
Bị bỏ rơi vào ngày cưới, tôi được tổng tài hàng tỷ chiều chuộng
Chương 3
Trong đầu Thẩm Thanh Thu chỉ còn lại một khoảng trống rỗng, hai chân đông cứng tại chỗ, không thể nhúc nhích lấy nửa bước.
Chiếc xe lao vút qua như một tia chớp đen sượt ngang qua cô.
Luồng khí mạnh lướt qua khiến Thẩm Thanh Thu bị hất ngã xuống đất.
Tưởng rằng chiếc xe gây tai nạn sẽ nhân cơ hội tẩu thoát, dù gì nơi này cũng hoang vắng, cho dù có bỏ trốn thì cũng khó truy ra manh mối.
Nhưng điều khiến cô bất ngờ là chiếc xe ấy lại quay đầu, chậm rãi lăn bánh trở lại và dừng ngay trước mặt Thẩm Thanh Thu.
Cánh cửa bật mở, đập vào mắt cô là đôi giày da đen bóng loáng, theo sau là đôi chân dài thẳng tắp. Người đàn ông sải từng bước vững vàng tiến lại gần, một chiếc ô màu đen nghiêng xuống, che đi màn mưa trắng xóa đang xối xả lên người cô.
"Cô không sao chứ?" Giọng nói trầm thấp, lạnh lùng của Phó Đình Thâm từ từ vang lên trong tai Thẩm Thanh Thu.
Thẩm Thanh Thu ngẩng đầu nhìn lên. Người đàn ông trước mặt có đường nét khuôn mặt sắc sảo, đường viền hàm rõ ràng, ngũ quan tinh tế và sắc nét. Nhất là đôi mắt đen sâu thẳm, như ánh lên một tia sáng ngầm cuốn hút đến lạ thường.
Đôi mắt này… hình như cô đã từng nhìn thấy ở đâu đó?
Nhưng cô không thể nhớ ra đã gặp ở đâu.
Cô khẽ lắc đầu, giọng nhẹ pha chút khàn đặc: "Tôi không sao, cảm ơn..."
Cô cố gắng gượng dậy, nhưng những vết trầy xước và cơn đau rát dưới lòng bàn chân khiến cơ thể mềm nhũn, vừa đứng lên người liền lập tức ngã xuống.
Nhưng đúng vào khoảnh khắc nguy cấp ấy, một cánh tay rắn chắc mạnh mẽ ôm lấy eo cô, kéo cô vào lòng.
Thẩm Thanh Thu ngã nhào vào lòng Phó Đình Thâm, lập tức bị bao trùm bởi mùi hương lạnh lùng đặc trưng của người đàn ông.
Hai tay cô theo bản năng chống lên ngực anh, lòng bàn tay áp sát vào cơ ngực rắn chắc. Dù cách một lớp áo, cô vẫn cảm nhận được rõ ràng những đường cơ bắp mạnh mẽ khiến tim cô đập nhanh.
Thẩm Thanh Thu vội vàng thu tay lại, lòng bàn tay nóng ran. Cô theo phản xạ muốn đẩy anh ra, nhưng chưa kịp cử động thì cả người đã bị anh bế ngang lên.
Cô vô thức nhíu mày, ánh mắt trở nên đề phòng, giọng nói sắc lạnh: "Anh đang làm gì đấy? Mau thả tôi xuống!"
Dù cô và Lục Trạc đã quen nhau ba năm, nhưng cả hai cũng chỉ mới nắm tay. Hành động đột ngột của người đàn ông xa lạ khiến cô theo bản năng cảm thấy bất an.
Phó Đình Thâm cúi đầu nhìn cô, ánh mắt điềm đạm, giọng nói vững vàng: "Cô bị thương, cần được đưa đến bệnh viện ngay."
"Tôi… tôi có thể tự đi được." Khoảng cách gần giữa hai người khiến Thẩm Thanh Thu cảm thấy không thoải mái. Hương thơm lạnh lùng của người đàn ông bao trùm lấy cô, như muốn vây kín cô từ mọi phía, khiến cơ thể cô bất giác căng thẳng.
