
986 Đêm Phản Bội
Chương 3
Quản Thu Phương's POV:
Trái tim tôi chùng xuống một cách nặng nề. Tôi nằm trên giường bệnh trắng toát, nhìn trần nhà một cách vô hồn. Cả đêm, Đồng Trọng Hiếu không hề gọi cho tôi một cuộc điện thoại nào.
Tôi run rẩy cầm điện thoại lên, bấm số của anh ta.
Chuông reo rất lâu mới có người bắt máy, nhưng giọng nói vọng ra lại là của Bạch Linh San.
"Chị Phương à? Anh Hiếu đang tắm, có chuyện gì không?" Giọng cô ta có chút lười biếng và ngái ngủ, mang theo sự đắc ý không thể che giấu.
Tôi cảm thấy máu trong người như đông cứng lại. Anh ta không ở bệnh viện chăm sóc tôi, mà lại ở cùng cô ta.
"Bảo anh ta nghe máy." Giọng tôi khàn đặc.
"Ồ, nhưng anh Hiếu nói anh ấy không muốn bị làm phiền. Chị có chuyện gì gấp lắm sao?"
Tôi nghe thấy tiếng nước chảy trong điện thoại, và cả tiếng ngâm nga khe khẽ của Đồng Trọng Hiếu.
Sự sỉ nhục và tức giận dâng lên trong lòng, tôi không nói thêm lời nào mà cúp máy. Tôi ném mạnh chiếc điện thoại vào tường, nó vỡ tan tành, giống như trái tim tôi lúc này.
Đầu óc tôi trống rỗng.
Tôi chậm rãi rút kim truyền dịch ra, mặc kệ máu chảy ra từ mu bàn tay, từng giọt rơi xuống tấm ga giường trắng tinh, như những đóa hoa mận đỏ thắm nở rộ.
Tôi lê bước chân nặng trĩu đi làm thủ tục xuất viện.
Tôi không muốn ở lại nơi này thêm một giây phút nào nữa.
Khi tôi vừa bước ra khỏi cửa bệnh viện, một chiếc xe quen thuộc dừng lại trước mặt tôi.
Cửa xe mở ra, Đồng Trọng Hiếu bước xuống.
Anh ta mặc một bộ vest chỉn chu, trông không có chút mệt mỏi nào của việc thức trắng đêm.
Anh ta nhìn thấy tôi, vội vàng bước tới, ôm chầm lấy tôi.
"Phương, em đi đâu vậy? Sao lại tự ý xuất viện?" Giọng anh ta có chút lo lắng giả tạo.
Tôi không nói gì, chỉ cảm thấy cái ôm của anh ta thật ghê tởm.
Tôi đẩy mạnh anh ta ra.
"Anh đến đây làm gì?"
"Anh đến đón em về nhà. Tối qua anh..."
"Anh ở đâu?" Tôi ngắt lời anh ta, nhìn thẳng vào mắt anh ta.
Ánh mắt anh ta có chút né tránh. "Anh... anh phải xử lý một số chuyện gấp của công ty."
Lại là lời nói dối.
Đúng lúc này, điện thoại của anh ta lại reo lên. Anh ta nhìn màn hình, khuôn mặt lập tức biến sắc.
"Anh Hiếu, sao anh còn chưa về? Em sợ lắm..." Giọng Bạch Linh San nức nở vọng ra từ điện thoại.
Đồng Trọng Hiếu vội vàng cúp máy, nhìn tôi với vẻ khó xử.
"Phương, Linh San lại gặp ác mộng rồi. Anh phải về với nó. Em tự bắt xe về nhé?"
Anh ta thậm chí còn không đợi câu trả lời của tôi, liền vội vã lên xe rời đi, bỏ lại tôi một mình đứng giữa dòng người qua lại.
Tôi nhìn chiếc xe của anh ta khuất xa, cảm giác như mình bị cả thế giới bỏ rơi.
Tôi nhớ lại một lần khác, tôi bị sốt cao, nằm một mình trong bệnh viện. Anh ta cũng nói là bận việc công ty, nhưng thực tế là đang đưa Bạch Linh San đi mua sắm ở Paris.
Một lần khác, tôi bị ngộ độc thực phẩm, đau bụng quằn quại. Anh ta cũng nói là phải đi công tác, nhưng thực tế là đang cùng Bạch Linh San đi du thuyền ở Địa Trung Hải.
Một lần khác nữa, kỷ niệm ngày cưới của chúng tôi, anh ta cũng nói có một cuộc họp quan trọng, nhưng thực tế là đang cùng Bạch Linh San quay trở lại ngôi trường cũ của họ, ôn lại những kỷ niệm xưa.
Tất cả những tin tức đó, tôi đều đọc được trên báo.
Mỗi một lần, trái tim tôi lại như bị dao cứa.
Bây giờ, tôi đã không còn cảm thấy đau nữa.
Chỉ còn lại sự chết lặng.
Tôi tự mình bắt xe về nhà.
Sau một tuần nằm viện, Đồng Trọng Hiếu không hề đến thăm tôi một lần nào.
Anh ta chỉ cho trợ lý mang đến một ít đồ dùng và một tấm thẻ tín dụng.
Ngày tôi xuất viện, anh ta cuối cùng cũng xuất hiện.
