
Tình yêu bị cấm đoán của Alpha King, sự trả thù thầm lặng của tôi
Chương 2
Lộ Lệ Trang Góc nhìn:
Tôi uống cạn bát thuốc đen đặc, vị đắng ngắt lan tỏa trong khoang miệng, xộc thẳng lên mũi. Bác sĩ Lý, một lương y già mà cha tôi từng tin tưởng, nhìn tôi với ánh mắt ái ngại.
"Cháu chắc chứ, Lệ Trang? Thuốc này sẽ làm tổn thương nguyên khí."
Tôi gật đầu, đặt chiếc bát rỗng xuống bàn. "Cháu chắc chắn, thưa bác. Đây là cách duy nhất."
Thuốc có tác dụng gần như ngay lập tức. Một cơn đau quặn thắt từ bụng dưới của tôi lan ra, giống như có hàng ngàn mũi kim đang đâm vào da thịt. Tôi cắn chặt môi để không hét lên, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo. Cơn đau thể xác này chẳng là gì so với nỗi đau trong tim tôi. Nó giống như một sự thanh tẩy, gột rửa đi dấu vết cuối cùng của Bạch Hữu Chiến khỏi cơ thể tôi.
Khi cơn đau qua đi, tôi cảm thấy một sự trống rỗng kỳ lạ. Không còn cảm giác mong manh của một sinh linh bé nhỏ đang lớn dần trong tôi nữa. Chỉ còn lại sự lạnh lẽo.
Tôi nằm trên giường dưỡng bệnh ba ngày. Ba ngày đó, tôi không nghĩ về Bạch Hữu Chiến. Tôi chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm nhìn những đám mây trôi lững lờ.
Vào ngày thứ tư, tôi đứng dậy. Tôi nhìn mình trong gương. Người phụ nữ trong gương có khuôn mặt nhợt nhạt, đôi mắt trống rỗng. Đây không phải là Lộ Lệ Trang yếu đuối, luôn chờ đợi tình yêu của một người đàn ông. Đây là một người mới, một người đã chết đi và tái sinh.
Tôi bắt đầu dọn dẹp. Tôi mở tủ quần áo, lôi ra tất cả những chiếc váy lụa, những đôi giày cao gót lấp lánh, những chiếc túi xách hàng hiệu. Tôi gói tất cả chúng vào những chiếc hộp lớn. Tôi tháo chiếc vòng cổ kim cương mà anh tặng tôi trong ngày kỷ niệm một năm ngày cưới, chiếc đồng hồ Patek Philippe anh tặng sinh nhật tôi. Tất cả những biểu tượng của sự giàu có và trống rỗng. Tôi sẽ quyên góp tất cả.
Tôi không muốn bất cứ thứ gì của anh ta.
Khi Bạch Hữu Chiến trở về nhà vào buổi tối, anh thấy tôi đang ngồi giữa một đống hộp. Anh nhíu mày.
"Em đang làm gì vậy?"
"Dọn dẹp một chút," tôi đáp, giọng bình thản.
"Dọn dẹp? Em định vứt hết những thứ này đi à?" Anh nhìn vào những chiếc hộp, có chút không vui. "Đây đều là những thứ tôi đã mua cho em."
"Em biết," tôi nói. "Nhưng em không cần chúng nữa."
Tôi đứng dậy, đối mặt với anh. "Cha mất, con cũng không còn. Em nghĩ em nên làm chút việc thiện để tích đức cho họ. Em sẽ quyên góp hết những thứ này cho trại trẻ mồ côi."
Tôi đã bịa ra một câu chuyện về việc mình bị sảy thai do quá đau buồn sau cái chết của cha. Anh ta đã tin không một chút nghi ngờ.
Khuôn mặt lạnh lùng của Bạch Hữu Chiến thoáng qua một tia phức tạp. Có lẽ là tội lỗi. Hoặc có lẽ chỉ là sự khó chịu khi tài sản của anh ta bị định đoạt bởi người khác.
"Tùy em," anh nói, giọng điệu có chút mềm xuống. "Nếu điều đó làm em cảm thấy tốt hơn."
Anh ta bước tới, cố gắng ôm lấy tôi. Tôi lùi lại một bước, tránh khỏi vòng tay anh.
Anh khựng lại, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn tôi dò xét. "Em sao vậy?"
"Em không sao," tôi nói. "Chỉ là... em cần chút không gian."
