với cuộc khủng hoảng tài chính vô cùng nghiêm trọng!
Và giấc mơ muốn gả vào Lục gia để làm Lục phu nhân của cô chẳng phải cũng tan thành mây khói hay sao?
Nhưng vậy thì sao, dưới con mắt của tất cả mọi người, Hạ Cửu cứ thế mà bỏ đi, để mặc bọn họ có nói gì đi nữa cô cũng không quay đầu lại.
Điều này khiến mọi người vô cùng lo lắng.
"Đứng lại! Hạ Cửu! Cô đứng lại đó cho tôi! Cái gì mà gọi là cô muốn thoái hôn với tôi hả? Cô còn muốnlấy lại toàn bộ cổ phần? Hôm nay cô phải nói cho rõ ràng ra với tôi rồi mới được đi!"
Đột nhiên ý thức được hôm nay Hạ Cửu thực sự nghiêm túc, Lục Sâm sau khi hoàn hồn lại, anh đã hoàn toàn hoảng loạn.
Anh bước nhanh về phía trước, đưa tay ra định giữ chặt bờ vai của Hạ Cửu, ngăn cản cô rời khỏi đây.
Nhưng rồi!
Chính vào lúc khi tay của Lục Sâm sắp chạm vào bờ vai của Hạ Cửu, khi chỉ còn cách 0.05 cm.
Thì biến cố đã xảy ra!
Chỉ thấy...
Hạ Cửu vốn đang quay lưng về phía mọi người. Khi cảm nhận được sát khí truyền tới từ phía sau, bản năng của một nữ hoàng hắc đạo đã khiến cô, ngay khoảnh khắc đối diện với nguy hiểm, lập tức xoay người né tránh bàn tay của Lục Sâm.
Đồng thời, theo phản xạ có điều kiện, cô đưa tay lên, một chưởng đánh chính xác vào bàn tay của Lục Sâm khi anh định chạm vào vai cô.
Chỉ trong nháy mắt!
"Á!" Cả cánh tay Lục Sâm bị tê dại đi giống như bị điện giật, cả người anh không thể kiểm soát được mà lùi lại về phía sau vài bước.
Khó khăn lắm mới miễn cưỡng giữ vững được cơ thể.
Cảnh tượng diễn ra quá bất ngờ này khiến tất cả mọi người có mặt đều trợn tròn mắt đầy kinh ngạc!
Nên biết rằng Lục Sâm không phải người thường, mà là cao thủ đấu vật có thực lực xuất sắc trong giới đấu vật thế hệ trẻ, càng là được Vũ đại sư, đại sư đấu vật của Học viện Quân Sự Đệ Nhất Hoàng Gia của Thành phố Hải Thiên nhận làm đệ tử chân truyền.
Nhưng khi nãy họ đã nhìn thấy những gì?
Không ngờ Lục Sâm lại dễ dàng bị Hạ Cửu, người được mọi người công nhận là phế vật, đánh lùi lại ư?
Chuyện này sao có thể xảy ra được chứ!
Có thể bạn cũng thích