"Đừng cử động." Giọng nói trầm ấm của anh kèm theo sự uy nghiêm không thể chối cãi, lập tức dập tắt mọi ý định phản kháng trong cô.
Khi được đưa vào trong xe, luồng gió lạnh thổi tới khiến Thẩm Thanh Thu không nhịn được mà hắt hơi một cái.
Phó Đình Thâm giơ tay tắt điều hòa, liếc nhìn thân hình mảnh khảnh của cô, rồi lấy áo khoác của mình đắp lên người cô: "Cẩn thận kẻo bị cảm."
"Cảm ơn." Chiếc áo khoác không chỉ mang theo mùi hương của Phó Đình Thâm, mà còn lưu lại hơi ấm của anh, khiến tim Thẩm Thanh Thu bất giác đập nhanh hơn.
Ánh mắt Phó Đình Thâm lướt qua gò má ửng đỏ của cô, trong mắt thoáng hiện ý cười nhàn nhạt: "Người nên nói lời cảm ơn là tôi mới đúng."
"Anh nói gì cơ?" Thẩm Thanh Thu nhìn anh đầy nghi hoặc.
Ánh mắt anh vẫn bình tĩnh, giọng nói trầm ấm, thong thả vang lên: "Cảm ơn cô đã chịu tha thứ cho tôi, cho tôi một cơ hội để chuộc lỗi."
Chiếc xe phóng băng băng giữa màn đêm tĩnh mịch, cuối cùng dừng lại trước cổng một bệnh viện gần đó.
Thẩm Thanh Thu khăng khăng tự mình bước đi, Phó Đình Thâm lặng lẽ theo sát phía sau, kiên nhẫn dìu theo từng bước khập khiểng của cô, cho đến khi cả hai đến được phòng cấp cứu.
Khi cô bước ra khỏi phòng khám, từ xa đã thấy bóng lưng cao lớn của Phó Đình Thâm, dường như đang gọi điện thoại với ai đó. Thấy cô, anh liền dứt khoát ngắt máy, bước nhanh về phía cô: "Đây là thông tin liên lạc của tôi, nếu có vấn đề gì, cứ gọi cho tôi."
"Tôi không có yêu cầu gì thêm." Thẩm Thanh Thu nhẹ nhàng từ chối tấm danh thiếp anh đưa, cảm thấy mọi việc đã được giải quyết thì không cần dây dưa thêm. Cô không thích sự phiền toái.
Cô khựng lại giây lát, đưa áo khoác trả lại cho anh: "Áo của anh, tôi sẽ trả chi phí giặt là."
Phó Đình Thâm nhìn chiếc áo trên tay cô, khẽ nhướng mày, khóe môi cong lên một nụ cười dịu dàng: "Lúc này, cô cần nó hơn tôi."
Chỉ là một câu nói rất đỗi đơn giản, nhưng không hiểu vì sao lại khiến mắt Thẩm Thanh Thu bỗng trở nên cay xè.
Cô nghĩ chắc có lẽ hôm nay mình đã trải qua quá nhiều chuyện, nếu không thì sao lại dễ dàng xúc động vì một câu nói ân cần từ một người xa lạ?
"Cảm ơn, tôi ổn. Tôi đi trước đây." Thẩm Thanh Thu khéo léo từ chối ý định muốn đưa cô về của Phó Đình Thâm. Cô còn phải quay về nhà họ Lục, giải quyết một việc quan trọng.
Phó Đình Thâm đứng yên tại chỗ, ánh mắt dõi theo bóng dáng nhỏ nhắn nhưng kiên cường của cô. Trong đôi mắt đen sâu thẳm của anh thoáng qua một ánh nhìn đầy ẩn ý: "Chúng ta nhất định sẽ còn gặp lại."
Có thể bạn cũng thích





