
Một người đóng thế cho nỗi ám ảnh của anh ấy
Chương 2
Lữ Hương Thủy POV:
"Alo."
Giọng nói quen thuộc nhưng xa cách vang lên từ đầu dây bên kia, mang theo sự quyền lực và lạnh nhạt cố hữu. Đó là bà Triệu.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng để giọng nói của mình bình tĩnh nhất có thể. "Thưa bác, nhiệm vụ của cháu đã hoàn thành rồi ạ."
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, sau đó là một tiếng cười nhẹ mang theo sự ngạc nhiên. "Nhanh vậy sao? Ta còn tưởng phải mất thêm một thời gian nữa. Xem ra con bé Linh Nhi đó về nước cũng có tác dụng đặc hiệu."
Trái tim tôi lại nhói lên. Đúng vậy, Lữ Linh Nhi chính là liều thuốc đặc hiệu nhất. Còn tôi, chỉ là một liều thuốc đắng ngắt mà anh phải uống tạm trong lúc chờ đợi mà thôi.
"Cháu đã làm theo đúng yêu cầu của bác," tôi nói, giọng điệu không ti không tiện. "Cháu cảm ơn bác đã tài trợ cho cháu trong suốt những năm qua."
"Được rồi," bà Triệu nói, giọng điệu trở nên thản nhiên. "Ta đã cho người chuyển 5 tỷ vào tài khoản của cháu. Cầm lấy số tiền đó, đi khỏi thành phố này và đừng bao giờ xuất hiện trước mặt Tâm Lực nữa. Cháu nên nhớ, cháu và nó không cùng một đẳng cấp."
Lời nói của bà như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt tôi. Đẳng cấp. Phải rồi, tôi chỉ là một vũ công nghèo khó, còn anh là tổng tài của một tập đoàn lớn. Giữa chúng tôi có một khoảng cách không thể nào san lấp.
Tôi cong môi cười, một nụ cười đầy mỉa mai. "Bác yên tâm, cháu biết mình là ai. Sau khi nhận được tiền, cháu sẽ biến mất như chưa từng tồn tại."
"Tốt."
Điện thoại bị cúp máy một cách phũ phàng.
Căn phòng lại chìm vào im lặng đến đáng sợ. Tôi đứng bên cửa sổ sát đất, nhìn xuống thành phố về đêm lung linh ánh đèn. Thành phố này thật đẹp, thật hoa lệ, nhưng không có một ánh đèn nào thuộc về tôi.
Ting.
Điện thoại rung lên, là một tin nhắn.
Là của Triệu Tâm Lực.
"Tối nay đến Tinh Huy, phòng 888. Có chuyện muốn nói với cô."
Tôi nhíu mày. Anh không phải đã ra sân bay rồi sao? Tại sao lại đột ngột hẹn tôi ra ngoài?
Một dự cảm chẳng lành len lỏi trong lòng tôi. Nhưng sau một thoáng do dự, tôi vẫn quyết định đi. Dù sao cũng là lần cuối cùng.
Tôi đứng trước gương, chọn một chiếc váy hai dây màu đen đơn giản. Lúc trang điểm, tôi do dự một lúc rồi quyết định không kẻ mắt. Anh từng nói, tôi không kẻ mắt trông giống cô ấy hơn.
Trong hai năm qua, tôi đã quen với việc sống như một cái bóng. Nhưng hôm nay, tôi muốn làm Lữ Hương Thủy một lần cuối cùng.
Tinh Huy là một club cao cấp bậc nhất thành phố. Tiếng nhạc xập xình, ánh đèn mờ ảo, không khí xa hoa trụy lạc.
Tôi vừa bước vào đã có người quen nhìn thấy, cười đầy ẩn ý: "Hương Thủy, hôm nay Tâm Lực cũng ở đây. Nghe nói Lữ tiểu thư vừa về nước, cậu ấy đặc biệt tổ chức tiệc đón đấy."
Trái tim tôi chùng xuống. Tiệc đón Lữ Linh Nhi? Vậy anh gọi tôi đến đây làm gì? Để sỉ nhục tôi sao?
Tôi đẩy cửa phòng 888. Bên trong, tiếng cười nói ồn ào. Triệu Tâm Lực ngồi ở vị trí trung tâm, bên cạnh anh là một cô gái xinh đẹp mặc váy trắng, mái tóc dài uốn xoăn nhẹ nhàng.
Đó là Lữ Linh Nhi.
Cô ta đang cười, nụ cười ngọt ngào như mật, nhưng trong mắt tôi, nó lại độc ác như rắn rết.
"Chị," Lữ Linh Nhi thấy tôi, lập tức đứng dậy, giọng nói ngọt ngào đến mức khiến người ta buồn nôn. "Chị đến rồi à? Em còn tưởng chị không muốn gặp em."
Mọi ánh mắt trong phòng đều đổ dồn về phía tôi. Có cả sự tò mò, khinh bỉ và xem kịch vui.
