Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Ly hôn rồi, ông trùm truy thê lại quỳ xuống

Ly hôn rồi, ông trùm truy thê lại quỳ xuống

Vừa mang thai năm thứ hai sau cưới, Minh Khê chưa kịp vui mừng đã phải đối mặt với tờ đơn ly hôn lạnh lùng. Bi kịch ập đến khi một tai nạn khiến cô ngã gục trong vũng máu, nhưng thay vì cứu lấy giọt máu của mình, Phó thiếu lại nhẫn tâm ôm lấy người tình cũ rời đi. Sự tuyệt vọng khiến cô buông xuôi tất cả. Nhiều năm sau, cái tên ấy trở thành nỗi đau cấm kỵ của vị tổng tài Bắc Thành. Ngay trong hôn lễ, anh ta bỗng hóa điên dại, quỳ rạp dưới chân người phụ nữ ấy mà cầu xin trong nước mắt: Em định mang theo con của anh gả cho ai?
Chương
Chia sẻ

Chương 3

Bóng dáng cao lớn của người đàn ông từ xa tiến lại gần, sải bước lướt qua cô, không hề dừng lại dù chỉ một giây.

Không biết là không nhìn thấy, hay là cố tình làm ngơ.

Nhưng Minh Khê lại thấy rất rõ, cô gái trong lòng anh có gương mặt giống hệt như trên tin tức.

– Chính là Lâm Tuyết Vi.

Minh Khê lê những bước chân nặng trĩu rời khỏi bệnh viện.

Cô mất hồn mất vía, cả người đờ đẫn.

Trên xe taxi, tài xế hỏi Minh Khê đi đâu.

Câu hỏi đơn giản ấy lại khiến Minh Khê ngẩn người.

Cô không muốn về Biệt thự Việt Cảnh, có lẽ nơi đó sắp không còn là nhà của cô nữa.

Sau một lúc, cô nói: "Bác tài, phiền đưa tôi đến Thanh Thủy Loan."

Căn hộ ở Thanh Thủy Loan là do cô mua sau khi kết hôn.

Lúc đầu, cô nghĩ sau này sẽ đón bà ngoại đến ở dưỡng lão, nên đã mua trả góp một căn hộ rộng sáu mươi chín mét vuông, tuy rất nhỏ nhưng đủ cho hai người ở.

Khi đó Phó Tư Yến không hiểu, nói muốn tặng cô một căn nhà lớn hơn, nhưng cô đã từ chối.

Bây giờ nghĩ lại, đây có thể nói là quyết định đúng đắn duy nhất mà cô đã làm.

Đến dưới khu chung cư, cô một mình ngồi trong công viên hóng gió lạnh, muốn bản thân tỉnh táo hơn một chút.

Hồi tưởng lại quãng thời gian đã qua, có ngọt ngào cũng có chua chát.

Hai năm…

Hơn bảy trăm ngày đêm.

Cô cứ ngỡ, lòng người dù là sắt đá thì cũng có thể được sưởi ấm.

Thế nhưng bây giờ, dường như có vô số tiếng cười nhạo đang văng vẳng bên tai, nói với cô rằng tất cả chẳng qua chỉ là sự đơn phương ngu ngốc của cô mà thôi…

Gần nửa đêm, Minh Khê mới đi lên nhà.

Vừa ra khỏi thang máy, cô đã thấy Phó Tư Yến đang đứng trước cửa.

Tay áo anh xắn lên tùy ý, cổ áo sơ mi mở hai cúc, để lộ chiếc cổ thon dài và một nửa xương quai xanh thanh tú đẹp đẽ. Anh cứ thế đứng đó một cách thản nhiên, vừa anh tuấn lại vừa quyến rũ.

Minh Khê ngây người mấy giây.

Không phải anh đang ở bệnh viện với Lâm Tuyết Vi sao?

Sao lại ở đây…

Hai người nhìn nhau, cánh tay Phó Tư Yến khoác hờ chiếc áo vest, tay đút trong túi quần, nheo mắt nhìn cô.

"Sao không nghe điện thoại?"

Vẻ mặt anh rất lạnh nhạt, dường như không được nghỉ ngơi đầy đủ, mang theo vài phần bực bội.

Minh Khê lấy điện thoại ra, thì ra là vô tình bấm vào chế độ im lặng.

Trên màn hình có năm cuộc gọi nhỡ, tất cả đều từ Phó Tư Yến.