Anh ta mang theo một bó hoa hồng lớn, và một nụ cười rạng rỡ.
"Phương, mừng em về nhà."
Anh ta trang trí lại căn nhà, thắp nến thơm, chuẩn bị một bữa tối lãng mạn dưới ánh nến.
Anh ta gắp thức ăn cho tôi, rót rượu cho tôi, kể cho tôi nghe những câu chuyện cười.
Anh ta làm tất cả những điều mà một người chồng yêu vợ nên làm.
Nhưng trong mắt tôi, tất cả chỉ là một màn kịch vụng về.
"Phương, chiếc áo dài của mẹ em, anh đã tìm thợ giỏi nhất để sửa lại rồi. Đảm bảo sẽ giống hệt như cũ." Anh ta lấy ra một chiếc hộp gấm, bên trong là chiếc áo dài lụa mà tôi yêu quý nhất.
Đó là kỷ vật duy nhất mẹ để lại cho tôi.
Hôm trước, nó đã bị Bạch Linh San dùng kéo cắt nát.
Tôi nhìn chiếc áo dài, những vết vá víu dù tinh xảo đến đâu cũng không thể che giấu được những tổn thương đã có.
"Cảm ơn anh." Tôi nói một cách khách sáo.
"Phương, em đừng giận anh nữa, được không?" Anh ta nắm lấy tay tôi, "Chuyện của Linh San, anh biết là anh đã sai. Nhưng nó thật sự rất đáng thương..."
"Đáng thương đến mức có thể phá hỏng kỷ vật của người khác ư?"
"Anh... Anh sẽ bắt nó xin lỗi em."
"Thôi khỏi." Tôi rút tay về, "Tôi không dám nhận lời xin lỗi của cô Bạch đâu."
Tôi đứng dậy, định về phòng.
"Phương!" Anh ta gọi tôi lại, "Có một chuyện... anh muốn thương lượng với em."
"Chuyện gì?"
"Phòng trưng bày nghệ thuật ở Hội An mà em luôn muốn đến, anh đã mua lại nó rồi. Anh muốn tặng nó cho em, coi như là quà xin lỗi."
Tôi sững sờ. Phòng trưng bày đó là ước mơ của tôi.
"Nhưng anh có một điều kiện."
Tôi biết, mọi thứ anh ta làm đều có mục đích.
"Anh muốn em... đưa chiếc trâm cài tóc bằng ngọc của mẹ em cho Linh San."
Trái tim tôi như bị bóp nghẹt.
Chiếc trâm cài tóc đó, là vật gia truyền của nhà tôi, là thứ mẹ tôi trân quý nhất lúc sinh thời.
Bà đã dặn đi dặn lại rằng tôi phải giữ gìn nó cẩn thận, sau này sẽ truyền lại cho con gái tôi.
"Tại sao?" Tôi hỏi, giọng run run.
"Linh San sắp có một buổi triển lãm tranh. Nó nói nó rất thích chiếc trâm đó, muốn dùng nó để làm phụ kiện. Em biết đấy, chị Trâm lúc còn sống cũng rất thích những món đồ cổ như vậy. Anh nghĩ, nếu chị Trâm trên trời có linh, nhìn thấy Linh San đeo nó, chắc chắn sẽ rất vui."
Lại là Bạch Ngọc Trâm.
Tất cả mọi thứ đều vì Bạch Ngọc Trâm.
"Không được." Tôi từ chối dứt khoát.
"Phương, chỉ là mượn một lúc thôi mà. Triển lãm xong anh sẽ bắt nó trả lại ngay."
"Tôi đã nói là không được!"
"Quản Thu Phương!" Anh ta mất kiên nhẫn, "Em đừng có ích kỷ như vậy được không? Đó chỉ là một chiếc trâm cài tóc thôi mà! Có đáng để em phải làm ầm lên như vậy không? Em có biết vì chuyện này mà bệnh tình của Linh San lại nặng thêm không?"
Tôi nhìn anh ta, cảm thấy thật xa lạ.
Người đàn ông này, có thật là người đã từng hứa sẽ bảo vệ tôi cả đời không?
"Được." Tôi đột nhiên mỉm cười, "Để tôi đi lấy."
Tôi quay người đi lên lầu, vào phòng làm việc của mình.
Đêm đó, tôi không ngủ được.
Khoảng nửa đêm, tôi nghe thấy có tiếng động lạ ở bên ngoài.
Tôi rón rén bước ra khỏi phòng, đi theo tiếng động đến phòng làm việc của tôi.
Cửa phòng hé mở, có ánh sáng yếu ớt lọt ra.
Tôi nhìn qua khe cửa, và cảnh tượng bên trong khiến tôi chết lặng.
Bạch Linh San đang đứng trước giá vẽ của tôi, trên người chỉ mặc một chiếc váy ngủ mỏng tang.
Cô ta đang dùng dao rọc giấy, từng nhát, từng nhát một, rạch nát bức tranh lụa mà tôi đã mất nửa năm để hoàn thành.
Đó là tác phẩm tôi dự định sẽ gửi đi tham dự một cuộc thi quốc tế.
Đó là tất cả tâm huyết và hy vọng của tôi.
Có thể bạn cũng thích





