
Bị bạn đời ruồng bỏ, được Alpha kẻ thù chiếm hữu
Chương 2
Góc nhìn của Hạ An:
Bản năng đầu tiên của tôi là cầu xin. Sự sống còn, trần trụi và tuyệt vọng, đã cào cấu vượt qua nỗi đau.
"Làm ơn," tôi thì thầm, giọng khản đặc. "Vô ích thôi. Lâm Phong sẽ không trả tiền chuộc cho tôi đâu. Anh ta đã ruồng bỏ tôi. Anh ta... anh ta nghĩ tôi không thể sinh con."
Từ đó như một liều thuốc độc trên lưỡi tôi.
Hoàng Bá không nói gì. Anh ta chỉ quan sát tôi, khuôn mặt là một chiếc mặt nạ bóng tối không thể đọc được. Sự im lặng của anh ta còn đáng sợ hơn bất kỳ lời đe dọa nào.
Đột nhiên, một sự rung động bắt đầu ở chân tôi. Điện thoại của tôi, vẫn còn trong túi quần jean. Nó rung lên liên tục.
Hoàng Bá nhướng mày, một câu hỏi thầm lặng. Tay tôi bị trói, nên anh ta cúi xuống, những ngón tay lướt qua đùi tôi khi anh ta lấy chiếc điện thoại ra khỏi túi. Đó là một sự tiếp xúc ngắn ngủi, vô tình, nhưng một luồng hơi ấm kỳ lạ chạy dọc cơ thể tôi, một sự tương phản rõ rệt với nỗi sợ hãi lạnh lẽo đang tràn ngập trong huyết quản.
Anh ta mở khóa bằng một cái lướt tay và mắt lướt qua màn hình. Tiếng rung dừng lại. Anh ta đưa điện thoại cho tôi xem.
Màn hình tràn ngập thông báo từ Trà Vy.
Tin nhắn nối tiếp tin nhắn, một cơn lũ của sự tàn nhẫn.
Trà Vy: "Dọn vào biệt thự Alpha rồi nhé. Rộng hơn phòng cũ của em nhiều."
Trà Vy: "Quần áo cũ của chị trong túi rác ngoài hiên kìa. Em có nên đốt hộ chị không?"
Rồi đến bức ảnh.
Đó là ảnh cô ta và Lâm Phong, quấn lấy nhau trong phòng ngủ chính. Phòng ngủ của tôi. Căn phòng mà tôi đã dành nhiều năm để trang trí, lấp đầy bằng những chiếc chăn mềm mại và nến thơm. Lâm Phong đang nhìn cô ta với một ánh mắt mà tôi đã khao khát suốt một thập kỷ—một ánh mắt dịu dàng, chiếm hữu không hề che giấu.
Dạ dày tôi quặn lại. Một cơn buồn nôn ập đến.
Bên dưới bức ảnh là một tin nhắn cuối cùng.
Trà Vy: "Chẳng bao lâu nữa, em sẽ có danh hiệu Luna, Nữ thần Mặt trăng sẽ ban phước cho con của chúng em, còn chị sẽ chẳng có gì cả."
Chẳng có gì cả. Từ đó vang vọng trong khoảng không trống rỗng nơi trái tim tôi từng ngự trị.
Khi tôi nhìn chằm chằm vào hình ảnh người đàn ông tôi yêu cùng người phụ nữ khác, trên giường của chúng tôi, một luồng nhiệt kỳ lạ bùng lên sâu trong tôi. Đó không hoàn toàn là sự tức giận. Đó là một luồng năng lượng hoang dã, không thể kiểm soát, một nỗi đau thể xác sinh ra từ sự phản bội tình cảm sâu sắc nhất. Máu tôi như sôi lên, da tôi râm ran như bị sốt. Đó là nỗi đau của sự từ chối, chất độc bạc, và một thứ gì đó khác... một thứ gì đó cổ xưa và nguyên thủy được đánh thức bởi sự hiện diện của Alpha đang đứng trước mặt tôi.
