
Sau ba năm gặp lại, tài phệt xin làm người tình?
Chương 2
"Cảm ơn lòng tốt của anh Hình."
"Đời người giống như nếm rượu, có những hương vị chỉ cần thử qua một lần là đủ. Ly này, tôi rất hài lòng."
Mạnh Chiêu Mộng mỉm cười, nâng ly đáp lời, vẻ mặt bình thản nhưng ánh mắt sâu thẳm lại thoáng qua vài tia lạnh lẽo.
Sắc mặt Hình Nghiên Châu lập tức tối sầm, đôi mắt đen rời khỏi người Mạnh Chiêu Mộng, những ngón tay khớp xương rõ ràng siết chặt ly rượu, uống cạn hết chất lỏng mạnh mẽ.
Một tiếng "anh Hình" của cô hệt như sự dứt khoát năm xưa khi cô cầm năm mươi vạn rời đi.
Không khí càng lúc càng lạnh lẽo.
Thấy hai kim chủ Đoạn Hoa Thiên và Hình Nghiên Châu đều lộ vẻ khó chịu, nụ cười của chủ nhiệm cũng cứng lại trên mặt.
"Tiểu Chiêu, đã đến đây rồi thì cứ ở lại dùng bữa, trò chuyện... ôn lại chuyện cũ." Chủ nhiệm kéo Mạnh Chiêu Mộng ngồi xuống vị trí bên cạnh Hình Nghiên Châu.
"Chỉ là ăn cơm nói chuyện đơn thuần thôi, nếu vị hôn phu của cô cấm cả chuyện này, sau này làm sao cô có thể triển khai công việc ở đài truyền hình được?"
"Nào nào nào, rót đầy đi, mời cậu Hình hai ly."
Vừa nói, chủ nhiệm đã rót đầy một ly rượu trắng cho Mạnh Chiêu Mộng.
Mạnh Chiêu Mộng nâng ly rượu lên, ngón tay khẽ run rẩy, động tác cứng nhắc: "Anh Hình, tôi kính anh."
Hình Nghiên Châu cầm lấy ly rượu trong tay cô, uống cạn.
Mạnh Chiêu Mộng khẽ nhíu mày, đầu ngón tay hai người chạm nhẹ vào nhau, lay động sợi dây cảm xúc nào đó.
Ký ức về mối tình bị phong kín năm năm trước lại một lần nữa hiện lên trong đầu cô.
Khi vừa mới quen nhau, cô tham gia cuộc thi chuyên ngành của trường, ngày đêm chiến đấu, vùi đầu vào nghiên cứu, bận đến mức quên cả ăn, cuối cùng phải nhập viện vì đau dạ dày.
Kể từ đó, Hình Nghiên Châu tự mình giám sát ba bữa ăn của cô, đồng thời cấm cô ăn đồ cay và uống rượu.
Anh vừa mới uống hết ly rượu trắng trong tay cô...
Mạnh Chiêu Mộng hơi ngước mắt, lặng lẽ liếc nhìn anh một cái.
Những ngón tay khớp xương rõ ràng khẽ xoay ly rượu, gương mặt tuấn tú điềm tĩnh, ánh mắt kiên nghị, nhưng cử chỉ lại toát lên sự kìm nén, tiết chế, cùng một sức hút mê hoặc lòng người.
Rõ ràng anh mang vẻ chính trực nhưng lại tựa như hoa anh túc, dụ dỗ người ta tiến lại gần, rồi từ từ xâm chiếm.
Mạnh Chiêu Mộng thu hồi tầm mắt, giữ vững lý trí, tự rót cho mình một ly rượu vang đỏ khác, không còn ngập ngừng: "Anh Hình, ly này tôi cạn, anh tùy ý."
Cô uống rất nhanh, vừa dứt lời, rượu đã dốc hết vào miệng.
Bàn tay Hình Nghiên Châu định vươn qua lấy ly của cô phải dừng lại giữa không trung một cách gượng gạo.
Mạnh Chiêu Mộng giả vờ không thấy, cô không muốn dây dưa với Hình Nghiên Châu nữa, càng không muốn mắc nợ ân tình của anh.
Trái tim cô đã chết từ năm năm trước.
Năm năm sau, cô càng không thể vì một thói quen vô thức của anh mà tự mình ảo tưởng.
Anh là người quyền quý bậc nhất, ở vị trí cao ngất, còn cô chỉ là con gái nhà thường dân không quyền không thế, không dám vọng tưởng về anh như năm năm trước.
Bữa tiệc trôi qua được một nửa.
Giang Kiều và Đoạn Hoa Thiên đã thân mật như vợ chồng già, chẳng hề né tránh, công khai hôn môi và vuốt ve nhau trước mặt mọi người.
Nếu Mạnh Chiêu Mộng còn tiếp tục ở lại thì có vẻ không hiểu chuyện.
Cô nhân lúc Hình Nghiên Châu nghe điện thoại, trực tiếp chuồn đi, chủ nhiệm cũng không ngăn cản cô.
Dù là Mạnh Chiêu Mộng hay Giang Kiều giành được hợp đồng quảng cáo của nhà tài trợ mới thì cũng không khác gì nhau.
Mạnh Chiêu Mộng vừa bước ra khỏi cửa câu lạc bộ, một tin nhắn khiến cô sững lại tại chỗ.
[Nếu còn muốn nhận được hợp đồng quảng cáo một năm thì đợi tôi ở cửa.]
Nếu không phải vì giọng điệu cao ngạo, bề trên giống hệt Hình Nghiên Châu năm xưa, Mạnh Chiêu Mộng đã xem đó là tin nhắn rác mà xóa đi.
