
Sau ly hôn, thân phận của phu nhân bị lộ
Chương 2
Nguyên nhân rất đơn giản, trước khi Hứa Giai Uyển quay về, anh cần một người giúp đối phó với người lớn trong nhà. Mà cô, người được bố mẹ và ông nội anh yêu mến, chính là lựa chọn hoàn hảo.
Có lúc cô chỉ muốn hỏi một câu.
Trông cô giống kẻ ngốc lắm à?
Bằng không thì vì sao chó Nhiếp lại tự nhiên nghĩ rằng cô sẽ cam tâm tình nguyện giúp anh che giấu chuyện ngoại tình với người lớn?
Bây giờ đột nhiên anh nhắc đến, lồng ngực cô vẫn cảm thấy hơi nghẹn.
Dù đã chuẩn bị tâm lý suốt nửa năm, dù biết anh là một tên tra nam, cô vẫn có chút cảm xúc xáo trộn.
Nhẹ nhàng thở ra một hơi, cô đi đến ghế sô pha ngồi xuống, lấy điện thoại ra.
Mở WeChat, tìm danh bạ có tên "Chuột Lang", mở khung chat đã hai năm không liên lạc, gõ vào một tin nhắn. [Kiểm tra giúp chị xem dạo này Tập đoàn Nhiếp thị có gặp khó khăn gì không, và cả Nhiếp Ngôn Thâm nữa, có phải mắc bệnh nan y không?]
Tin nhắn vừa gửi đi, đối phương gần như trả lời ngay lập tức.
Chuột Lang: [!]
Chuột Lang: [Chị Hy, chị đội mồ sống dậy à?]
Chuột Lang: [Mẹ kiếp, không ngờ cả đời này còn có cơ hội nhận được tin nhắn của chị, hai năm qua chị đi đâu vậy, sao biến mất lâu thế?]
Chuột Lang: [Chị có biết bọn em sắp lập bia thờ cho chị rồi không.]
Nhan Hy: "..."
Cô không giải thích nhiều, vì tâm trạng không vui nên chỉ trả lời một chữ: [Tra đi.]
Chuột Lang: [Được thôi!]
Nhan Hy đặt điện thoại xuống, chờ tin nhắn.
Nếu chó Nhiếp sợ liên lụy đến cô nên mới định ly hôn, cô có thể bỏ qua mọi chuyện, thậm chí còn có thể giúp anh, nhưng nếu anh thực sự là tên tra nam, cô sẽ không ngần ngại mà đá bay anh.
Khoảng nửa tiếng sau, điện thoại lại có tin nhắn mới.
Chuột Lang: [Không gặp khó khăn, không có bệnh nan y, không ốm đau gì.]
Chuột Lang: [Chị Hi, chị bảo em tra chuyện này làm gì vậy?]
Chuột Lang: [Nói thật Nhiếp Ngôn Thâm có nhan sắc, có tài năng, lại còn có tiền, hai người cũng khá xứng đôi đấy chứ. Không phải chị thích người đẹp trai à, thử xem sao?]
Nhan Hy phớt lờ câu hỏi của cậu ta, không chút khách khí đáp lại: [Em với chó cũng khá xứng đôi đấy.]
Nói xong, cô thoát khỏi WeChat.
Vì không có yếu tố khách quan, vậy thì chỉ có một nguyên nhân: Chó Nhiếp đúng là tên tệ bạc!
Chuột Lang bị mắng một cách khó hiểu.
Chị Hy ăn phải thuốc nổ à?
Câu hỏi này, hiện tại cậu ta không thể có được câu trả lời.
Nhan Hy lướt mắt nhìn bản thỏa thuận ly hôn trên bàn, do dự một lúc rồi vẫn cầm bút ký tên. Ký xong, cô ném nó vào tủ trong phòng, còn mình thì vào phòng tắm.
Khi tắm xong đi ra.
Cô thấy trên điện thoại có 99+ tin nhắn WeChat, 32 cuộc gọi nhỡ.
Nhan Hy: "..."
Không cần đoán cũng biết, Bạch Cảnh đã loan tin cô liên lạc với cậu ta cho mọi người rồi.
Một tay cô cầm khăn lau mái tóc dài đen ướt sũng, một tay cầm điện thoại định xem tin nhắn.
Chưa kịp mở khóa.
Đã có người gọi đến, người gọi: Bố tồi.
Nhìn người đã hai năm không liên lạc này, Nhan Hy không thể nói rõ cảm xúc của mình.
Năm đó vì chuyện của mẹ, cô rời khỏi Đế Đô, cô không liên lạc với ông ta, ông ta cũng không liên lạc với cô, hai người đều rất ăn ý.
Do dự mãi, cô vẫn bắt máy.
Giọng Nhan Hy rất lạnh nhạt: "Alo."
Câu nói vừa dứt.
Đầu dây bên kia yên tĩnh lạ thường, không có một tiếng động.
Nhan Hy không có kiên nhẫn với ông ta, đang định cúp máy thì đối phương lên tiếng, giọng nói khàn khàn: "A Tửu."
Hai chữ đơn giản.
Đã gợi lên những ký ức sâu sắc nhất của Nhan Hy.
Cô không phản bác, chỉ bình thản hỏi: "Có chuyện gì?"
