
Vừa thoái hôn, thì bị người giàu nhất thế giới dụ dỗ đến Cục Dân chính
Chương 2
Đầu bên kia điện thoại, người đàn ông mặc đồ đen toát lên vẻ cao quý, khuôn mặt tuấn tú đó như được điêu khắc.
Đôi mắt thâm sâu kia lúc này lại có hơi kinh ngạc.
Giang Uyển Ninh đợi rất lâu cũng không đợi được câu trả lời, không nhịn được nói tiếp, "Là tôi đường đột rồi, anh cứ coi như tôi chưa..."
"Còn tính."
Cô còn chưa nói xong, ở đầu bên kia đã truyền đến giọng nói trầm thấp của người đàn ông.
Ngay lúc này, đổi lại là Giang Uyển Ninh kinh ngạc.
Nói thật, sau khi nói cô đã có hơi hối hận.
Hủy bỏ hôn ước với Diệp Sâm thì được.
Nhưng mà lấy Phó Cảnh Thâm, chuyện này chẳng khác nào đang đùa với lửa.
Trong bóng tối, suy nghĩ của Giang Uyển Ninh quay trở về một năm trước.
Hôm đó cũng là đêm khuya, cô rời bệnh viện như thường lệ, lại ở trong con hẻm ở thành tây gặp được Phó Cảnh Thâm chỉ còn hơi tàn.
Khi cứu người, Giang Uyển Ninh không hề biết thân phận của anh, cho nên khi anh đề nghị báo đáp, cô nói đùa rằng muốn gì cũng được sao?
Sau khi người đàn ông gật đầu, cô nói có thể lấy thân báo đáp không?
Lúc đó Giang Uyển Ninh đơn thuần chỉ là cho sướng miệng, lại không ngờ Phó Cảnh Thâm lại gật đầu.
Khi đó Giang Uyển Ninh đã có hôn ước với Diệp Sâm rồi, còn là do mẹ cô định ra trước khi qua đời, cô vội nói mình chỉ nói đùa.
Phó Cảnh Thâm biết cô đã có hôn ước, bèn không nói thêm gì nữa, chỉ nói một câu, nếu ngày nào đó cô không muốn gả nữa thì có thể gả cho anh, thời hạn của điều kiện này, anh sẽ giữ trong hai năm.
Ừ, thời hạn vẫn chưa qua!
Điện thoại cúp lúc nào, Giang Uyển Ninh không biết.
Cô chỉ nhớ câu nói kia của người đàn ông, bảo cô chuẩn bị một tháng sau kết hôn.
Kết hôn với ai?
Đương nhiên không phải Diệp Sâm.
Giang Uyển Ninh mò mẫm nằm lên giường, toàn thân mệt mỏi cũng khó mà chợp mắt. Khó khăn lắm mới sắp ngủ được, điện thoại lại liên tục vang lên tiếng thông báo tin nhắn.
Vì bà ngoại đang ở bệnh viện, điện thoại của Giang Uyển Ninh chưa bao giờ dám tắt máy hay để im lặng.
Khi màn hình sáng lên, Giang Uyển Ninh nhìn thấy một đống mảnh vụn.
Nhìn kỹ hồi lâu, cô mới phân biệt được đó là bộ vest Diệp Sâm mặc hôm nay, bộ mà cô đã tự tay làm.
Kèm theo bức ảnh còn có một tin nhắn của Giang Nghiên, "Xin lỗi chị, em không biết bộ vest này là chị tự tay làm cho A Sâm, em tưởng chỉ là quần áo bình thường, thấy nó bẩn nên cắt đi rồi, chị sẽ không giận chứ?"
Trong giọng điệu thăm dò của Giang Nghiên đầy vẻ đắc ý.
Thấy Giang Uyển Ninh không trả lời, Giang Nghiên lại gửi thêm một tin, "A Sâm nói không trách em, chỉ là một bộ quần áo, không đáng là gì cả."
Giang Uyển Ninh biết nếu mình không trả lời, e là tối nay khỏi ngủ.
Liền trả lời một câu, "Diệp Sâm nói không sai, chỉ là một bộ quần áo mà thôi, tôi không giận, cô vui là được."
