
Ly hôn rồi, thân phận cô Diêu bị lộ
Chương 3
Diêu Khê Nguyệt nắm tay lão phu nhân, như thể không hề nghe thấy lời của mẹ Lận, cười rạng rỡ nói: "Bà nội có hơi ho đúng không ạ? Lát nữa con sẽ vào bếp hầm canh lê cho bà, uống vào sẽ đỡ hơn."
Lận lão phu nhân vô cùng yêu quý cô cháu dâu ngoan ngoãn hiểu chuyện này, bà hiền từ nói: "Vậy thì cảm ơn Nguyệt Nguyệt nhé, người già rồi, bệnh tật trên người càng ngày càng nhiều, nếu không có con nhớ đến, chẳng biết còn ai quan tâm đến bà già này nữa đây?"
Mẹ Lận bị ngó ngơ nên sắc mặt tái xanh, nói: "Đã ký thỏa thuận ly hôn rồi thì không cần phải giả vờ giả vịt nữa, cô tưởng cô bám víu lấy lão phu nhân là có thể tiếp tục làm thiếu phu nhân nhà họ Lận sao?"
Diêu Khê Nguyệt còn chưa kịp mở lời, Lận lão phu nhân đã cướp lời trước: "Nguyệt Nguyệt từ khi gả vào nhà họ Lận luôn chăm chỉ cần mẫn, cô không thấy nó chăm sóc Tiểu Dục lúc nằm liệt giường tốt đến mức nào sao? Tốt với Tiểu Dục thôi chưa đủ, Nguyệt Nguyệt có chỗ nào không tốt với cô và ta? Sao, hưởng thụ hai năm được hầu hạ xong thì trở mặt không nhận người à?"
"Mẹ! Diêu Khê Nguyệt chính là đứa tạp chủng không biết nhà họ Diêu tìm về từ đâu, tại sao mẹ cứ bênh vực nó thế?"
Mẹ Lận trừng mắt nhìn Diêu Khê Nguyệt: "Tôi nói câu nào sai à? Thân phận tạp chủng của nó có tư cách gì làm thiếu phu nhân nhà họ Lận chứ? Năm đó nếu không phải mẹ và bố cứ nhất quyết bảo vệ để nó gả vào, có nói gì con cũng sẽ không cho nó bước chân vào cửa, nó hưởng phú quý của nhà họ Lận, đối xử tốt với Tiểu Dục và chúng ta chẳng phải là điều nên làm sao? Hơn nữa nó gả vào hai năm rồi, bụng vẫn không có động tĩnh gì, gà mái không biết đẻ trứng thì ai mà thèm? Con thấy Tiểu Dục cũng vì chuyện này mới ly hôn với nó."
Sắc mặt Lận lão phu nhân trầm xuống: "Cô nói năng kiểu gì đấy?"
Mẹ Lận rụt cổ lại vì sợ, nhưng vẫn cứng miệng nói: "Con nói sự thật thôi, may mà chưa sinh, không thì lúc ly hôn còn rắc rối hơn, có người mẹ như nó, đứa trẻ sinh ra chắc chắn cũng chẳng ra gì."
Những lời này quả thực quá khó nghe, sắc mặt Lận lão phu nhân rất khó coi, bà kéo tay Diêu Khê Nguyệt, nói: "Nguyệt Nguyệt, con đừng để lời mẹ chồng con trong lòng, nó chỉ độc mồm thôi, nghe lời bà, đừng bồng bột nữa, được không? Cháu dâu của nhà họ Lận ta chỉ có con, có bà và ông nội ở đây, con không cần phải lo lắng về thái độ của Tiểu Dục, hai đứa cứ sống tốt với nhau là hơn hết thảy."
Mẹ Lận mắt mở to, hậm hực nói: "Mẹ, Diêu Khê Nguyệt đã bỏ bùa mê thuốc lú gì cho mẹ vậy? Mẹ và bố cứ nhất quyết che chở cho nó? Diêu Khê Nguyệt, cô và Tiểu Dục đã không còn tương lai nữa, cô biết điều thì tự cút đi."
Diêu Khê Nguyệt ngẩng đầu nhìn Lận lão phu nhân, trong mắt ngấn nước.
Lận lão phu nhân bình tĩnh nói: "Thân phận của Nguyệt Nguyệt không liên quan gì đến cô, ta đã nói rồi, Nguyệt Nguyệt là người ta che chở, nếu cô còn dám la lối ở đây với ta thì cút ngay cho ta!"
Những lời cay nghiệt này khiến mẹ Lận mặt đỏ tía tai, uất ức cắn môi không lên tiếng.
Lận lão phu nhân quay sang nhìn Diêu Khê Nguyệt, hỏi: "Nguyệt Nguyệt, con nghĩ sao?"
Diêu Khê Nguyệt ngước mắt, nước mắt lăn dài trên má, cô nghẹn ngào nói: "Bà nội, hôm nay chính mắt con nhìn thấy Diệp Liên và A Dục quấn quýt trên chiếc giường vốn dĩ thuộc về chúng con... Còn có thái độ của A Dục, khiến con hiểu rằng cuộc hôn nhân này không cần thiết phải duy trì nữa."
Sắc mặt Lận lão phu nhân trắng bệch, những nếp nhăn trên mặt run rẩy: "Là, là Tiểu Dục có lỗi với con."
Bà dùng sức nắm chặt tay người phụ nữ: "Hai năm nay, con đã chịu khổ rồi."
Diêu Khê Nguyệt không tiếp lời, phòng khách rơi vào sự im lặng ngắn ngủi.