"Triệu Tâm Lực," tôi không thèm nhìn Lữ Linh Nhi, ánh mắt chỉ dán chặt vào người đàn ông kia. "Anh gọi tôi đến đây làm gì?"
Anh nhíu mày, dường như không hiểu tại sao tôi lại ở đây. "Không phải tôi gọi cô."
Lữ Linh Nhi vội vàng giải thích, giọng điệu đầy vẻ ngây thơ: "Là em tự ý dùng điện thoại của anh Lực nhắn cho chị đó. Em chỉ muốn chị em mình có cơ hội nói chuyện, giải tỏa hiểu lầm thôi mà."
Một người bạn của anh ta lên tiếng phụ họa: "Linh Nhi đúng là rộng lượng thật. Chị gái thế này mà vẫn còn muốn làm hòa."
Một giọng nữ khác đầy châm biếm xen vào: "Chị gái gì chứ? Chỉ là một đứa con hoang mẹ mất sớm thôi. So với Lữ tiểu thư danh giá của chúng ta thì khác nào bùn với mây."
Triệu Tâm Lực chỉ im lặng nhìn tôi, không hề có ý định lên tiếng giải vây. Anh mặc định cho sự sỉ nhục mà tôi đang phải chịu đựng.
Tôi siết chặt tay. "Lữ Linh Nhi, đừng gọi tôi là chị. Tôi thấy ghê tởm."
Lữ Linh Nhi không hề tức giận, cô ta chỉ cười nhẹ, một nụ cười đầy ẩn ý. Kỹ năng che giấu cảm xúc của cô ta đã trở nên điêu luyện hơn nhiều so với mười năm trước.
Mười năm trước, khi mẹ tôi vừa qua đời không lâu, bố đã đưa cô ta và mẹ cô ta về nhà. Ông nói với tôi, đây là em gái và dì của con, sau này con phải yêu thương họ.
Yêu thương?
Làm sao tôi có thể yêu thương kẻ đã cướp đi cha tôi, cướp đi gia đình của tôi?
Kể từ ngày đó, tôi từ một tiểu thư được nuông chiều trở thành một đứa trẻ thừa thãi trong chính ngôi nhà của mình. Bố tôi luôn đứng về phía Lữ Linh Nhi, dù cô ta có làm sai điều gì.
"Hương Thủy không ngoan, Linh Nhi còn nhỏ, con phải nhường em."
Câu nói đó đã ám ảnh tôi suốt cả tuổi thơ.
Cuối cùng, tôi không chịu nổi nữa, đã cãi lại bố một trận và bỏ nhà ra đi. Từ đó, tôi không còn là tiểu thư nhà họ Lữ nữa. Gia đình họ Lữ ngày càng phát triển, còn tôi thì chật vật sống qua ngày, như một cành cây khô bị vứt bỏ.
Tôi đã nghĩ rằng mình đã buông bỏ được rồi. Nhưng khi nhìn thấy Lữ Linh Nhi, tôi mới nhận ra, sự căm hận vẫn luôn âm ỉ trong lòng tôi, chưa bao giờ nguôi ngoai.
"Nghe nói Linh Nhi sắp đính hôn với thiếu gia nhà họ Phương rồi đấy." Một người nào đó đột nhiên lên tiếng, phá vỡ bầu không khí gượng gạo.
Lữ Linh Nhi lập tức đỏ mặt, e thẹn nói: "Chuyện còn chưa đâu vào đâu mà."
Tôi để ý thấy, khi nghe đến hai chữ "đính hôn", bàn tay đang cầm ly rượu của Triệu Tâm Lực khẽ siết chặt lại, đôi mày anh tuấn chau lại, ánh mắt trở nên âm u.
Ghen tuông.
Tôi có thể cảm nhận được sự ghen tuông rõ ràng từ anh.
Trái tim tôi vừa đau nhói vừa cảm thấy nực cười. Anh ghen vì Lữ Linh Nhi, còn tôi, người tình danh chính ngôn thuận của anh, lại đứng đây như một kẻ ngoài cuộc.
Một người khác trêu chọc: "Linh Nhi, em đừng nói vậy chứ. Ai mà không biết em với anh Lực là thanh mai trúc mã."
Lữ Linh Nhi vội vàng phủ nhận: "Không có đâu, em chỉ coi anh Lực như anh trai thôi."
"Phải," Triệu Tâm Lực cũng lên tiếng, giọng nói có chút lạnh lùng. "Chúng tôi chỉ là anh em."
Anh trai? Em gái?
Nghe thật chói tai.
Tôi cảm thấy mình không thể ở lại đây thêm một giây phút nào nữa. Khung cảnh này quá giả tạo, quá ngột ngạt. Tôi đứng dậy, muốn rời đi.
"Chị đi đâu vậy?" Lữ Linh Nhi đuổi theo tôi đến tận cửa thang máy, giọng nói đầy khiêu khích. "Chị thích anh Lực đúng không?"
Có thể bạn cũng thích