Giang Thành vừa vào hè nên hơi nóng, những cơn mưa rào nói đến là đến.
Mạnh Chiêu Mộng quay trở lại, đứng dưới mái hiên tránh mưa.
Cô cúi nhìn những hạt mưa bắn lên làm ướt đôi giày cao gót và vớ da của mình, trong đầu không ngừng xem lại cuộc đối thoại giữa cô và Hình Nghiên Châu trong phòng riêng vừa nãy.
Một chiếc Maybach từ từ dừng lại cách đó không xa, cửa sổ hạ xuống, để lộ gương mặt cực kỳ tuấn tú, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn về phía cô.
"Lên xe."
Hai từ đơn giản, nhấn mạnh tính cách lạnh nhạt đó giờ của anh.
Năm năm không gặp, anh vẫn thích ra lệnh cho cô như trước đây.
Mạnh Chiêu Mộng lấy túi xách che đầu, vừa định chạy xuyên qua màn mưa, tài xế đã bung chiếc dù đen đến đón cô lên xe.
Hình Nghiên Châu quay sang nhìn Mạnh Chiêu Mộng ngồi bên cạnh, ánh mắt đen trượt xuống đôi chân dài cùng đôi giày cao gót bị ướt mưa của cô, làn da hồng hào ẩn hiện sau lớp vớ màu da.
Anh lấy khăn khô từ hộp đựng đồ ra, đưa tay lau phần chân bị ướt của cô.
Cảm giác mềm mại của chiếc khăn khiến Mạnh Chiêu Mộng cứng đờ cả người.
Cô cầm lấy chiếc khăn khô từ tay anh, lạnh nhạt và lịch sự nói với anh một tiếng cảm ơn.
Thái độ xa cách của cô như cố tình nhắc nhở anh rằng giữa họ đã không còn bất kỳ mối quan hệ thân mật nào nữa.
Sắc mặt Hình Nghiên Châu trở nên khó coi hơn.
Anh dựa vào lưng ghế, nhìn màn mưa ngoài cửa sổ, ngón tay khẽ xoay, giọng nói trầm ổn: "Đã chọn được ngày chưa?"
"..."
Ban đầu Mạnh Chiêu Mộng không phản ứng kịp, sau đó lắc đầu tỏ ý chưa chọn.
Ngày mưa, đường lớn đặc biệt tắc nghẽn.
Tài xế lái xe rất chậm.
Hai người im lặng một lúc lâu, Hình Nghiên Châu mới lên tiếng lần nữa: "Anh ta có đối xử tốt với cô không?"
Vẻ mặt Mạnh Chiêu Mộng cứng lại.
"Rất tốt."
"Tốt đến mức nào?"
"Nâng niu tôi như bảo vật trong lòng bàn tay, chỉ yêu một mình tôi, đối xử chân thành, không bao giờ rời bỏ tôi."
Hình Nghiên Châu không nói gì nữa.
Anh nghe ra được, những lời đó cô dùng để hình dung vị hôn phu, nhưng cũng đang châm biếm anh.
Ngón tay từ khẽ xoay, chuyển thành nắm chặt thành quyền.
Trong xe lại một lần nữa chìm vào im lặng.
Mưa rào đã tạnh.
Mạnh Chiêu Mộng quay đầu nhìn chằm chằm cảnh vật ngoài cửa sổ, không hề hỏi một chữ nào về tình trạng hiện tại của anh, xét cho cùng, Hình Nghiên Châu năm năm sau vẫn là một công tử thế gia hiển hách, cao không thể với tới.
Không đến lượt một người thuộc tầng lớp bình thường, thu nhập chưa đến năm vạn như cô phải bận tâm.
Chiếc xe sang cuối cùng dừng lại bên ngoài chung cư nhỏ hai phòng ngủ mà Mạnh Chiêu Mộng mua.
Mạnh Chiêu Mộng không hỏi anh vì sao biết địa chỉ nhà cô.
Cũng giống như việc anh dễ dàng có được số điện thoại của cô, đó không phải là chuyện khó!
Cô đưa tay mở cửa xuống xe, Hình Nghiên Châu đột nhiên trầm giọng hỏi: "Tại sao không tiếp tục làm ngành IT nữa mà chuyển sang làm MC?"
Anh nhớ rõ, năm đó cô là thủ khoa chuyên ngành của khóa cô.
Bàn tay Mạnh Chiêu Mộng đang mở cửa khựng lại.
Cô quay đầu, đối diện với ánh mắt Hình Nghiên Châu: "Anh Hình, tôi không bao giờ nhìn lại phía sau, vì IT đã phụ tôi nên tôi muốn hoàn toàn vứt bỏ nó, chọn lại một con đường phù hợp với mình."
Hình Nghiên Châu nghe ra lời nói của cô có ẩn ý.
Trước khi cô đóng cửa xe, Hình Nghiên Châu gọi tên cô nhưng rồi lại không nói gì nữa.
Mạnh Chiêu Mộng cúi người nhìn anh trong xe, ánh mắt trong veo ánh lên vẻ lạnh lùng: "Anh Hình, là anh đã từng nói, sau này chúng ta đừng gặp lại nhau."
Cửa xe đóng lại, cô quay lưng bước đi mà không hề ngoảnh đầu.
Hình Nghiên Châu nhìn bóng lưng dứt khoát rời đi của cô, nắm đấm siết chặt rồi bất lực mở ra.
Cô vẫn như năm năm trước, rời đi thật dứt khoát!
Có thể bạn cũng thích