Giây tiếp theo, giọng nói chói tai của mẹ Lận vang lên khắp phòng khách: "Con tiện nhân Diệp Liên đó đã về rồi sao? Mẹ, con đi đây, con nhất định phải cho con tiện nhân đó một bài học."
Bà ta vội vã cầm túi rời khỏi phòng khách, chớp mắt đã biến mất.
Diêu Khê Nguyệt lau nước mắt, cười thanh thản: "Bà nội, con không sao đâu ạ."
Lận lão phu nhân thở dài một hơi: "Nếu đã như vậy, bà cũng không nói nhiều nữa, Nguyệt Nguyệt, sau này rảnh rỗi nhớ đến thăm bà, trò chuyện với bà già này, là bà mãn nguyện rồi."
Đến cuối câu, hai mắt bà ngấn lệ, bà thật sự rất quý cô cháu dâu Diêu Khê Nguyệt này, nếu năm đó không phải Diêu Khê Nguyệt gả vào, có lẽ Tiểu Dục đến giờ vẫn chưa tỉnh lại.
Diêu Khê Nguyệt lau nước mắt cho lão phu nhân, bao năm qua, thái độ của mọi người mọi việc cô đều thấy rõ, cô dịu dàng nói: "Con sẽ đến ạ, tạm biệt bà nội, nhớ dặn nhà bếp làm món canh lê hầm nhé."
Cô dứt khoát rời đi, không nhìn thấy sự kiên quyết trong mắt lão phu nhân.
Lận lão phu nhân khẽ lau đi giọt nước mắt còn sót lại, dặn dò quản gia: "Trưa mai, gọi bọn Tiểu Dục về nhà tự."
Quản gia đáp: "Vâng ạ."
Diêu Khê Nguyệt bước ra khỏi nhà tự nhà họ Lận, tài xế của nhà họ Lận lái xe đến đón cô.
"Thiếu phu nhân, cô muốn đi đâu ạ?"
Giọng điệu của tài xế vẫn cung kính, đối đãi với cô như nữ chủ nhân của nhà họ Lận.
Nhưng sau hôm nay, nữ chủ nhân của nhà họ Lận không còn là cô nữa.
Cô cúi mắt, mở điện thoại, một tin nhắn hiện lên.
Mễ Nghiên: [Nguyệt Thần, tối nay có rảnh ghé qua Dạ Mị không? Nghe nói con tiện nhân Diệp Liên kia về rồi, thằng ngu Lận Dục tối nay tổ chức tiệc đón gió cho cô ta đấy, nhiều người sẽ đến lắm, chúng ta cũng đi, dọa chết đôi cẩu nam nữ đó luôn.]
Diêu Khê Nguyệt: [Đi!]
Mễ Nghiên: [?]
Diêu Khê Nguyệt: [Tớ ly hôn rồi, bây giờ là người độc thân.]
Khung chat im lặng một giây, rồi lập tức bị chiếm trọn bởi hàng loạt dấu chấm than, đủ thấy sự hưng phấn của Mễ Nghiên.
Mễ Nghiên: [Nguyệt Thần, cậu đang ở đâu? Tớ đến đón cậu ngay đây! Cậu đếm ngược mười giây, tớ sẽ tới ngay!]
Diêu Khê Nguyệt bị chọc cười, gửi vị trí qua, rồi nói với tài xế: "Đến cao ốc Hàng Duyệt."
Cao ốc Hàng Duyệt là trung tâm thương mại xa xỉ phẩm nổi tiếng ở Kinh Đô, nơi tập hợp các thương hiệu cao cấp trên toàn thế giới.
Diêu Khê Nguyệt vừa xuất hiện, đã có người đón tiếp cô.
"Xi, cô đến rồi, có phải là mang bản thiết kế đến cho tôi không?"
Trong phòng trang điểm xa hoa treo rất nhiều bộ váy dạ hội cao cấp lộng lẫy, những hạt kim cương lấp lánh trên váy áo phát ra ánh sáng dưới ánh đèn.
Nhà thiết kế cao cấp người Mễ - Elva bước đến ôm lấy cánh tay Diêu Khê Nguyệt với giọng điệu phóng đại: "Ôi, mỗi lần nhìn thấy cô thế này tôi lại đau lòng, tại sao cô lại phải che giấu khuôn mặt xinh đẹp này, cô là một bông hoa rực rỡ nhất, đáng lẽ phải được phô trương rực rỡ chứ."
Diêu Khê Nguyệt chớp mắt: "Vâng, Elva, anh nói đúng, anh có thể giúp tôi thay đổi không?"
Elva đang định tiếp tục khuyên nhủ, nghe thấy lời này của Diêu Khê Nguyệt thì sững sờ: "Xi, cô muốn thay đổi ư? Ôi trời, tìm đến tôi tuyệt đối là lựa chọn đúng đắn nhất của cô."
Anh ta không còn bận tâm đến bản thiết kế nữa, sắp xếp cho Diêu Khê Nguyệt ngồi vào ghế trang điểm, dặn dò: "Xi, cô cứ ngồi yên ở đây, tôi đảm bảo sẽ khiến cô lột xác hoàn toàn."
Anh ta nhìn bộ quần áo trên người người phụ nữ và mái tóc chưa được chăm sóc, lấy cọ trang điểm ra, hừng hực khí thế.
Khi Mễ Nghiên đến, Diêu Khê Nguyệt vẫn đang trang điểm.
Cô ấy và Elva quen biết nhau, sau khi chào hỏi thì ngồi xuống chiếc ghế trang điểm bên cạnh, đầy hứng thú nói.
"Chúc mừng Nguyệt Thần chính thức trở lại, fan cuồng Mễ Nghiên đã sẵn sàng, bất cứ lúc nào cũng nghe theo chỉ huy."
Có thể bạn cũng thích