Hai năm qua, đây là lần đầu tiên.

Lần đầu tiên Phó Tư Yến gọi cho cô nhiều như vậy vì không tìm thấy cô.

Nếu là trước đây, chắc chắn cô sẽ vui mừng khôn xiết, còn vui hơn cả trúng số độc đắc.

Nhưng bây giờ, Minh Khê lại ném điện thoại vào túi, dựa vào tường, cất giọng hơi khàn: "Không nghe thấy."

Phó Tư Yến giơ tay lên, cúi đầu nhìn đồng hồ, giọng nói mơ hồ lộ ra vài phần mất kiên nhẫn: "Tôi tìm cô hai tiếng rồi."

Sau khi sắp xếp ổn thỏa cho Tuyết Vi, anh về nhà thì thấy trống không, tìm mãi không thấy, anh thậm chí còn bảo Chu Mục đi kiểm tra camera giám sát dọc đường sau khi cô rời khỏi công ty.

Không ngờ cô lại về Thanh Thủy Loan mà không nói với anh một tiếng.

"Sau này đi đâu thì nói một tiếng. Đi thôi." Phó Tư Yến quay người đi thẳng về phía thang máy, không thèm nhìn cô.

Ý anh là về Biệt thự Việt Cảnh.

Minh Khê nhìn bóng lưng cao lớn của người đàn ông, trong lòng dấy lên một chút không nỡ và tham luyến.

Sau này…

Họ còn có sau này nữa không?

Phó Tư Yến quay đầu lại, thấy cô vẫn đứng yên, mày nhíu chặt: "Đợi tôi bế cô à?"

Gương mặt tinh xảo của anh được ánh đèn cảm ứng trên trần chiếu vào, góc cạnh rõ ràng, đẹp đến mức không tìm ra một khuyết điểm nào.

Minh Khê hít một hơi thật sâu, nhìn anh: "Phó Tư Yến, chúng ta ly hôn đi."

"Ý gì?"

Giọng Phó Tư Yến lạnh lẽo trầm thấp, gương mặt anh tuấn thoáng chốc tối sầm lại.

"Tôi muốn dọn về nhà ở, dù sao thì chúng ta cũng sắp không còn quan hệ gì nữa rồi…"

Minh Khê cố nặn ra một nụ cười, nhưng lòng đau như cắt, như thể có ai đó đang dùng sức xé nát trái tim cô.

"Quan hệ?"

Phó Tư Yến nhếch mép, nụ cười lạnh lẽo: "Minh Khê, trong mắt cô chúng ta có quan hệ gì?"

Câu hỏi của người đàn ông khiến Minh Khê nghẹn thở.

Đúng vậy, ngay từ đầu Phó Tư Yến đã thể hiện thái độ rất rõ ràng, hôn nhân hợp đồng, ngoài chuyện giường chiếu thì không nói đến tình cảm. Trong mắt người khác, ngoài công việc ra họ chẳng có quan hệ gì.

Phó Tư Yến vẫn là người đàn ông độc thân hoàng kim nổi tiếng nhất Bắc Thành, đối tượng mà vô số danh gia vọng tộc tranh nhau theo đuổi.

Bây giờ anh lại nhắc nhở, là sợ cô bám lấy anh sao?

Minh Khê cắn môi dưới, nuốt xuống vị đắng chát nơi cổ họng, rồi gật đầu nói: "Xin lỗi Phó tổng, là tôi nghĩ nhiều rồi, mời anh về cho, sau này cũng không cần đến Thanh Thủy Loan nữa."

Nói xong, Minh Khê vẫn không kìm được mà đỏ hoe mắt.

Sao có thể không đau lòng được, đây là người đàn ông cô đã yêu suốt mười năm cơ mà…

Nhưng dù khó khăn đến mấy, cô cũng phải học cách buông tay.

Cô không thể để mình sống như một trò cười.

Ánh đèn cảm ứng trong hành lang chập chờn lúc sáng lúc tối.

Phó Tư Yến khẽ nheo mắt, đôi môi mỏng mím chặt, toàn thân toát ra tín hiệu nguy hiểm.

Anh có thể dung túng cho những cơn giận dỗi nhỏ nhặt của cô, nhưng lần này thật sự đã đi quá giới hạn!

Cơn giận sắp bùng nổ lại vơi đi quá nửa khi anh nhìn thấy ánh nước trong mắt cô, anh hạ giọng: "Nếu là vì Tống Hân…"

"Không liên quan đến cô ấy, Phó tổng mời anh về cho."