Anh ta im lặng, rồi cố gắng chạm vào bụng tôi. "Đứa bé..."
Tôi đặt tay lên mu bàn tay anh, ngăn lại. "Đừng. Nó đi rồi."
Anh ta có vẻ bối rối trước sự lạnh lùng của tôi. Anh ta quen với một Lộ Lệ Trang luôn ngoan ngoãn và quấn quýt. Sự thay đổi đột ngột này khiến anh ta cảnh giác. Anh ta nhìn tôi chằm chằm, như thể đang cố gắng nhìn thấu tâm can tôi.
"Em gầy đi nhiều quá," anh ta nói, giọng điệu có chút lo lắng giả tạo.
Ngay lúc đó, điện thoại của anh ta reo lên. Anh ta liếc nhìn màn hình, và sự lạnh lùng trên khuôn mặt lập tức tan biến, thay vào đó là một nụ cười rạng rỡ mà tôi chưa bao giờ thấy.
"A Quyên, em về đến sân bay rồi à? Đợi anh một chút, anh sẽ ra đón em ngay."
Anh ta cúp máy, sự phấn khích không thể che giấu. Anh ta quay sang quản gia, ra lệnh với giọng điệu vui vẻ.
"Bảo nhà bếp chuẩn bị những món Lộ tiểu thư thích. Tối nay chúng ta sẽ có tiệc chào mừng cô ấy trở về."
Anh ta thậm chí không nhìn tôi lấy một lần, vội vã lấy áo khoác và lao ra cửa, như thể sợ lỡ mất một giây phút nào bên cạnh người anh ta yêu.
Tôi đứng đó, nhìn theo bóng lưng vội vã của anh. Trái tim tôi không còn đau nữa. Nó chỉ cảm thấy nực cười.
Tối hôm đó, bữa tiệc chào mừng Lộ Lệ Quyên được tổ chức rất linh đình. Căn biệt thự vốn lạnh lẽo bỗng trở nên rộn ràng.
Lệ Quyên mặc một chiếc váy trắng tinh khôi, trông giống như một nàng công chúa. Khi cô ấy nhìn thấy tôi, đôi mắt cô ấy thoáng qua một tia ngạc nhiên và có chút bối rối.
Bạch Hữu Chiến tự tay chuẩn bị một hộp quà tinh xảo. Anh ta đưa nó cho tôi.
"Em đưa cái này cho Quyên đi," anh ta nói, như thể đó là một việc hiển nhiên. "Coi như là quà chào mừng của chúng ta."
Tôi nhận lấy chiếc hộp, bước đến trước mặt em họ của mình.
"Chào mừng em trở về, A Quyên," tôi nói, giọng điệu bình thản.
Tôi đưa chiếc hộp cho cô ấy, và khi cô ấy nhận lấy, tôi ghé sát vào tai cô ấy, thì thầm bằng một giọng chỉ hai chúng tôi có thể nghe thấy.
"Món quà này, có cả phần của tôi trong đó đấy. Hy vọng em thích."
Sắc mặt Lệ Quyên hơi tái đi.
Trong suốt bữa tối, Bạch Hữu Chiến chỉ tập trung vào Lệ Quyên. Anh ta gắp thức ăn cho cô ấy, rót rượu cho cô ấy, kể những câu chuyện cười để làm cô ấy vui. Anh ta hoàn toàn quên mất sự tồn tại của tôi.
Rồi anh ta gắp một miếng cua biển lớn, đặt vào bát của cô ấy.
"Em ăn nhiều vào, món này em thích nhất mà."
Tôi nhìn miếng cua, rồi nhìn Bạch Hữu Chiến. Anh ta từng nói với tôi rằng vì tôi đang "mang thai" nên không được ăn hải sản có vỏ, vì nó có tính hàn.
Bây giờ, anh ta hoàn toàn quên mất lời dặn dò đó. Hoặc có lẽ, anh ta chưa bao giờ thực sự để tâm. Trong mắt anh ta lúc này, chỉ có Lộ Lệ Quyên.
Tôi chỉ ngồi đó, lặng lẽ nhìn họ, giống như một khán giả đang xem một vở kịch tình yêu say đắm. Một vở kịch mà tôi là nhân vật thừa thãi duy nhất.
Và tôi biết, đã đến lúc hạ màn.
Có thể bạn cũng thích