Khi tắt màn hình, Giang Uyển Ninh tiện tay kéo số của Giang Nghiên vào danh sách đen.
Giang Uyển Ninh không nói dối, đúng là cô không tức giận.
Dù sao những chuyện như vậy, hai năm nay đã nhiều như lắm rồi.
Lần nào mà cô cũng tức giận, e là đã sớm tức chết mất!
Nằm xuống lại, Giang Uyển Ninh lại chẳng thể nào ngủ được nữa.
Không biết mẹ thấy cô như bây giờ, ở dưới suối vàng có hối hận không.
Giang Nghiên là con riêng của nhà họ Giang, chỉ nhỏ hơn Giang Uyển Ninh vài tháng.
Khi Lê Lạc, mẹ của Giang Uyển Ninh, phát hiện ra sự tồn tại của Giang Nghiên, bà đã ngay lập tức đưa người ra nước ngoài. Nhưng nhiều năm vất vả và bươn chải khiến sức khỏe Lê Lạc rất kém.
Cho nên năm Lê Lạc bệnh nặng, Giang Thịnh đã đón mẹ con Chu Vân và Giang Nghiên về nhà họ Giang.
Lê Lạc cũng biết có mẹ kế thì ngày tháng tới chắc chắn sẽ không dễ sống, huống gì Giang Thịnh vốn chẳng phải người tốt lành gì.
Trong tình cảnh như vậy, Lê Lạc đã định ra hôn sự giữa Giang Uyển Ninh và Diệp Sâm.
Chỉ vì Lê Lạc và mẹ của Diệp Sâm, Sở Hoa là bạn tốt nhiều năm.
Giang Uyển Ninh và Diệp Sâm cũng coi như cùng nhau lớn lên, cộng thêm mối quan hệ của Sở Hoa, Lê Lạc cảm thấy Giang Uyển Ninh gả vào nhà họ Diệp nhất định sẽ sống tốt.
Nhưng Lê Lạc tuyệt đối không ngờ tới rằng con người là sẽ thay đổi.
Trước khi Lê Lạc qua đời cũng từng hỏi Diệp Sâm có chăm sóc tốt cho Giang Uyển Ninh hay không, ngay trước mặt bà và Sở Hoa, lời thề thốt của Diệp Sâm vô cùng chắc chắn.
Kiên định đến mức Giang Uyển Ninh cũng tin.
Sáng sớm, Giang Uyển Ninh bị một lực mạnh lôi tỉnh lại.
Vừa mở mắt ra, cô đã nhìn thấy Diệp Sâm với ánh mắt đầy giận dữ.
Cổ tay đau nhói khiến Giang Uyển Ninh dùng sức hất Diệp Sâm ra, "Sáng sớm tinh mơ, anh phát điên cái gì?"
"Giang Uyển Ninh, ngoài việc cô biết mách lẻo, biết để mẹ tôi ra mặt thì cô còn biết cái gì?"
Nghe thấy lời này, Giang Uyển Ninh nhíu mày.
Video ầm ĩ trên mạng như vậy, Sở Hoa không nhìn thấy mới là lạ.
Diệp Sâm vừa nhận được điện thoại của Sở Hoa, phản ứng đầu tiên là Giang Uyển Ninh mách lẻo.
Với chuyện như vậy, Giang Uyển Ninh cũng chẳng muốn lãng phí sức lực để giải thích.
Chỉ là ý định hủy bỏ hôn ước càng kiên định hơn chút.
Sự im lặng của Giang Uyển Ninh vào trong mắt Diệp Sâm là ngầm thừa nhận, trên đường đi đã nói vô số lời lạnh nhạt mỉa mai.
Nhưng ngay khi bước vào biệt thự nhà họ Diệp, Diệp Sâm đã thu lại dáng vẻ đó.
Nhìn anh ta lật mặt trong nháy mắt, Giang Uyển Ninh đứng ở bên cạnh không khỏi đảo mắt xem thường, lúc trước cô bị mù mắt, lại không nhìn ra đây là một kẻ đạo đức giả lật lọng.
Có thể bạn cũng thích