Giữa họ đâu chỉ có một Tống Hân.

Minh Khê cảm thấy rất mệt mỏi, cô đi thẳng qua người anh, định mở cửa vào nhà.

Phó Tư Yến rất không vui trước thái độ không lay chuyển của Minh Khê.

Anh bực bội kéo cà vạt, rồi tiến lên một bước, nắm lấy cổ tay cô, giữ chặt lại.

"Đừng quậy nữa được không."

Giây tiếp theo, anh nhíu mày sâu hơn, trực tiếp ôm vai cô xoay người lại, ấn vào lòng mình.

Trong lòng anh là một mảng nóng rực, như thể đang ôm một hòn than cháy đỏ.

"Em sốt rồi à?"

Lúc này Minh Khê đầu óc choáng váng, mệt mỏi dựa vào lòng người đàn ông, ngay cả chân cũng mềm nhũn.

Không khí dấy lên một sự mập mờ khó tả.

Đặc biệt là động tác cúi đầu xem xét của người đàn ông, như thể giây tiếp theo sẽ hôn xuống.

Đầu óc Minh Khê như chậm đi nửa nhịp, đến khi cô nhận ra tư thế này quá mập mờ, cô bất giác đưa tay chống lên ngực anh định lùi lại.

Kết quả chân còn chưa kịp động, đã bị anh giữ eo kéo lại, Phó Tư Yến lạnh mặt, giọng rất trầm: "Trốn cái gì."

Ánh đèn trên trần lóe lên, cơ thể Minh Khê nhẹ bẫng, cả người bị bế ngang lên.

Người đàn ông không chút do dự đi về phía thang máy.

Đầu óc Minh Khê vì sốt mà có chút mơ màng, cô nói nhỏ: "Anh làm gì vậy?"

Phó Tư Yến khẽ nhíu mày: "Đến bệnh viện."

"Không được!"

Minh Khê kinh ngạc thốt lên, cả người tỉnh táo hơn phân nửa.

Nếu truyền dịch, đứa bé trong bụng cô sẽ không giữ được!

Mặc dù đứa bé này có thể không được chào đón, nhưng chỉ cần con còn ở trong cơ thể cô một ngày, cô chính là mẹ của con, cô có nghĩa vụ bảo vệ đứa bé này!

Cô giãy giụa muốn xuống khỏi vòng tay Phó Tư Yến, nhưng sức anh quá lớn, hai cánh tay ghì chặt lấy cô, hoàn toàn không thể thoát ra.

"Bị bệnh thì phải đi khám." Phó Tư Yến mặc kệ sự giãy giụa của cô, giọng điệu không cho phép phản kháng.

Người đàn ông ôm cô đi về phía thang máy, cả trái tim Minh Khê như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, cô nắm chặt cánh tay anh, gấp gáp buột miệng.

"Tôi không thể đến bệnh viện!"

Tiếp tục xem!
Truyện đang đến hồi gay cấn! Chuyển sang Ứng dụng để tiếp tục đọc
Mở khóa tất cả các tập
Mở trang web chính thức