"Bố nghe Tiểu Bạch nói con đã liên lạc với nó." Giọng người đàn ông trung niên tiếp tục truyền đến, ẩn chứa chút áy náy: "Nó nói con đang điều tra Nhiếp Ngôn Thâm, có cần bố giúp gì không?"
"Không." Nhan Hy không muốn có quá nhiều dính líu với ông ta.
Bố Nhan im lặng một lúc lâu, sau đó lại lên tiếng: "Vậy con với nó có quan hệ gì?"
"Quan hệ vợ chồng sắp ly hôn." Nhan Hy thả ra một quả bom tấn.
Bố Nhan: "!"
Ly hôn?
A Tửu?
Quan hệ vợ chồng?
"Con..."
"Không có gì thì cúp đây." Nhan Hy không muốn nói thêm với ông ta.
Bố Nhan vội vàng nói: "Khoan đã."
Nhan Hy không nói gì.
Không khí cứ thế mà im lặng.
Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu mới lên tiếng: "Khi nào con về?"
"Người kia không có ở nhà." Bố Nhan sợ cô cúp máy, vội vàng bổ sung một câu: "Đồ của mẹ con cũng không ai động vào."
Ánh mắt Nhan Hy xáo động, nhưng cô chỉ lạnh nhạt đáp ba chữ: "Biết rồi."
Nói xong, cô cúp máy ngay lập tức, không chút do dự.
Bố Nhan cầm điện thoại, có chút tủi thân.
Ông ta còn chưa hỏi về chuyện kết hôn mà...
Nhan Hy không quan tâm ông ta nghĩ gì, cúp máy xong, cô chuyển điện thoại sang chế độ máy bay, sấy khô tóc rồi đổ người xuống giường ngủ.
Một đêm không mộng mị.
Sáng hôm sau, Nhan Hy thức dậy lúc tám giờ, vệ sinh cá nhân, ăn sáng rồi thay quần áo.
Hôm nay cô đặc biệt trang điểm nhẹ nhàng, làn da trắng nõn, mịn màng sau khi trang điểm càng thêm rạng rỡ. Đôi môi đầy đặn, nhìn gần cũng không thấy nếp nhăn. Hấp dẫn nhất vẫn là đôi mắt hoa đào.
Khi cười lên, nó có thể chữa lành mọi thứ.
Lúc Nhiếp Ngôn Thâm đến, anh thấy cô đã sửa soạn xong, đang ngồi trên sô pha. Mái tóc dài ngang vai được vén sau tai, tóc mái được chải lên, trên đầu đội một chiếc mũ nồi màu đen.
Thấy anh đến, cô đứng dậy, cầm áo khoác khoác lên vai.
Khí chất của một đại tiểu thư nhà giàu chính hiệu.
"Đi thôi." Nhan Hy cầm túi xách trên tay.
Nhiếp Ngôn Thâm không nhúc nhích, bộ vest được cắt may vừa vặn càng tôn lên dáng người cao ráo của anh: "Hôm nay không đi."
Nhan Hy: "?"
"Tôi có việc khác phải xử lý." Giọng nói trầm thấp của Nhiếp Ngôn Thâm có chút lạnh lùng, ánh mắt không nhịn được mà nhìn thêm cô vài lần: "Ngày mai tôi sẽ đi cùng cô."
"Nhiếp Ngôn Thâm." Nhan Hy gọi thẳng tên anh.
Nhiếp Ngôn Thâm không thích cách xưng hô này.
"Hôm nay tôi đã trang điểm rồi." Nhan Hy nhắc nhở một cách thiện ý: "Nếu anh còn muốn ly hôn thuận lợi thì hãy gác hết việc của anh lại đi. Tôi không thích người thất hứa."
Ánh mắt Nhiếp Ngôn Thâm sắc bén như dao.
Cân nhắc lợi hại xong, anh đi ra ngoài gọi một cuộc điện thoại. Loáng thoáng nghe thấy anh nói đến Giai Uyển, bệnh viện và tái khám gì đó.
Tay Nhan Hy cầm túi xách có chút run rẩy, trong lòng thầm mắng anh vài câu.
Lúc này còn tơ tưởng đến bạch nguyệt quang.
Nhiếp Ngôn Thâm không phát hiện ra cảm xúc của cô, chỉ cảm thấy hôm nay cô quá xinh đẹp, khác hẳn với vẻ dịu dàng thường ngày, ngay cả khí chất cũng thay đổi rất nhiều.
Anh cúp điện thoại, hỏi cô muốn đi đâu, Nhan Hy nói tên trung tâm thương mại xa xỉ lớn nhất Giang Thành.
Thế nhưng đây không phải là đi dạo phố.
Mà là đi "nhập hàng".
Đến mười giờ, sau lưng cô đã có bốn vệ sĩ xách đầy ắp đồ, từ đồng hồ, trang sức, túi xách, quần áo, Nhan Hy đã mua tất cả.
Tin nhắn trừ tiền của Nhiếp Ngôn Thâm đến liên tiếp.
Nhìn người phụ nữ lại bước vào một cửa hàng trang sức cao cấp, sắc mặt anh đen như đít nồi. Nào là đi dạo phố, nào là đi cùng cô, giờ thì anh đã hiểu ra, người phụ nữ này chính là cố ý khiến anh khó chịu.
Có thể bạn cũng thích