Tôi giãy giụa trong dây trói, một tiếng nấc nghẹn ngào bật ra từ cổ họng. "Dừng lại! Làm ơn, hãy dừng lại đi!"
Sợi dây, bị yếu đi bởi những cử động điên cuồng của tôi, đột nhiên đứt tung. Cơ thể tôi lao về phía trước, qua rìa vách đá.
Trong một khoảnh khắc, chỉ có tiếng gió rít và hình ảnh những tảng đá lởm chởm bên dưới. Tôi đang rơi.
Rồi, một bóng mờ chuyển động.
Hoàng Bá di chuyển với một tốc độ phi nhân. Anh ta vượt qua khoảng cách giữa chúng tôi trong nháy mắt, cánh tay mạnh mẽ của anh ta quấn quanh eo tôi, kéo tôi trở lại từ bờ vực. Anh ta kéo mạnh tôi vào ngực mình, lưng tôi đập vào cơ bắp rắn chắc.
Cánh tay trần của anh ta áp vào mảng da hở ra nơi áo tôi bị tốc lên. Khoảnh khắc da thịt anh ta chạm vào da thịt tôi, điều đó đã xảy ra.
Một cú giật, dữ dội và sáng chói như một tia sét, chạy dọc toàn bộ cơ thể tôi. Nó không đau. Nó là... tất cả. Một dòng năng lượng thuần khiết khiến mọi đầu dây thần kinh đều reo lên. Con sói bên trong tôi, vốn im lìm và đau khổ, đột nhiên cựa mình, ngẩng đầu lên và hú lên một tiếng hú thầm lặng của sự nhận ra.
Hoàng Bá sững người. Tôi có thể cảm nhận được sự căng thẳng đột ngột trong cơ thể anh ta, cách cơ bắp anh ta cứng lại. Hơi thở của anh ta nghẹn lại.
Ánh mắt anh ta, vốn lạnh lùng và tính toán, giờ đây là một biển cả hỗn loạn của sự bối rối và một thứ gì đó đen tối hơn, một thứ gì đó chiếm hữu dữ dội.
"Cô muốn chết à?" anh ta gầm gừ, giọng nói là một sự rung động trầm thấp sau lưng tôi. Nhưng rồi, sự tức giận dường như tan biến, thay vào đó là một sự mềm mại miễn cưỡng. "Ta đã đánh giá thấp sự tàn nhẫn của hắn."
Anh ta từ từ nới lỏng vòng tay, nhưng không hoàn toàn buông ra. Anh ta cúi xuống, mặt gần cổ tôi. Tôi cảm nhận được hơi thở ấm áp của anh ta trên da mình khi anh ta hít vào, một hơi dài và sâu.
Mùi hương của anh ta tràn ngập các giác quan của tôi—một mùi hoang dã, trong lành của rừng thông sau cơn mưa bão, hòa quyện với không khí lạnh lẽo, sắc bén của một trận bão tuyết sắp tới. Nó mạnh mẽ, say đắm, và tâm hồn tôi dường như giãn ra, nhận ra một mùi hương mà nó đã tìm kiếm cả đời.
Con sói của anh ta đã hài lòng. Tôi có thể cảm nhận được điều đó. Một tiếng gầm gừ trầm thấp, hài lòng vang lên trong lồng ngực anh ta.
Anh ta nhẹ nhàng dùng ngón tay cái lau đi một vệt máu ở khóe miệng tôi. Cử chỉ của anh ta không còn là của một kẻ bắt giữ. Nó là một thứ gì đó hoàn toàn khác.
Đôi mắt anh ta khóa chặt vào mắt tôi, đen và mãnh liệt.
"Ta sẽ cho cô một thỏa thuận," anh ta nói, giọng nói trầm thấp khiến tôi rùng mình. "Quay lại chỗ hắn. Lấy chiếc nhẫn mà cha mẹ cô để lại. Chiếc nhẫn mà hắn đang đeo."
Anh ta dừng lại, ánh mắt không hề lay chuyển. "Mang nó đến cho ta, và ta sẽ để cô đi tự do."
---
Có thể bạn cũng thích