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Sau khi tái sinh, cô ấy xinh đẹp và tuyệt vời
9.0
Nữ khoa học gia thiên tài của Đế quốc tự sát sau nghiên cứu để đời, bất ngờ tái sinh thành cô tiểu thư thật sự từng bị tráo đổi. Ở kiếp trước, cô sống trong sự ghẻ lạnh của cha mẹ, bị chị nuôi hãm hại đến mức chết thảm trong lao lý. Trở lại lần này, cô rũ bỏ vẻ nhút nhát, cắt đứt tình thân vô nghĩa để báo thù những kẻ máu lạnh. Bằng trí tuệ siêu việt, cô liên tiếp chinh phục các đỉnh cao khoa học, khiến những kẻ từng khinh miệt phải quỳ gối cầu xin. Giữa hào quang rực rỡ, cô vô tình lọt vào mắt xanh của vị thiếu gia quyền quý nhất kinh đô. Vốn là người quyết đoán và lạnh lùng, anh lại chỉ dành sự dịu dàng duy nhất cho cô, xem cô như ánh sáng xua tan bóng tối cuộc đời mình.
Bìa tiểu thuyết Ly hôn đi, tôi phải về kế thừa gia nghiệp
8.2
Suốt ba năm hôn nhân, cô từng tin rằng sự chân thành sẽ lay chuyển được trái tim băng giá của anh. Tuy nhiên, giây phút bị ép phải quỳ xuống tại từ đường họ Bạc, cô chợt nhận ra mọi nỗ lực bấy lâu đều vô nghĩa. Đối mặt với sự tàn nhẫn và lựa chọn khắc nghiệt giữa lòng tự trọng và cuộc hôn nhân đổ vỡ, cô dứt khoát quyết định ly hôn. Thay vì phí hoài thanh xuân bên người đàn ông không cảm xúc, cô chọn trở về kế thừa gia sản tỷ đô, tận hưởng cuộc sống tự do và giàu sang thuộc về mình.
Bìa tiểu thuyết Bốn năm tù ngục, thiên kim giả trở lại!
8.6
Sau 17 năm làm tiểu thư nhà họ Tần, Lâm Tiểu cay đắng nhận ra mình chỉ là thiên kim giả. Cô bị chính người thân và hôn phu hãm hại, phải ngồi tù oan suốt 4 năm thay cho kẻ giả mạo. Ngày trở về, cô kết hôn cùng Lục Lâm Xuyên, con riêng nhà họ Lục vốn bị coi thường. Khi mọi người tin rằng đời cô đã tàn, Lâm Tiểu dần lộ diện là thiên tài đa năng từ thiết kế, hacker đến bếp thần. Gia đình họ Tần và những kẻ từng phản bội hối hận quay lại van xin, nhưng cô đã có Lục Lâm Xuyên bên cạnh. Hóa ra, người chồng mang tiếng ăn bám lại là ông trùm giới kinh doanh, luôn âm thầm che chở và yêu chiều cô.
Bìa tiểu thuyết Nụ hôn nhẹ nhàng
9.3
Ba năm đính hôn với Hạ Trần chỉ đổi lại sự phản bội cay đắng khi anh ta lén lút qua lại với chính bạn thân của tôi. Thậm chí, anh còn công khai tình mới và mặc kệ cô ta sỉ nhục tôi trước mặt mọi người, biến tôi thành một trò cười trong giới thượng lưu. Hạ Trần đinh ninh tôi sẽ mãi nhẫn nhịn cho đến khi tôi xuất hiện cùng người đàn ông quyền lực khác và tấm thiệp cưới trên tay. Tại hôn lễ, nhìn anh ta quỳ gối hối hận, tôi chỉ lạnh lùng khoác tay chồng mình và khinh miệt rời đi.
Bìa tiểu thuyết Hào Môn Tư Sủng: Nàng Dâu Hợp Đồng Của Tổng Tài
8.1
Bị chính em gái hãm hại dẫn đến mang danh bất khiết, cô phải chịu đựng sự khinh miệt và đối xử tàn nhẫn từ người chồng mình hết lòng yêu thương. Trải qua ba năm sống trong địa ngục hôn nhân đầy đau khổ, cô quyết định chấm dứt tất cả bằng một tờ đơn ly hôn. Sau khi rời đi, cô rũ bỏ hình ảnh yếu đuối để trở thành một nữ thần sắc sảo, bắt đầu hành trình đòi lại công bằng và khiến những kẻ từng chà đạp mình phải trả giá đắt. Giữa cuộc chiến ấy, một người đàn ông quyền lực xuất hiện, sẵn sàng dâng tặng cô mọi thứ cô khao khát. Khi cô hỏi liệu có thể sở hữu chính anh không, anh đã không ngần ngại đồng ý.
Bìa tiểu thuyết Tôi, người giàu ẩn danh, đã chi một tỷ vào lúc đầu
9.4
Diệp Hành vốn có xuất thân bần hàn, lớn lên nhờ sự hy sinh thầm lặng của người mẹ nuôi làm nghề giúp việc. Dù nỗ lực đỗ vào trường đại học danh giá để đổi đời, bi kịch ập đến khi mẹ anh lâm bệnh nặng, cần khoản viện phí hai trăm triệu đồng. Trong cơn túng quẫn, Diệp Hành phải chịu đựng sự khinh miệt của người đời khi đi vay mượn. Đúng lúc tuyệt vọng nhất, tài khoản của anh đột ngột nhận được một nghìn tỷ đồng cùng cuộc gọi bí ẩn từ một người lạ mặt. Người này ra điều kiện anh phải tiêu hết số tiền khổng lồ đó trong một tháng để đổi lấy sự thật về cái chết của mẹ ruột mình.