
Kẻ thừa kế của Alpha, Trái tim không mong muốn của tôi
Chương 3
KHÁNH AN POV:
Tôi cần phải ra khỏi đây. Không khí trong phòng khiêu vũ đặc quánh mùi nước hoa và dối trá, và tôi cảm thấy như mình đang nghẹt thở vì nó. Tôi viện cớ và đi đến một phòng chờ yên tĩnh ở cuối hành lang.
Khi tôi đến gần cửa, một mùi hương xộc vào mũi tôi, mạnh đến mức khiến mắt tôi cay xè. Đó là mùi hương của Bảo Long—mùi thông và không khí mùa đông—quyện với vị ngọt ngấy của Ánh My. Họ đang ở trong đó. Cùng nhau.
Chân tôi đông cứng trên sàn. Qua khe cửa nhỏ, tôi nhìn thấy họ. Bảo Long đang ép Ánh My vào tường, tay anh ta luồn vào tóc cô ta, miệng anh ta ngấu nghiến miệng cô ta. Đó không phải là một nụ hôn nhẹ nhàng. Nó đói khát, tuyệt vọng. Hoang dã.
Rồi tôi nghe thấy giọng anh ta, một tiếng gầm gừ trầm thấp chỉ dành cho cô ta.
"Ở bên Khánh An là trách nhiệm của anh," anh ta thì thầm vào môi cô ta. "Ở bên em... đây là bản năng." Anh ta lùi lại một chút, ngón tay cái vuốt ve má cô ta. "Hãy là một cô gái ngoan của anh, và anh sẽ mua cho em viên ngọc trai đen quý hiếm mà em muốn."
Thế giới nghiêng ngả. Tất cả những lời nói của anh ta về sự kiểm soát, về "lời nguyền máu" của mình, về việc cần phải cẩn thận... tất cả đều là dối trá. Anh ta không kiềm chế bản thân vì tôi. Anh ta đơn giản là không bị tôi hấp dẫn. Không phải như thế này.
Tôi lùi lại khỏi cửa, trái tim tôi là một vật nặng chết chóc trong lồng ngực.
Vài phút sau, Ánh My bước ra, môi cô ta sưng mọng và má ửng hồng. Cô ta thấy tôi đứng đó và một nụ cười tự mãn thoáng qua trên môi. Cô ta đi thẳng đến chỗ tôi, đôi mắt lấp lánh với sự tự tin mà cô ta chưa từng có trước đây.
"Khánh An," cô ta nói, giọng điệu nhỏ giọt sự ngọt ngào giả tạo. "Chị có thể lấy giúp em một ly nước suối mặt trăng được không? Năng lượng của Alpha... nó làm em khát quá."
Đó là một màn phô trương quyền lực. Một Omega, yêu cầu Luna tương lai phục vụ mình.
Tôi chỉ nhìn chằm chằm vào cô ta, tâm trí trống rỗng vì sốc.
Khi cô ta nói, cô ta lùi lại một bước nhỏ, va vào một tác phẩm điêu khắc băng khổng lồ hình con sói. Toàn bộ thứ đó chao đảo một cách nguy hiểm. Trong một giây kinh hoàng, nó dường như lơ lửng trong không khí.
Rồi nó đổ sập xuống.
Một trận mưa mảnh băng sắc như dao cạo nổ tung khắp sàn nhà. Tôi đưa tay lên để bảo vệ mặt mình, nhưng đã quá muộn. Một mảnh lớn, lởm chởm đập vào trán tôi. Lực va chạm khiến tôi ngã nhào.
Cơn đau, nóng trắng và chói lòa, bùng lên trong đầu tôi. Tôi đập mạnh xuống sàn đá cẩm thạch, cú va chạm làm răng tôi va vào nhau. Chất lỏng ấm, dính bắt đầu chảy xuống mặt tôi, che khuất tầm nhìn của tôi. Máu.
Qua màn sương đau đớn, tôi thấy Bảo Long lao ra khỏi phòng chờ. Mắt anh ta mở to trước cảnh hỗn loạn. Trong một nhịp tim hy vọng duy nhất, tôi nghĩ anh ta đang lao đến chỗ tôi.
Tôi đã sai.
Anh ta hoàn toàn bỏ qua tôi, sự tập trung của anh ta hoàn toàn vào Ánh My, người đang đứng bất động nhưng không hề hấn gì cách đó vài bước chân. Anh ta lao người ra trước cô ta, che chắn cho cô ta như thể cô ta mới là người gặp nguy hiểm.
"Em có sao không? Đứa bé có sao không?" anh ta gầm lên, giọng anh ta thấm đẫm sức mạnh không thể phủ nhận của Mệnh lệnh Alpha. Anh ta quét mắt từ đầu đến chân cô ta, tay anh ta lơ lửng trên bụng phẳng của cô ta, hoàn toàn phớt lờ tôi đang nằm trong vũng máu của chính mình.
Cả bữa tiệc đã im lặng. Mọi người đều đang xem. Xem Alpha bảo vệ tình nhân của mình trong khi bạn đời chính thức của anh ta đang chảy máu trên sàn.
Tầm nhìn của tôi bắt đầu mờ đi ở các cạnh. Với một sức mạnh mà tôi không biết mình có, tôi tự đẩy mình lên. Tôi không nhìn anh ta. Tôi không thể. Đầu ngẩng cao, tôi bước ra khỏi phòng khiêu vũ, để lại một vệt máu phía sau. Những ánh mắt thương hại và khinh miệt của các thành viên trong đàn cảm giác như những cú đánh vật lý.
Tại bệnh viện của đàn, một người chữa trị đang khâu vết rách trên trán tôi thì tôi nhìn thấy họ. Bảo Long đã đưa Ánh My đến cùng bệnh viện. Anh ta hộ tống cô ta vào khu VIP độc quyền, cánh tay anh ta quấn quanh cô ta một cách bảo vệ, thì thầm những lời an ủi mà tôi không còn nghe thấy. Anh ta đối xử với cô ta như một kho báu quý giá, mong manh.
Nằm trong phòng cấp cứu vô trùng đó, mùi thuốc sát trùng đốt cháy mũi tôi, tôi đã đưa ra quyết định cuối cùng của mình. Biến mất là không đủ. Tôi phải đảm bảo mối liên kết này, cuộc sống này, bị cắt đứt hoàn toàn đến mức ngay cả Nữ thần Mặt Trăng cũng không thể ghép lại được.
---
Có thể bạn cũng thích





