
Bị phản bội bởi tình yêu, được cứu bởi sự hy sinh
Chương 3
Lê Hà Thanh POV:
Theo phản xạ, tôi lùi lại một bước, tránh né bàn tay của anh ta.
Hành động của tôi khiến Trang Lợi sững sờ trong giây lát, rồi khuôn mặt anh ta tối sầm lại.
"Lê Hà Thanh, cô lại giở chứng gì nữa vậy?" Anh ta gằn giọng, sự kiên nhẫn trong mắt đã biến mất. "Có phải lần trước bị nhốt trong kho chưa đủ không?"
Anh ta lại dùng đứa con để uy hiếp tôi.
"Đừng nghĩ có đứa bé trong bụng thì tôi không dám làm gì cô."
Nhắc đến đứa bé, trái tim tôi lại đau nhói, hơi thở trở nên khó khăn.
Tôi cố gắng mở miệng, giọng khản đặc, "Trang Lợi, con của chúng ta…"
Đúng lúc đó, điện thoại của anh ta reo lên.
Là Đoan Mai Thảo gọi tới.
Giọng cô ta nũng nịu vang lên từ đầu dây bên kia, "Anh Lợi ơi, bên ngoài sấm chớp to quá, em sợ…"
"Được, anh qua ngay." Trang Lợi không chút do dự, lập tức đáp lại, rồi vội vàng khoác áo chuẩn bị rời đi.
Trước khi đi, anh ta còn quay lại hỏi tôi một cách qua loa, "Vừa nãy em định nói gì?"
Tôi nhìn bóng lưng vội vã của anh ta, bao nhiêu lời muốn nói đều nghẹn lại trong cổ họng.
Nói ra thì có ích gì? Anh ta có quan tâm không?
Tôi lắc đầu, "Không có gì."
Anh ta không nói thêm gì nữa, nhanh chóng rời đi.
Ầm!
Một tiếng sấm lớn vang lên bên ngoài cửa sổ, tia chớp rạch ngang bầu trời đêm.
Tôi bất giác co rúm người lại, mặt trắng bệch.
Tôi rất sợ sấm.
Người giúp việc lo lắng chạy tới, "Phu nhân, cô không sao chứ? Cậu chủ… cậu chủ lại ra ngoài rồi."
Tôi nhớ, trước kia, mỗi khi trời mưa có sấm, dù đang ở đâu, Trang Lợi cũng sẽ lập tức chạy về bên tôi.
Anh sẽ ôm tôi vào lòng, bịt tai tôi lại, nhẹ nhàng dỗ dành, "Đừng sợ, có anh ở đây rồi."
Có lần anh đang đi công tác ở nước ngoài, nghe tin Sài Gòn có bão, anh đã không ngần ngại đáp chuyến bay sớm nhất về với tôi, chỉ để ôm tôi vào lòng và nói, "Anh sợ em một mình sẽ sợ."
Vậy mà bây giờ, anh ta lại đang ở bên một người phụ nữ khác, bỏ mặc tôi một mình đối mặt với nỗi sợ hãi.
Tình yêu của anh ta, thật rẻ mạt.
Lại một tiếng sấm nữa nổ vang trời.
Tôi co rúm lại, cả đêm không thể chợp mắt.
Sáng hôm sau, người giúp việc nói Trang Lợi đã về, đang đợi tôi dưới nhà ăn sáng.
Tôi lê bước xuống lầu, và cảnh tượng trước mắt khiến tôi sững sờ.
Đoan Mai Thảo đang ngồi ngay ngắn ở bàn ăn, bên cạnh Trang Lợi.
"Chị Hà Thanh, chào buổi sáng." Cô ta mỉm cười chào tôi, ánh mắt đầy vẻ khiêu khích.
Trang Lợi cau mày nhìn tôi, "Thảo đã không còn giận chuyện hôm qua, cô cũng nên rộng lượng một chút đi."
Đoan Mai Thảo lập tức khoác tay Trang Lợi, giọng nũng nịu, "Anh Lợi, đừng trách chị ấy mà. Em không sao thật mà."
Trang Lợi xoa đầu cô ta một cách cưng chiều, "Em lúc nào cũng tốt bụng như vậy."
Tôi ngồi xuống, nhìn hai người họ diễn cảnh tình tứ trước mặt mình.
Nực cười.
Bữa sáng hôm đó, tôi ăn mà không biết mùi vị gì.
Trang Lợi nhận một cuộc điện thoại công việc, hôn tạm biệt Đoan Mai Thảo rồi rời đi.
Tôi cũng không muốn ăn nữa, đứng dậy định lên lầu.
"Chị Hà Thanh." Đoan Mai Thảo gọi tôi lại từ phía sau. "Đơn ly hôn mà chị nhờ, em đã để anh Lợi ký rồi."
Cô ta đưa cho tôi một tập tài liệu.
Trên trang cuối cùng, chữ ký của Trang Lợi hiện ra rõ ràng, mạnh mẽ và dứt khoát.
Trái tim tôi lại một lần nữa bị bóp nghẹt.
Tôi nhớ, ngày đăng ký kết hôn, anh đã nắm tay tôi, trịnh trọng hứa rằng: "Lê Hà Thanh, tờ giấy này sẽ theo chúng ta cả đời. Anh thề sẽ không bao giờ có ngày chúng ta phải ký vào một tờ đơn ly hôn nào cả."
"Dù có chuyện gì xảy ra, cũng không gì có thể chia rẽ chúng ta."
Vậy mà bây giờ, anh ta lại dễ dàng bị Đoan Mai Thảo lừa ký vào đơn ly hôn chỉ bằng vài lời ngon ngọt.
"Anh Lợi nói chỉ cần em muốn, anh ấy sẽ cho em tất cả." Đoan Mai Thảo tự mãn nói, "Điểm hảo cảm của anh ấy dành cho em đã là 90% rồi."
Tôi chỉ đáp lại một cách nhạt nhẽo, "Vậy sao? Chúc mừng cô."
Thái độ bình thản của tôi khiến Đoan Mai Thảo có chút bất ngờ và không vui.
Cô ta nghĩ rằng tôi sẽ khóc lóc, sẽ níu kéo.
Đúng lúc Trang Lợi vừa quay lại, ánh mắt Đoan Mai Thảo lóe lên một tia độc ác.
Cô ta đột nhiên nắm lấy tay tôi, hét lên.
"Chị Hà Thanh, em xin lỗi, em không cố ý… Chị đừng đẩy em mà!"
Sau đó, cô ta dùng hết sức đẩy mạnh tôi.
Tôi mất thăng bằng, cả người ngã lăn xuống cầu thang.
Có thể bạn cũng thích





